Chương 552: Những con đường khác nhau. (6)

Chương 552: Những con đường khác nhau. (6)

Mộc Lâm Thâm rốt cuộc cũng có thể thản nhiên đối diện với chuyện khó xử giữa hai cha con rồi:" Cha, con từng hận cha, nhưng chưa bao giờ trách cha ... Trước kia cũng vậy, sau này cũng thế, sau này con thi thoảng sẽ tới thăm cha ... Con muốn tự kiếm việc để làm."

" Chuyện này, hay là để Tiểu Nghiêm ..." Lão Mộc hiểu ra:

" Không cần, cha, chúng ta đều có cuộc sống của mình, không ai sống thay hay quyết định thay được ... Con nhớ hình như nhà nội tới giờ không nhận đứa con rể là cha, mẹ con bao năm vì thế mà không về nhà?" Mộc Lâm Thâm đột nhiên hỏi tới chuyện cũ:

Nhắc tới chuyện này Lão Mộc vừa xấu hổ cũng có chút đắc ý:" Đúng, ông ấy muốn cha tới ở rể, làm gì có chuyện đó, chẳng phải là cả đời đều phải thấp hơn người ta nửa cái đầu à?"

" Nhưng cha vô hình trung đi vào vết xe đổ của ông nội đấy, con cái không phải là thức ăn, cha muốn xào nấu thành cái gì là thành cái đó, ông ngoại giữ sĩ diện cuối cùng được cái gì? Mẹ con mất sớm, ông ngoại giữ đống gia sản đó cho ai?" Mộc Lâm Thâm cho một câu làm ông ta nghẹn lời:

Câu nói này khiến Lão Mộc nửa ngày không thở không thông, nhưng lại không bắt bẻ được, ông ta đắc ý vì chống lại cha vợ, không nghe cha vợ an bài, kết quả là gì cha vợ ông ta cả đời không gặp được con gái nữa, còn ông ta...

Nói được lời trong lòng này, Mộc Lâm Thâm cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn: “ Cha, con di đây... sau này có thời gian con sẽ về thăm cha. Thật sự không cần phải lo lắng ve chút tài sản trong nhà như ông ngoại con từng làm đâu. Có nhiều thứ quý giá hơn tiên bạc lắm, ví dụ như, cha có một người phụ nữ yêu thương cha hết lòng, và giờ lại có thêm hai đứa con trai kháu khỉnh... Hãy nuôi dạy chúng thật tốt, đừng để chúng trở thành kiểu người như con.”

Nói rồi vẫy tay gọi Nhạc Tử, hai người cứ như thế mà đi.

Chuyện xảy ra hoàn toàn ngoài dự đoán, Lão Mộc chớp mắt, không thể hiểu được vấn đề trong đó. Không biết từ lúc nào, Quan Nghị Thanh và trợ lý Nghiêm đã đứng cạnh ông ta. Trợ lý Nghiêm nhỏ giọng hỏi:

“ Chú, sao đuổi cậu ấy đi rồi? Không phải đã nói là sẽ để cậu ấy trở vê sao?”

"Tôi, tôi có đuổi nó đi đâu, tôi đã nói là cho nó tiền, bảo nó về cơ mà." Lão Mộc lúng túng, thậm chí hoảng sợ, đứa con này không cần tiền của ông nữa, làm ông không biết phải làm gì, bao năm qua ông ta chỉ biết dùng tiền khống chế y:

Trợ lý Nghiêm nhìn sang Quan Nghị Thanh, cô gái này nhất định có quan hệ không bình thường với thiếu gia. Quan Nghị Thanh không muốn xen vào chuyện gia đình người khác, cô chỉ nói:" Đừng nhìn tôi, không ai biết anh ấy nghĩ gì đâu, có điều so với lần đầu gặp, tôi cảm tưởng anh ấy trưởng thành hơn nhiều."

Hình như là thế, hình như là hiểu chuyện thật rồi, nhưng sao ông lại càng thấy đau lòng như vậy chứ? Lão Mộc hoang mang nhìn đứa con đi xa, không có câu trả lời, ông ta nhận ra, mình đúng là thất bại, từ bé đến lớn, rốt cuộc vẫn không hiểu được đứa con này.

Bây giờ có lẽ quá muộn.

7 giờ 15 phút tối, Quan Nghị Thanh ngồi taxi vội vã đến địa điểm hẹn. Đó là một nhà hàng theo chủ đề điện ảnh, tuy không quá sang trọng nhưng phong cách rất độc đáo, từ tiên sảnh đi vào, có một hành lang dài trưng bày áp phích phim, khiến người ta cảm thấy dễ chịu khi ngắm nhìn.

