Đám đông tụ tập ở phía dưới sân đã ồ lên mấy lần, cứ mỗi lần Như Hoa tựa hồ chuẩn bị nhảy, bọn lên lên kêu kinh hãi, đội cứu hộ thì chạy bở hơi tai, nhưng cuối cùng hắn lại thôi, quay vào trong cãi vã với ai đó. Thế đám đông khán giả ngẩng đầu nhìn tới mỏi cả cổ, bọn họ từ thương xót, lo lắng chuyển dần sang thái cực đối lập, tiếng bàn tán chửi bới dần lan đi trong đám đông.
Đến lần n Như Hoa không chịu nhảy, có người không chịu nổi, tức giận rộng lớn:" Rốt cuộc có nhảy hay không hả, không nhảy tôi còn đi, mất thời gian."
Câu này nói trúng tiếng lòng của mọi người rồi, ức chế nãy giờ chứ, lập tức có người hưởng ứng: " Đúng thế, thời buổi gì thế này, hát cũng hát giả, đến nhảy lầu cũng giả nốt à?"
“Nhảy nhanh lên cho người ta nhờ.”
Thế là phía dưới ào ào chửi bới hắn.
Như Hoa chẳng biết có nghe thấy không, hắn lúc thì đứng chuẩn bị làm động tác nhảy, nhưng mỗi lần nhìn xuống thấy quá cao nên hoa mắt chóng mặt, thế là quay đầu lại định ngã người ra sau. Vừa quay lại, mấy cảnh sát lợi dụng cơ hội mò lên để kéo hắn lại, hắn gào lên: "Các người không thể để tôi yên được sao? Tôi nhảy lầu mà các người cũng muốn quản... Không cho sống, cũng chẳng cho chết, quá đáng lắm rồi!" "Được, được ... Cậu cứ bình tĩnh, bình tĩnh .... Chuyên gia đàm phán hét to, phẩy phẩy tay cho mấy cảnh sát kia lui: Phía dưới chửi bới không dứt, lời lẽ ngày một quá khích, Như Hoa thế là lại chán sống hét lên, tôi chết cho các người xem, hắn nhổ phẹt một bãi nước bọt, lại hạ quyết tâm muốn nhảy, người hạ xuống, tay vung lên như sắp nhảy cầu.
Phía dưới rộ lên:" Sắp nhảy rồi! Sắp nhảy rồi.s"
Đúng lúc này thiết bị phóng thanh trong tay của một cảnh sát duy trì trật tự bị người khác giật mất. Người cướp lấy loa hét lớn:” Ê, Như Hoa, tao đến đây rồi ... mày đợi tao chút, tao lên nói một câu rồi mày hãng nhảy! Chuyện này mày không có kinh nghiệm đâu, để tao nói cho mà nghe, trước khi nhảy lầu phải ăn no uống say đã, nếu không lúc rơi xuống sẽ rất đau đấy. Mà trên người mày có mang theo tiên âm phủ chưa? Phải mang nhiều một chút, nếu không bên đầu thai không nhận được lợi lộc, họ sẽ quẳng mày sang bên, vạn nhất đầu thai thành súc sinh thì thảm lắm, đời này mày sống như heo chó, đời sau mày sẽ còn thua cả heo chó đấy ... À, trên người còn bao nhiêu tiền, mày đã nghĩ kỹ chưa? Bây giờ giá mộ vừa tăng đấy, đừng để chết rồi không có chỗ chôn nhé...”
Giọng nói đó vang vọng trên bầu trời bệnh viện, trong nháy mắt tất cả sững sờ, thằng nào chơi lớn vậy? Rồi mấy giây sau, những bệnh nhân nằm trên giường bệnh đều cười đến mức ngã lăn xuống đất, người xem vụ nhảy lầu thì cười nghiêng ngả, những người trên lầu đang khuyên can đừng nhảy thì sợ hết hồn, đây chẳng phải là sợ người ta không chết sao? Tuy nhiên, Đảng Ái Dân và vài người khác lại nở nụ cười nhẹ nhõm, cái giọng điệu đó làm sao lẫn đi đâu được, họ biết rằng, người mày chết, tao nhất định phải nói cho mày biết điều này, nếu không nói, lòng tao sẽ không yên đâu.
