Bệnh viện Hoa Kiều, thành phố Thượng Hải, hôm nay là một ngày đặc biệt. Mộc Lâm Thâm xuất hiện ở đây một cách lén lút, cứ như đi gây án vậy.
Bạn bè của y không nhiều, chỉ có mỗi một người tên Nhạc Tử. Hai người ngồi nép bên cạnh bồn hoa nhỏ ở khu điều trị nội trú, trông như đang chờ đợi điều gì đó. Nhạc Tử lẩm bẩm như niệm chú: "Con gái, con gái, con gái, con gái..."
Hắn đang cầu nguyện đấy, nhưng cầu nguyện cái gì? À, cầu nguyện cho mẹ kế của Tiểu Mộc là Trọng Hiểu Mai sinh một bé gái.
Tâm tư này của Nhạc Tử có lẽ ngay cả đầu óc cỡ Mộc Lâm Thâm cũng không đoán được, kéo hắn hỏi: "Này, Nhạc Tử, mẹ kế của tao sinh con thì liên quan gì đến mày mà mày sốt ruột thế?"
“ Sao lại không sốt ruột được? Nếu là sinh con gái thì sau tuổi 40 mày còn có cơ hội trở thành phú hào, nhưng nếu là con trai thì tao nghĩ là nguy hiểm rồi ... Vì vậy, để đảm bảo cho nửa đời sau của tao, tốt nhất vẫn nên là con gái, để tránh sau này tao nghèo rồi không có chỗ nào đi vay tiền.” Nhạc Tử nghiêm túc nói, không ngờ hắn lại nhìn xa trông rộng như thế:
Nói đến việc này, Mộc Lâm Thâm lại nhỏ giọng hỏi: "Như Hoa thế nào rồi? Bây giờ thị trường chứng khoán đang ảm đạm, liệu hắn có gặp chuyện gì không?”
“ Cái này à, biết nói thế nào nhỉ?” Nhạc Tử lo lắng nói: “ giám đốc Như Hoa... à không, giám đốc Tôn bây giờ chỉ mặc đồ màu đỏ, từ quần áo đến cả quân lót và tất cũng phải màu đỏ. Mày không biết thằng đó thành ra sao đâu... Trời ạ, hai mắt trợn ngược như ma cà rồng vậy, đỏ ngầu lên nhìn phát khiếp.”
" Hắn lỗ bao nhiêu thế?" Mộc Lâm Thâm thở dài, đáng lẽ lúc này y phải hả hê mới đúng, nhưng trái lại, không ngờ lại có chút lo lắng cho người ta:
" Mày nói thừa đấy à? Chuyện này tao dám hỏi chuyện này sao, đang tránh hắn đây, chẳng may hắn nhớ khoản tiền cũ tao nợ thì toi." Nhạc Tử nói xong nhìn Mộc Lâm Thâm đầy nghi ngờ, ghé tai thằng bạn hỏi nhỏ:" Này, không phải mày vẫn lưu luyến vợ người ta đấy chứ? Cơ hội tốt.
" Vụ hôn nhân này chắc là cũng sắp xong rồi hả?" Mộc Lâm Thâm thấy trước rồi, lẽ thường tình của con người thôi:
Nhạc Tử gật đầu cười rất đểu:" Ừ, sắp bị người ta lột tới cả sàn nhà rồi mà, vợ chắc sớm thành của người khác thôi."
"Mày đừng có mà mừng thầm, tao đang buồn bực đây, tình hình này muốn kéo cũng không kéo nổi hắn."
" Ê, ê, mày đáng nói cái gì điên khùng vậy, đến quốc gia còn không kéo nổi thị trường đi lên, mày là cái rắm gì chứ? May mà tao không có tiền, nếu không chuyến này coi như hiến thân cho thị trường chứng khoán luôn." Nhạc Tử vì không có tiên nên hắn cũng không bị lỗ, hắn nhìn người khác gặp họa còn vui hơn mình cả mình được tiền:
Đây là cái thằng sống tâm vô lo, chẳng thèm chấp làm gì. Đúng lúc này có điện thoại gọi tới, Mộc Lâm Thâm đứng lên nhận điện thoại, Nhạc Tử thì vẫn ngồi đó cầu nguyện như thằng khùng: "Con gái, con gái, con gái, con gái..."
Phía bên kia điện thoại là giọng Quan Nghị Thanh:” Này, anh đang ở đâu thế?"
