Chương 567: Lại thấy bi kịch. (4)

Chương 567: Lại thấy bi kịch. (4)

Nhìn bộ dạng của Tôn Thanh Hoa, Đảng Ái Dân bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng hắn, hắn từng vào bệnh viện tâm thần, thế nên mấy triệu chứng này hắn nhận ra, người này tới giới hạn chịu đựng rồi, có điên cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

" Gió thổi vỡ vỏ trứng, tiền mất người bình an, giám đốc Tôn, nghĩ thoáng một chút, anh chưa mất tất cả, chẳng phải vẫn còn anh em đây sao?" Nhạc Tử vừa vuốt ngực trấn an Tôn Như Hoa, vừa đảo mắt tìm nước, nhưng trong nhà bừa bộn đến mức chẳng thấy nổi một chai nào còn dùng được. Hắn ngẩng đầu nhìn thấy Đảng Ái Dân ở bên cạnh, liền ra lệnh: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau rót ly nước!"

"À... có ngay đây." Đảng Ái Dân tìm cốc nước khắp nhà, cái nhà này chẳng còn mấy thứ lành lặn, chén bát đều đập vỡ hết cả, nhìn bụi phủ lên cả bát vỡ là biết vỡ lâu rồi, chẳng ai thu dọn. Hắn hết mở tủ mở chạn, mở cả tủ lạnh, mãi mới tìm được cốc nhựa trông khả nghi, chẳng rõ từng đựng cái gì. Cốc tìm được rồi thì không có nước nóng, đành lấy tạm nước lạnh, nhưng vừa vào nhà vệ sinh vặn vòi nửa ngày trời không có nước chảy ra, mở nắp bồn cầu cạn khô, hắn sững sờ, cái nhà này ngay cả nước lạnh cũng không cgl

Lúc Đảng Ái Dân ngạc nhiên bước ra, Tôn Thanh Hoa thều thào, giọng yếu ớt: "Phí quản lý chưa đóng, nước điện bị cắt hết rồi... Nhà cũng sắp bị ngân hàng thu hồi luôn."

"Hả? Anh đem cả căn nhà đi thế chấp rồi à?" Nhạc Tử sững sờ, há hốc mồm, hắn biết Tôn Thanh Hoa thua lỗ trên TTCK, cùng lắm là thua lỗ thôi chứ, làm sao tới mức phải gán nhà như thế: " Ha ha ha, không thể chấp, nhưng nợ tiết, bọn nó không còn cái gì để lấy nữa, thế nào chẳng đem cái nhà này đi phát mại ... ông đây lại quay vê thời khốn khó rồi! Ha ha ha.… Tôn Thanh Hoa cười điên dại, cười đến mức không thể kìm lại:" Nhạc Tử ... Không, không, cậu không phải Nhạc Tử ... Tôi đây mới là con mẹ nó kẻ đáng cười nhất! Ha ha ha ha—!" Tiếng cười ấy vang vọng trong căn phòng hỗn độn, như vừa như khóc vừa như than, khiến người nghe sởn gai ốc. Nhưng sau cảm giác rờn rợn ấy, người ta lại bất giác cảm thấy bùi ngùi, điên đến mức này mà vẫn chưa xảy ra chuyện gì... Đúng là không dễ dàng gì.

"Đừng nói gì nữa... đi thôi, về nhà tôi!" Nhạc Tử thấy để Tôn Thanh Hoa ở một mình, thế nào cũng xảy ra chuyện bất trắc, kéo hắn lên chân thành nói: " Giám đốc Tôn, tiền chỉ là đồ bỏ, xài hết thì kiếm lại! Lúc tôi nghèo rớt mồng tơi, anh đâu có coi tôi là người ngoài, giờ anh sa cơ, tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn đúng không, nên không cần phải khách khí với tôi ... Đi nào! Chẳng phải chỉ là trắng tay sao? Mình làm lại từ đầu! Trước kia anh cũng đi lên bằng hai bàn tay trắng là gì... " Những lời này khiến Đảng Ái Dân nhìn Tô Vinh Nhạc bằng con mắt khác hẳn, cảm quan về tên thiếu gia ăn chơi nghiện hút này tốt lên rất nhiều.

