Chương 585: Không phải chuyện đơn giản. (5)

Chương 585: Không phải chuyện đơn giản. (5)

Mộc Lâm Thâm đã nói xong từ lâu mà trong phòng vẫn im lặng, có vẻ là những lời của y đã thành "đàn gảy tai trâu" rồi, Đảng Ái Dân vẫn đang ngơ ngác nhìn y, đợi nói thêm.

Phàn Tái Lệ thì năng lực lý giải cao hơn một chút, ngẫm nghĩ một lúc rồi thở dài: “Nghe cậu phân tích thì có vẻ hợp lý, nhưng lại hơi mơ hồ.”

" Vừa vặn ngược lại, tôi đang nói cho hai người biết quá trình hình thành tội phạm của một con người. Nhìn ngược lại cũng chính là hiểu về tính cách của hắn, như thế vẫn còn tốt hơn hai người chẳng biết gì, chỉ biết canh gác trước cửa nhà hắn chứ? Hắn đã gây ra những vụ án lớn như vậy, lẽ nào còn ngốc đến mức chạy về nhà vào dịp Tết để cảnh sát bắt quả tang sao?" Mộc Lâm Thâm lắc đầu:

Bọn họ sao không hiểu cách ôm cây đợi thỏ đó hi vọng không cao, nhưng quy trình vẫn phải làm thôi, cảnh sát mà, mọi khả năng dù nhỏ cũng không thể bỏ qua. Mộc Lâm Thâm nói không sai, nhưng điều y yêu cầu lại quá khó, Đảng Ái Dân sốt ruột:" Vụ án đang cấp bách thế này, cậu lại bảo chúng tôi truy ngược vấn đề từ hơn 20 năm trước, còn kịp không?”

" Anh muốn có phương pháp nhanh chóng à, thế thì tôi không có đâu. Một người đã rời quê hương hơn hai mươi năm, lại là tội phạm đang trốn chạy, ai mà biết hắn sẽ đi đâu, dùng danh tính gì, và biến thành bộ dạng ra sao chứ? Nếu các anh thực sự không còn cách nào khác mà vẫn phải tiếp tục điều tra, thì hãy thử cách này xem. Chỉ khi các anh có thể làm rõ những việc đơn giản này, thì mới có cơ hội tìm ra sự thật." Sau ba năm xa cách, y vẫn cái bộ dạng thần côn xấu bụng làm người ta không dám tin, càng không dám không tin ấy:

Phàn Tái Lệ phần không dám tin nhiều hơn, Đảng Ái Dân phần tin nhiều hơn một chút:" Cậu chắc chắn là có tác dụng chứ?”

" Ngốc Đản, thế việc anh làm có thể chắc chắn được bao nhiêu phần? Anh chắc chắn 100% đợi trước cửa nhà hắn là bắt được hắn cho nên mới đi làm à? Phần lớn chẳng phải là nghĩ theo chiều hướng xấu nhất, nhưng lại làm theo hi vọng cao nhất hay sao? Nếu đã thực sự chắc chắn rồi, thì làm còn có ý nghĩa gì nữa?" Mộc Lâm Thâm hỏi ngược lại: Đúng lúc đó, điện thoại reo lên, Mộc Lâm Thâm xin lỗi hai người rồi ra ngoài nghe máy, nhưng khi vừa bắt máy, vẻ điềm tĩnh bê ngoài của y không còn nữa, giọng tức giận: "Nhạc Tử lại có chuyện gì vậy? Gì cơ, Như Hoa đang khóc à... Có gì lạ đâu, đó là di chứng của việc chơi chứng khoán, ngủ một lát là tỉnh dậy khóc tiếp, hắn khóc một lúc rồi sẽ ngủ... Gì cơ? Không phải khóc vì tiền thua lỗ, mà khóc vì vợ? Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, bảo tao đi đâu tìm vợ cho hắn ... mà tao tìm được cũng giữ trong phòng chứ mang về cho hắn làm gì ... Mẹ nó, thôi được được, mày đợi chút, tao đến ngay ... Mẹ nó lúc hắn lấy vợ thì cười vào mặt tao, giờ vợ chạy mất cũng đổ cho tao là thế chó nào?”

