Chương 570: Bi kịch biến hài kịch. (3)

Chương 570: Bi kịch biến hài kịch. (3)

Úi cha mẹ ơi, Nhạc Tử bị bộ dạng dữ tợn của Tôn Thanh Hoa làm hoảng sợ lảo đảo, tí nữa ngã dập mặt ... cơ mà Như Hoa mày thì từ lúc nào có tình cảm thế, không phải vì tao lỡ mồm nói năm xưa Tiểu Mộc thích Đại Quỳnh Thị, thì mày đã chẳng ra sức cưới người ta về để thể hiện ... Lời sắp ra khỏi miệng thì hắn lại bị Đảng Ái Dân bịt mồm kéo đi mấy bước, đe dọa:" Cậu đừng nói nữa, người ta vốn chưa hạ quyết tâm, cậu nói thêm vài câu, người ta không thiết tha gì cuộc sống nữa."

Nhạc Tử cãi:" Tôi nói gì đâu chứ, hơn nữa nhảy lầu thì liên quan đếch gì tới tình cảm."

" Cậu không hiểu thì đừng xen bừa vào."

" Vậy thì phải làm sao, đứng trơ mắt nhìn hắn nhảy xuống à?”"

“ Chờ một chút, đừng nhảy vội .. Sao còn chưa tới chứ.” Đảng Ái Dân lòng như lửa đốt muốn gọi điện thúc giục, nhưng chưa kịp gọi đi thì lại có một nhóm người xông tới, toàn là bác sĩ mặc áo blouse trắng, người dẫn đầu có vẻ là lãnh đạo.

Ngay lập tức, vị lãnh đạo này quát to:“ Các đồng chí, đừng làm điều dại dột như vậy! Các anh không thể tự sát như thế! Chúng tôi là bệnh viện thành phố đấy, các anh có biết sẽ gây ra bao nhiêu ảnh hưởng tiêu cực không?”

Một người khác bước tới, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: “ Vấn đề phí thuốc men dễ giải quyết thôi mà, chúng tôi có thể nghiên cứu giảm bớt chỉ phí cho anh. Anh là ở khoa nào? Khoa ung bướu phải không?” Người này dường như đã quen với kiểu tình huống như thế, có lẽ ở khoa đó, nhiều người vì bệnh tình nặng mà không có khả năng chỉ trả viện phí, đành phải tự sát trong bệnh viện. Sau đó, gia đình họ lại kiện bệnh viện, đòi tiền, vừa không phải trả phí lại còn kiếm được một khoản.

" Xuống đây trước, chúng ta thương lượng."

" Lùi ra sau đi, đứng đó nguy hiểm lắm."

" Đồng chí ơi, anh thông cảm cho cái khó của chúng tôi đi, anh mà nhảy ở đây, chúng tôi người mất chức, người mất thưởng, tiên lương đã chẳng đủ sống rồi..."

Một nhóm bác sĩ, mỗi người nói một câu, khóc lóc kể khổ, không chỉ Như Hoa mà ngay cả Nhạc Tử cũng không chịu nổi, hắn lao lên, bốp một phát, đấm thẳng vào mặt người đứng đầu.

Lãnh đạo của bệnh viện nhìn thấy Nhạc Tử mặt mày xấu xí, điệu bộ hung bạo, sợ đến mức không dám mở miệng. Những người đi cùng lãnh đạo tuy thấy lãnh đạo bị hành hung nhưng vẫn rất lịch sự, một người trong số họ nhẹ nhàng hỏi: “Anh là người nhà đúng không? Nếu cần, chúng tôi có thể trao đổi với anh, tiền bạc dễ nói, anh xem giờ nhảy một cái bên mất người, bên mất tiên mất chức, không ai được lợi”

" Con mẹ nó chứ, tôi cũng muốn nhảy lầu rồi ... Cút, chút hết cho tôi, muốn yên tĩnh nhảy lầu cũng không yên." Nhạc Tu rống lên, khí thế hoàn thế hoàn khố ngút trời, đám bác sĩ mặt trắng như bột mì, sợ hãi lùi hết lại:

Lúc này, đội cảnh sát đầu tiên cuối cùng cũng đến, họ nhanh chóng đẩy lùi đám người xem, bắt đầu hỏi thăm tình hình. Một nhóm cảnh sát khác tụ lại bàn bạc nhanh về kế hoạch hành động, phương án tốt nhất trong tình huống này là thuyết phục người nhảy xuống, vì dù có đệm hơi cũng không phải là biện pháp an toàn tuyệt đối, huống hồ đây là một tòa nhà cao hơn hai mươi tâng, cho dù có đệm hơi, thì cũng không chắc chắn 100% sẽ không xảy ra chuyện.