Hơn nữa, hoàn toàn nơi đây rất yên tĩnh, từ bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy các phòng riêng.

Có lẽ đây là phong cách của Lâm Kỳ Chiêu, dù mặc đồng phục cảnh sát nhưng vẫn không che giấu được vẻ tiểu tư sản đậm nét. Khi Lâm Nghị Thanh gõ cửa bước vào thì mọi người đã có mặt đông đủ, cô xin lỗi nói rằng bị kẹt xe, rồi khi ngồi xuống, ngạc nhiên hỏi: "Ủa? Tiểu Mộc vẫn chưa đến sao?"

" Nhân vật quan trọng mà, phải cho người ta làm cao một chút chứ ... Cô thông báo rồi hả?" Quách Vĩ thuận miệng nói, dù thế nào, bảo hắn vừa mắt với Mộc Lâm Thâm là không thể:

" Đã nói rồi, anh ấy cũng đồng ý rồi. À phải rồi, hôm nay tôi thấy tâm trạng anh ấy không được tốt lắm." Quan Nghị Thanh kể cho mọi người nghe chuyện Lão Mộc sinh được quý tử, lại còn là hai đứa con trai sinh đôi nữa:

Trong phòng ô lên, Lâm Kỳ Chiêu tò mò hỏi: " Cha cậu ấy bao nhiêu tuổi rồi?"

"Trên năm mươi rồi." Quan Nghị Thanh thời gian qua chạy tới nhà Mộc Lâm Thâm truyền tin suốt, cũng biết kha khá:

" Hơn năm mươi à, mẹ của Tiểu Mộc mất đã hơn mười năm rồi, sao giờ mới có con?" Lâm Kỳ Chiêu tò mò hỏi:

Thân Lệnh Thần nhấp một ngụm nước giải thích: ' Chuyện này nói ra dài dòng lắm ... Ban đầu, chắc Lão Mộc không định có thêm con, nhưng sau đó thấy thằng con trai chẳng nên người nổi, nên tư tưởng thay đổi, nhất định phải có thêm con, khi có thêm con mới nhận ra bao năm hiểu lầm con trai mình ... Hai cha con nhà này thật sự... À, Nghị Thanh, hai người đó không cãi nhau đấy chứ?"

" Tôi đang định nói chuyện này đây, chẳng những không cãi nhau mà còn trò chuyện hòa thuận lắm, hơn nữa cha anh ấy còn bảo anh ấy quay về, mọi người đoán xem sau đó thế nào?" Quan Nghị Thanh gây hổi hộp:

" Còn thế nào nữa, anh ta quay về kế thừa sản nghiệp của cha thôi." Quách Vĩ nói với giọng đố ky rõ ràng, ông trời đúng là bất công, tên đó có mọi thứ mà người ta hâm mộ:

Lâm Kỳ Chiêu đưa ý kiến góc độ khác:" Để cho an toàn, tôi cho rằng nên đưa cậu ấy ra nước ngoài thì hơn, vụ án náy quá lớn, chúng ta không thể làm kín kế mọi mặt. Phải rồi, cậu ấy nói sao?" Quan Nghị Thanh nhìn Thân Lệnh Thân đợi hắn đoán, Thân Lệnh Thần thở dài:" Đừng nói là cậu ấy không nhận gì hết nhé."

" Sư phụ lợi hại thật đấy, đoán một cái trúng ngay." Quan Nghị Thanh khen:” Anh ấy không lấy gì cả ..”

Đoán trúng sao, mọi người nghe mà ngẩn ra, Quách Vĩ không hiểu, Lâm Kỳ Chiêu càng không hiểu, hắn có chút hồ nghi nói:" Sư phụ, không phải cậu ấy bị kích thích quá độ chứ?"

" Không thể nào, thần kinh anh ta to như thừng ấy chứ." Quách Vĩ không tin:

Thân Lệnh Thần không dám chắc lắm, chàng trai đó, ai có thể khẳng định được y nghĩ gì, trâm ngâm nói: "Khó nói lắm, chứng kiến người sớm chiều bên nhau như Nhị Hồ Lỗ bỗng ngã ngay trước mặt mình, cú sốc này chắc chắn không nhỏ. Thực ra, làm nội tuyến còn khó hơn bất kỳ ai khác, khi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, rất khó để lựa chọn. Hoặc là đồng lõa với kẻ xấu thì làm trái pháp luật, hoặc là dứt khoát bắt gọn kẻ xấu thì lại là người vốn thân thiết với mình. Cả hai con đường đầu khó khăn."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...