Cảm giác tốt đẹp đó chỉ kéo dài được một chút...

một chút thôi, vì câu tiếp theo, Nhạc Tử đã phá hỏng hoàn toàn ấn tượng tốt đẹp đó: " Huynh đệ đây so với anh nghèo thì nghèo thật, nhưng anh muốn chơi gái thì có gái, muốn ăn thì có ăn, cuộc sống chẳng phải chỉ có vậy sao? Có gì mà phải nghĩ quẩn chứ ...

Hắn đột nhiên ngừng lại, như sực nhớ ra điều gì đó, quay sang hỏi: "À đúng rồi, sao chỉ có mình anh? Thi Thi đâu?"

" Ha ha ha, cô vợ đó là tôi dùng tiền mua về, tiền không còn, chẳng lẽ còn vợ à? ... ha ha ha ..." Tôn Thanh Hoa vừa nhắc tới Đại Quỳnh Thi liền có dấu hiệu bất ổn:

"Thôi thôi, không cần nữa! Có vợ thì được cái quái gì chứ, tôi cũng có vợ đâu, vẫn sống khỏe đấy thôi... Đi đi, đi với tôi!" Nhạc Tử nhất quyết kéo Tôn Thanh Hoa đi: “ Không vợ sống càng khỏe.”

Khi hai người đến gần Đảng Ái Dân, hắn lập tức ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi cơ thể, tên Tôn Thanh Hoa này mới sáng sớm mà đã uống không ít rồi ...

Nhân cơ hội này Đảng Ái Dân đỡ bên kia Tôn Thanh Hoa, khi xuống lầu nói với Nhạc Tử:" Cậu đi lái xe đi, tôi dìu cậu ta."

" Được." Nhạc Tử quay đầu đi ngay, vừa dợm bước quay lại hỏi:" Mà anh là ai thế?"

" Bạn bè cả mà, trước đây tôi từng làm bảo an, được giám đốc Tôn giúp không ít, nghe tin không hay, tôi chỉ đến xem tình hình thôi." Đảng Ái Dân thuận miệng bịa một câu, không hổ danh là xuất thân cảnh sát nằm vùng, thần thái ngữ khí chân thành tự nhiên, lừa Nhạc Tử thì không thành vấn đề, quả nhiên, hắn chẳng chút nghi ngờ. Còn Tôn Thanh Hoa? Hắn đã hoàn toàn hồn xiêu phách lạc, mắt lim dim, cả người như bị rút hết xương sống, vô hồn đến mức chẳng buồn phản ứng.

Lên xe rồi, Đảng Ái Dân mới nhận ra có điều gì đó không ổn, Tôn Thanh Hoa trông chẳng giống người chỉ say rượu mà giống như vừa phê thuốc xong, có lẽ hiệu lực thuốc mới tan, cơ thể bắt đầu suy sụp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Đảng Ái Dân lập tức vươn tay bắt mạch, rồi cau mày quay sang Nhạc Tử: 'Nhạc Tử, mạch của giám đốc Tôn không ổn... Mau! Đưa đến bệnh viện ngay!"

" Chắc không sao đâu, từ cái hồi thua còn mỗi cái quân mặc, hắn liên như vậy, chắc là vì vợ cũng chạy mất rồi, nên triệu chứng nặng chút." Nhạc Tử không coi là chuyện gì to tát:

" Cút mẹ mày đi, tao từng ngủ với hoa khôi đẹp nhất trường, làm cả đám chúng thèm đỏ mắt, chúng mày ghen tị thôi ..." Tôn Thanh Hoa đột nhiên mở mắt chửi:” Tất cả chúng mày đều nhìn vợ tao chảy nước dãi chứ gì, tao biết, tao biết cả đấy ... nhưng chỉ tao mới ngủ với cô ấy, chúng mày không có phần”

" Nhìn đi, còn chửi được là vẫn khỏe lắm ..." Nhạc Tử chỉ tay:

" Đừng đùa nữa, vẫn nên đến bệnh viện đi! Trạng thái thế này quá kém, nhỡ có chuyện gì bất trắc thì sao... Mau lên!" Đảng Ái Dân nghiêm túc nhắc nhở: Nghe vậy, Nhạc Tử cũng bắt đầu lo lắng, miệng lẩm bẩm, giám đốc Tôn chỉ hút có hai hơi thôi mà... chắc không sao đâu, phải không? Nhưng trong lòng hắn vẫn thấy bất an, cuối cùng quyết định lái xe thẳng đến Bệnh viện số Một của thành phố.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...