” Mộc Lâm Thâm làm vẻ mặt rất nghiêm tuc:
Như Hoa mắc câu: " Chuyện gì?"
" Mày chắc chắn là muốn nghe chứ?"
"Muốn."
" Nghe xong mày đừng tức giận đấy nhé, nếu mày tức giận nhảy lầu, bao nhiêu người làm chứng, không liên quan tới tao nhé." Mộc Lâm Thâm mặc cả:
" Con mẹ mày chứ, chắc chắn mày không làm chuyện gì tử tế rồi." Như Hoa dường như có linh cảm gì đó, rống lên:" Mau, mày nói mau."
“À ... chính là, ừm, thực ra tao và Đại Quỳnh Thi vợ mày ấy ... không phải hai người đang cãi nhau đòi ly hôn rồi cô ấy bỏ nhà đi sao? Thực ra trong khoảng thời gian này, cô ấy ở bên tao, tao bỏ nhiều công an ủi vợ mày lắm. Thế này đi, mày mà chết khi hai người còn là vợ chồng cũng phiền cho cô ấy, tô không thích thế, nếu mày đồng ý ký vào đơn ly hôn, tao đảm bảo sẽ mua cho mày một ngôi mộ thật tốt... Này, mày ngây ra nhìn gì thế? Đồng ý hay không đồng ý? Bọn tao đã ở bên nhau được một thời gian rồi, mày biết mà bọn tao có tình cảm từ lâu... Tao còn mang cả giấy tờ ly hôn đây, cô ấy ký trước rồi, bảo tao mang tới.” Mộc Lâm Thâm vừa nói vừa rút ra một tờ giấy: Toàn bộ người xung quanh bàng hoàng, tất cả trố mắt kinh ngạc, trời đất, trên đời còn có loại người như thế này nữa!
Không thể nào? Quản Quản sợ tái mào, thằng này làm thật à?
Không thể nào? Nhạc Tử môi run run nhìn Mộc Lâm Thâm, em gái đó nhất định cần người an ủi, trời ơi sao mình không nghĩ ra sớm? Nhưng không kịp suy nghĩ nữa, Như Hoa nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt vặn vẹo như ác quỷ, không nhảy lầu nữa, quay người bước xuống khỏi bờ tường, chạy âm ầm về phía Mộc Lâm Thâm:" Tao giết mày."
Mộc Lâm Thâm vội lùi lại, vừa lùi vừa nói: “ Ê ê, mày nhảy lầu rồi, để cô vợ tươi ngon hơn hớn như thế lại, không tao thì thằng khác cũng cưỡi thôi, khác đếch gì nhau.”
“Thằng chó má! Thằng chó má.” Như Hoa trong cơn cuồng nộ, phát huy tiềm lực không ngờ, thể lực hạng bét của Mộc Lâm Thâm chạy không kịp, bị hắn như con thú dữ tung người nào bồ tới, tóm chân giữ lại, leo lên người, liên tục tung ra những cú tát và đấm, vừa đánh vừa chửi: “ Đồ chó chết, tao biết ngay là mày không có ý tốt mà, tao biết mày thèm khát vợ tao lâu rồi ... mẹ nó, có phải mày dụ dỗ vợ tao đi không?”
Mộc Lâm Thâm đỡ trái đỡ phải không xuể, bị đánh đau đến mức gào lên: “ Con mẹ các người, hắn đã bị khuyên được xuống rồi, các người không giữ lại à... Ê, đừng đánh, đừng đánh nữa... Vợ mày đã ngủ với mày thì tao dám đụng vào sao, ghê tởm chết đi được...” Đến lúc này mọi người mới tỉnh ngộ, mấy cảnh sát lao vào vừa kéo vừa lôi, đè Như Hoa lên cáng, bác sĩ cũng có chuẩn bị trước, tới tiêm thuốc an thần.
Như Hoa vẫn đỏ ngầu mắt gầm lên: “Đừng để tao nhìn thấy mày, nhìn thấy là đánh một lần đấy... thằng chó! Thằng chó, thả tôi ra, thả tôi ra, để tôi ... để tôi ....”
Hắn không nói được để làm gì, vì hắn lịm đi rồi.
Bình luận