Đoán chừng tên nhảy lầu kia lại lên cơn thần kinh rồi, Mộc Lâm Thâm ngại ngùng xin lỗi:" Chuyện vớ vẩn, xử lý chưa dứt, hai người tạm thời đừng đi vội, mai tôi mời khách, dẫn hai người đi dạo Thượng Hải." Đảng Ái Dân cũng đang có tâm sự, xua tay:" Không sao, cậu xử lý việc của mình đi." Mộc Lâm Thâm cáo từ ra về trước. Đảng Ái Dân va Phàn Tái Lệ nhìn nhau, cùng cảm thấy khó xử. Cuộc trò chuyện này khiến bọn họ hiểu ra nhiều điều, nhưng chẳng giải quyết được vấn đề gì, ngược lại còn khiến họ lo lắng hơn. Hai người bắt đầu quay lại để sắp xếp lại những ý tưởng mà Mộc Lâm Thâm đưa ra. Sau khi suy nghĩ kỹ càng, họ nhận ra rằng yêu cầu của Mộc Lâm Thâm là phải tìm ra động cơ ban đầu, nguyên nhân, cũng như những người và môi trường mà Vua lừa đảo từng tiếp XÚC.

Gì chứ, đây đâu phải là giải quyết vấn đề, mà là lại vẽ ra khó khăn mới, Đảng Ái Dân gãi cái đầu trọc, còn làm hắn phiền lòng hơn năm xưa gặp phải đám bệnh nhân đầu óc không tỉnh táo ...

Phàn Tái Lệ đề nghị:” Hay là tìm người phân tích lời cậu ta nói xem sao?”

“Tìm ai, mang về nhà chỉ tổ người ta cười cho ..” Đảng Ái Dân đang nói chợt dừng lại, vỗ vỗ đầu, hắn biết phải nhờ ai rồi:

Lại là một ngày đi làm, Lâm Kỳ Chiêu lái xe đến cổng đơn vị thì từ xa đã nhìn thấy Đảng Ái Dân đứng đó, cai tên cao 1m90 này quá nổi bật, hơn nữa vẻ ngoài trông dữ tợn, khuôn mặt cứ như được sinh ra để làm nằm vùng vậy.

Gặp mặt đôi lần, Lâm Kỳ Chiêu có ấn tượng khá tốt với người đồng nghiệp trông bề ngoài dữ tợn nhưng thực chất lại thật thà này. Đỗ xe trước cổng, Lâm Kỳ Chiêu hạ cửa sổ xuống và hỏi: “ Chính ủy Đảng, anh đang đợi tôi à?”

Lâm Kỳ Chiêu lái xe vào trong sân, khi xuống xe, trên tai hắn đã đeo sẵn tai nghe kết nối với một thiết bị ghi âm, đang nghe lại phân tích của Mộc Lâm Thâm về nghi phạm tối qua. Suốt quãng đường về văn phòng, hắn tập trung lắng nghe. Khi ngồi xuống ghế, Lâm Kỳ Chiêu trầm ngâm tháo tai nghe ra, trả lại cho Đảng Ái Dân.

Đảng Ái Dân nhìn anh đầy mong đợi, hỏi: " Xử trưởng Lâm, anh thấy sao?”

“ Hừm... chuyện này có chút khó tin đấy.” Lâm Kỳ Chiêu cau mày, trâm giọng nói. “ Chỉ dựa vào đó mà suy đoán rằng nghi phạm từng bị nữ nhân gây tổn thương, hoặc người nữ nhân quan trọng với hắn bị tổn thương... Một động cơ phạm tội kiểu này? Anh tin được sao?”

Hắn nghiêm túc nhìn Đảng Ái Dân, chờ đợi phản ứng của đối phương. Đảng Ái Dân gãi đầu không chắc lắm:" Nếu là người khác nói những lời này thì tôi coi là lời vớ vẩn, nhưng nếu là Tiểu Mộc nói thì tôi không dám kết luận bừa."

Lâm Kỳ Chiêu đồng cảm:" Vậy thì cứ coi ngựa chết như ngựa sống mà chữa thử xem sao ... Người bạn chung này của chúng ta có chút tà môn." "Thì như chính anh đã nói, chỉ một cái nón xanh mà dọa được một kẻ định nhảy lầu quay lại, chỉ có cậu ta mới nghĩ ra cái chiêu độc như vậy..." Đảng Ái Dân nói với vẻ rất thẳng thắn, không hề khách khí chút nào: " Xử trưởng Lâm, với những gì cậu ta vừa nói, anh thấy khả năng đó có lớn không? Tôi đặc biệt đến đây hỏi ý anh đấy. Bắt người thì tôi còn làm được, nhưng động não thì trình độ tôi có hạn.”

Tuy hỏi thế này hơi lỗ mãng, nhưng thấy Đảng Ái Dân thật thà như vậy, Lâm Kỳ Chiêu bật cười, hắn cũng nghiêm túc suy nghĩ: "Trong tâm lý học không có khái niệm chắc chắn tuyệt đối, nếu dùng phương pháp tâm lý để đánh giá, kết quả có hai loại, một là chuẩn xác đến đáng sợ, hai là sai đến mức khó tin. Câu hỏi của anh... tôi thực sự không rành lắm, nhưng cũng chính vì đây là nhận định của Tiểu Mộc, tôi nghĩ vẫn nên thận trọng, cứ thử xem sao. Tuy nhiên, theo ý kiến cá nhân tôi, các anh có thể tạm gác lại việc truy bắt tên Vua lừa đảo này qua một bên. Khi chưa có mục tiêu rõ ràng, phần lớn nỗ lực đều chỉ là uổng phí."

" Cũng phải, tôi sắp bị chuyện này ép phát điên rồi, sở tỉnh ra hạn ba tuần phải bắt được người, nhưng đã ba tháng rồi mà tôi chẳng tìm ra được một sợi lông của hắn." Đảng Ái Dân khóc không ra nước mắt: Đúng là một thất bại đau đớn, nhưng Lâm Kỳ Chiêu không cười hắn, chuyển đề tài:" Khoa trưởng Phàn đâu rồi, sao chị ấy không đi cùng anh?"

" Cô ấy đã bay chuyến đêm về rồi, giờ phải lập lại kế hoạch rà soát lấy thêm thông tin về tên Vua lừa đảo. Chúng ta bàn bạc một chút, thử lại lần nữa, lấy cái động cơ ban đầu mà Tiểu Mộc nói làm trọng tâm, tôi không giỏi mấy vụ lập kế hoạch, cùng lắm chỉ có thể dẫn đội đi bắt người thôi... À, xử trưởng Lâm, có thể... cái đó... anh liệu có the Đảng Ái Dân ngập ngừng, như thể có điều khó nói:

" Anh có yên cầu gì cứ nói." Lâm Kỳ Chiêu nhìn ra sự khó xử của Đảng Ái Dân, không có chút thành tích nào thì mặt mũi đâu và quay về đội:

" Là thế này... Hôm qua tôi có bàn bạc với Phàn Tái Lệ một chút, trung tâm huấn luyện đặc biệt của anh có tiếng trong ngành về kỹ thuật trinh sát và phân tích dữ liệu lớn. Không biết liệu có thể..."

"Tôi sẽ lấy cho anh một số tài liệu liên quan đến tội phạm tiền giả, thông tin nghi phạm, cũng như dữ liệu nhận dạng bản in điện tử."

" Đúng thế, anh thật hiểu lòng người."

“Đi theo tôi, việc lớn thì tôi không giúp được, nhưng chuyện nhỏ này thì không thành vấn đề. Tôi giới thiệu cho anh một chuyên gia, cảnh sát thiên hạ là một nhà mà, trong chuyện trấn áp tội phạm thì không phân biệt anh hay tôi."

Lâm Kỳ Chiêu đứng dậy, dẫn Đảng Ái Dân ra ngoài, vì hắn không quản lý sự vụ cụ thể chi khi nào có những vụ án nghiêm trọng cần lực lượng ở đây hỗ trợ mới bận rộn, thường ngày coi như rảnh rang, học tập nghiên cứu là chủ yếu, nên hắn cũng không ngại giúp một tay người đồng nghiệp tới từ tỉnh lạc hậu này một tay, dù sao cũng coi như luyện quân tích lũy kinh nghiệm cũng được. Nhưng điều khiến hắn cảm thấy kỳ lạ là Mộc Lâm Thâm trốn tránh bao lâu, sao lại chịu ra mặt giúp Đảng Ái Dân?

Những điều này, hắn không hỏi, Lâm Kỳ Chiêu chỉ dẫn Đảng Ái Dân đến văn phòng kỹ thuật trinh sát, giới thiệu với cấp dưới chuyên về lĩnh vực này. Nhìn Đảng Ái Dân chăm chú lắng nghe, hắn lại cảm thấy trong lòng có chút hoài nghi, thực tế, hắn không mấy tin tưởng vào hướng suy luận này.

Rất đơn giản, không có manh mối chính xác, cũng không có phạm vi hoạt động, đừng nói là chuyên gia tâm lý, có là thần cũng chẳng làm được.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...