Người đến thứ hai là Quản Hướng Đông, hắn định tiến lên nhưng bị cảnh sát ngăn lại, khi anh nói rõ thân phận người quen của Tôn Như Hoa, chuyên gia đàm phán lập tức kéo hắn vào trong. Khoảng cách an toàn là 15 mét, không dám tiến gần hơn nữa, chuyên gia nhỏ giọng nói với hắn: "Hình như vẫn còn chút lưu luyến, tình hình thế nào, thông tin của chúng tôi vẫn chưa được truyền đến."

Quản Hướng Đông thì thầm vài câu, chuyên gia gật đầu, lại một vụ nhảy lầu nữa liên quan đến thị trường chứng khoán, cái này thật khó thuyết phục, dù hôm nay thuyết phục được, ngày mai lại phải quay lại. " Thanh Hoa, cậu nghĩ thoáng chút ... Tôi luôn cho rằng cậu là người tư tưởng tiến bộ, sao lại đi tới bước này chứ?” Quản Hướng Đông khuyên: "Thanh Hoa, cậu muốn gặp ai không, cứ nói với tôi, tôi sẽ an bài." Chuyên gia hòa nhã nói: Quay đầu lại, Như Hoa có vẻ buồn bã, trong ánh mắt ẩn chứa những vết nước mắt chưa khô, hắn trông mệt mỏi, như kiệt sức, khàn khàn nói: "Cảm ơn cậu, Hướng Đông... Lúc trước tôi luôn nghĩ mấy đám công vụ viên các cậu đi làm mấy nghìn một tháng thật ngu ngốc ... nhưng bây giờ mới biết, cậu sống rất tình cảm."

Quản Hướng Đông miệng co giật, con mẹ nó, suýt thì chửi rồi, cắn răng nhịn:" Công vụ viên chúng tôi đúng là bọn ngốc ... Có điều Thanh Hoa, giàu sang là thứ cả đời chúng tôi chẳng với tới, cậu ít nhất cũng làm được rồi, hơn hẳn chúng tôi, cậu mới thua một lần mà, sau này vẫn còn cơ hội."

" Không còn cơ hội nữa đâu, con người sợ chết trong lòng, lòng đã chết, dù còn sống cũng khác gì cái xác không hồn đâu, tôi nhìn thấu rồi."

" Cậu nhìn thấu cái gì chứ, cậu còn trẻ lắm, đời còn dài."

" Dài thì sao, sống con mẹ nó cũng chỉ đến thế, sống là vì đợi một ngày chết đi, thế thì chết sớm hay muộn có gì khác nhau đâu." Tôn Thanh Hoa vừa nói vừa đi bên mép tòa nhà, làm mười mấy cảnh sát phía dưới tót môt hôi khiêng đệm khí di chuyển theo hắn:

Di chuyển mười mấy mét, mệt bở hơi tai, mẹ nó chứ, cái thằng nhảy lầu lại đi về chỗ cũ rồi, cảnh sát thở hổn hển như chó lại phải bê đệm về chỗ cũ. " Sao bây giờ, cậu ấy đã nhìn thấu sinh tử như thế rồi." Quản Hướng Đông nhỏ giọng hỏi chuyên gia:

Chuyên gia đang liên hệ với trung tâm chỉ huy để nghe thông tin về Tôn Như Hoa, vội nói:" Cậu ta còn vợ, nghe nói là hoa khôi trường năm xưa, rất xinh đẹp ... Đúng rồi, tìm vợ cậu ta đi."

"Ôi, nói tới vợ làm gì nữa ... thôi, thế thì để hắn nhảy đi." Quản Hướng Đông thở dài:

Chuyên gia đang gọi điện thoại cũng trố mắt, không hiểu ra sao, hỏi:" Rốt cuộc vợ cậu ta như thế nào?"

" Ài, cổ phiếu giảm nhanh như tụt quần, vợ hắn cũng tụt quần theo người khác ... Thảm lắm." Nhạc Tử nói một câu thâm thúy vô cùng:

Kể văn tắt vài câu, mọi người đã nghe ra, thì ra là hai người đã ly thân từ lâu rồi, người vợ xinh đẹp cố tránh mặt hắn, thậm chí ít khi ở Thượng Hải, có lẽ chẳng muốn tới, mà dù muốn thì nước xa cũng không cứu được lửa gần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...