" Nói với anh chuyện này, tôi nay xử trưởng Lâm, sư phụ tôi với cả Quách Vĩ tụ tập, anh cũng tới đi."
“ Tôi có việc."
" Anh thôi đi, nhờ tôi nghe ngóng chuyện của anh thì không sao, tôi có chút chuyện thì anh lại kiếm cớ hả, anh có chuyện gì chứ?" Quan Nghị Thanh không khách sáo gì hết:
" Chuyện này ... Mẹ kế tôi ... cho nên ...' Mộc Lâm Thâm ngập ngừng:
" Hả? Tôi cũng đang ở bệnh viện Hoa Kiều đấy, anh ở đâu?"
Nói đến đây, Mộc Lâm Thâm nhìn quanh, vừa chạy ra ngoài liền nhìn thấy Quan Nghị Thanh bước vào. Y gọi một tiếng, vẫy tay ra hiệu. Quan Nghị Thanh nhanh chóng bước tới, cô nàng này vẫn thế, áo sơ mi, quần âu, giày da, có điều giờ trong mắt y không thấy quê mùa khô khan nữa, chỉ thấy thanh lịch nhẹ nhàng ... Không khỏi nhớ tới lời Thân Lệnh Thần nói rất lâu trước kia, cảnh cáo y không được có ý đồ với cô, phải thừa nhận lão đó có đôi mắt thật chuẩn, với thân phận, tính cách phức tạp của y, sẽ mang tới phiên hà cho cô gái đơn giản này.
Quan Nghị Thanh vừa nhìn thấy Mộc Lâm Thâm đang trốn ở sân sau bồn hoa liền bật cười phì một tiếng, nhìn kỹ lại còn thấy có thêm một người nữa đang trốn ở đó, Quan Nghị Thanh cười hỏi Mộc Lâm Thâm: “Sao thế? Đã đến rồi thì vào trong xem thử đi chứ.”
" Thôi, không vào, tôi tới đây là được rồi." Mộc Lâm Thâm hơi lúng túng: Phía bên kia Nhạc Tử vẫn đang chắp tay trước ngực cầu khấn, Quan Nghị Thanh lấy làm lạ:" Này, nhà người ta sinh con thì liên quan gì tới anh hả?"
“ Liên quan lớn lắm đấy, tôi đang nghĩ cho tương lai của anh em tôi mà.” Nhạc Tử vừa nói vừa ra sức giải thích suy nghĩ của mình với Quan Nghị Thanh, nói được nửa chừng thì bị ăn một cái tát, hắn vẫn cười hề hề, rồi xúi giục Quan Nghị Thanh: “ Chắc cũng sắp sinh rồi, chị cảnh sát xinh đẹp, chị vào xem giúp, báo kết quả cho chúng tôi là được. Nhất định phải là con gái đấy.”
“ Được, tôi có thể vào xem giúp, nhưng Tiểu Mộc, tối nay..” Quan Nghị Thanh hỏi ý kiến, y gật đầu, cô liền đi vào trong:
Lạc Tử ngạc nhiên, nhỏ giọng hỏi: “Ồ, hai người tối nay định dã chiến à?
" Cái đầu mày không chứa được cái gì thuần khiết sao?" Mộc Lâm Thâm bực mình mắng, đầu óc bẩn thỉu, nói cũng không sạch sẽ gì:
“ Ha ha ha... Tao đang nghĩ đến những điều trong sáng đây. Tao đang nghĩ thế này, sau này cha mày chắc sẽ khổ lắm đây, con trai với con gái, cháu trai với cháu gái gần như bằng tuổi nhau, đánh nhau đến long trời lở đất, biết bênh bên nào đây?” Nhạc Tử bắt đầu lo lắng cho gia đình của Mộc Lâm Thâm. Thấy y giận dữ vung nắm đấm, hắn vội vàng làm động tác khóa miệng: “ Được được được, tao không nói nữa. Tao bắt đầu cầu nguyện đây, con gái, con gái, con gái...”
Đúng lúc này, nghe thấy một tiếng khóc, rồi hai tiếng, tiếng khóc vang lên rõ ràng. Hai người chưa từng trải qua khoảnh khắc này cảm thấy tò mò, khi lắng nghe tiếng khóc phát ra, trên khuôn mặt của Nhạc Tử bất ngờ hiện lên một biểu cảm thiêng liêng, hắn lẩm bẩm: "Sinh rồi!"
Chương 550vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận