“ Có lẽ kết cục này đối với hắn mà nói lại là tốt nhất.” Thân Lệnh Thần đột nhiên thốt lên một câu như vậy. hắn nhìn xuống Nhung Vũ đang nằm đó, kỳ lạ thay, không cảm thấy căm ghét như khi đối mặt với một nghỉ phạm tội ác tày trời, mà ngược lại, trong lòng dâng lên một sự thương hại khó nói:
“E rằng Tiểu Mộc đã sớm đoán được kết cục này... tên khốn đó, lại còn khuyến khích Nhung Vũ đi chết.” Lâm Kỳ Chiêu nói với vẻ bực bội, ánh mắt hắn dừng lại ở khay đựng chứng cứ, nơi có một tấm ảnh. Hắn cúi sát nhìn kỹ, rồi dường như đang suy nghĩ điều gì đó, bước thẳng vào tòa nhà văn phòng cho thuê:
Thân Lệnh Thần đuổi theo phía sau hỏi:" Chuyện gì thế xử trưởng Lâm?”
“ Tôi muốn xem nghi phạm này đã làm gì trước khi chết, liệu có giống như Tiểu Mộc nói không... Ảnh đã có, chẳng lẽ hắn chỉ cầm tấm ảnh này và ngồi đây suốt cả đêm?” Lâm Kỳ Chiêu hỏi với giọng có chút không tin, chuyện hôm nay đả kích nhận thức nhất quán của hắn, hắn phải làm rõ:
“ Có lẽ đúng là như vậy, khi đó Nhiếp Kỳ Phong thất thủ, Lý Đức Lợi hẳn là đã báo cho hắn biết. Hà Thật lại tự sát, tàu chở tang vật của Lý Đức Lợi trên biển cũng không rời đi được. Hơn nữa, Tiêu Trác Lập lại bị chúng ta giữ chân với lý do thẩm vấn Trần Thiếu Dương. Những người mà Nhung Vũ quen biết, phần lớn đều đã bị triệu tập về phân cục ... Hà, sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Tâm cao của Tiểu Mộc có lễ vượt xa trí tưởng tượng của chúng ta rồi. Đây chính là chiến lược tốt nhất để giăng một mẻ lưới bắt hết. Bất kể Nhung Vũ ở đâu, hắn sẽ bị giam cầm tại chỗ như trong một nhà tù vô hình.” Thân Lệnh Thần chợt sáng mắt lên, nhận thức về Tiểu Mộc lại sâu sắc hơn một phần, cách làm này ở một mức độ nào đó thậm chí còn vượt xa cả chiến tranh tâm lý, khiến Nhung Vũ dù ở đâu cũng cảm thấy cảnh cô lập, tứ bề thọ địch, giống như Hạng Vũ năm xưa:
" Chúng ta vẫn có cơ hội để bắt hắn." Lâm Kỳ Chiêu không cam lòng:
“ Đúng vậy, kỳ thực Tiểu Mộc đã cảnh báo chúng ta rồi... Đúng, cậu ta nói rằng tâm trí tôi đã loạn, đúng là tôi đã loạn thật. Tôi chỉ mải nghĩ đến việc bắt được người, nhưng lại không ngờ rằng còn có một kết cục khác. Loại người như thế này, tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước chúng ta đâu. Hơn nữa, Tiểu Mộc có thiện cảm với Nhung Vũ, chắc chắn không muốn nhìn thấy cảnh hắn bị thất thủ và bị bắt.” Thân Lệnh Thần tự trách mình:" Cậu ấy đã ám thị chúng ta, cuộc đấu trí này chúng ta thua, không thể trách cậu ấy không cảnh báo trước."
Hai người bước lên sân thượng, lúc này vẫn còn một đội đặc cảnh đang canh gác. Được một đặc cảnh chỉ hương cho, đó là nơi nghi ngờ nghi phạm đã đứng.
Lâm Kỳ Chiêu và Thân Lệnh Thân đứng lặng trong mưa, ngây người nhìn hiện trường. Cả hai cùng hồi tưởng lại những lời của Tiểu Mộc, nhận ra phán đoán của cậu ta chính xác đến từng chỉ tiết.
Nơi đó vương vãi đầy những đầu mẩu thuốc lá, có hai chai rượu đã đổ nghiêng. Hai người dường như vẫn cảm nhận được rằng, Nhung Vũ đã ngồi đây suốt đêm, vừa hút thuốc, vừa uống rượu, tay vuốt ve một tấm ảnh cũ, đấu tranh tư tưởng trong đau khổ. Hắn cô độc đối mặt với những ký ức và sự lựa chọn cuối cùng của mình, những thứ nhỏ nhặt còn lại trên sân thượng như minh chứng cho một cuộc chiến nội tâm đầy giằng xé mà hắn đã trải qua trước khi quyết định bước vào cái chết.
Đúng vậy, không ai có thể ngăn cản hắn. Bằng cách này, hắn đã vẽ nên một dấu chấm hết tuy không vẻ vang nhưng lại đây ấn tượng cho cuộc đời mình.
Cái kết đó, dù không hề tốt đẹp, nhưng lại mang tính chất gây chú ý mạnh mẽ, nó phản ánh rõ nét tính cách của một con người quyết đoán, cực đoan và đầy kiêu hãnh.
Cùng ngày hôm đó, lớp băng cứng của hàng chục vụ án nghi vấn đã bị phá vỡ. Tên đạo chích vốn chưa từng tự tay thực hiện các vụ trộm này, trong di thư và bản ghi âm trên điện thoại, đã mô tả chỉ tiết kế hoạch, quá trình thực hiện của hơn mười vụ án. Và người cung cấp mục tiêu chính xác không ai khác chính là chi đội trưởng đội cảnh sát giữ, nhân vật chức vụ quan trọng, Tiêu Trác Lập, kẻ có quyền tiếp cận thông tin thuận lợi.
Những lời khai cuối cùng của Nhung Vũ không chỉ phơi bày sự thật ve những vụ án mà còn làm lộ diện một kẻ nội gián nguy hiểm ẩn mình giữa lực lượng công an, khiến cả hệ thống phải rúng động. Sự thật này đã mở ra một chương mới đầy kịch tính cho cuộc điều tra. Lý Đức Lợi cũng đã có đột phá, khi nghe tin Nhung Vũ chết, sắc mặt hắn tái nhợt như tro tàn, không che giấu những việc mình đã làm nữa. Hắn chính là nhân vật truyền kỳ trong giới giang hồ “Hắc Diêu Tử”, tinh thông việc mở két sắt. Thậm chí cả danh tính của hắn cũng là một thân phận giả do Tiêu Trác Lập tạo ra từ hệ thống cảnh sát.
Phan Song Long cũng đã có đột phá. Người liên lạc cấp trên của hắn là Lý Đức Lợi, luôn cung cấp những manh mối về các nhân vật kỳ tài trong giới giang hồ để hắn đi liên lạc, sau đó tổ chức thành nhóm thực hiện các vụ án. Mà những manh mối này, chính là từ cơ sở dữ liệu thông tin tội phạm. Một hệ thống thông tin vốn được sử dụng để trấn áp tội phạm, giờ lại trở thành nguồn tài nguyên để tuyển chọn tội phạm. Kết quả khai báo này khiến các cảnh sát tham gia thẩm vấn cảm thấy rùng mình lạnh sống lưng.
Phần lớn số tài sản bị đánh cắp trong vụ án Vương Tử Hoa và Khang Tráng đã bị phân tán, một phần đã được bán đi, và một phần đáng kể khác, đúng như phán đoán của tổ chuyên án đã biến thành các công cụ tài chính nghệ thuật, năm yên lặng trong két sắt của một ngân hàng thương mại nào đó.
Điều khó tin là trong các vụ án do Nhung Vũ cung cấp, có một số vụ chưa hề được lập hồ sơ, số tài sản bị đánh cắp trong những vụ này cũng không hề nhỏ.
Những thông tin đó còn chưa kịp xác minh, từ đội cảnh sát đến các phân cục ở Thượng Hải đã phải huy động gần một nửa lực lượng, tất bật chạy đôn đáo giữa các nhà đấu giá, địa điểm thế chấp, và công ty bảo lãnh để kiểm tra, xác nhận những tài sản bẩn bị phong tỏa. Nhưng khi bắt đầu điều tra, họ mới phát hiện ra rằng các mối quan hệ nợ tam giác, tứ giác, ngũ giác, thậm chí phức tạp hơn nữa hoàn toàn không thể nào gỡ rối. Những món đồ này đã qua nhiều lần thế chấp, chuyển nhượng, và thuộc sở hữu của nhiều nhân vật khác nhau. Việc thu hồi chúng khó khăn chẳng kém gì việc bắt giữ nghi phạm. Mỗi món đồ đều liên quan đến những nhân vật có máu mặt, khiến điện thoại chất vấn trực tiếp của những nhân vật này đổ dồn về cục công an thành phố. Đến lúc này, mọi thứ mới được nhìn rõ hơn, mạng lưới các mối quan hệ đan xen bởi những quy tắc ngầm vô hình đã trở thành lớp ngụy trang hoàn hảo cho Nhung Vũ. Hắn ung dung luồn lách trong những mạng lưới chỉ biết đến lợi ích này, từ từ và không vội vã tuồn đi những món đồ ăn cắp không thể công khai.
Sự phức tạp trong mạng lưới tài chính và quyền lực mà nhóm tội phạm đã khai thác làm lộ rõ sự chồng chéo lợi ích và lỗ hổng trong hệ thống pháp luật. Điều này không chỉ gây trở ngại lớn cho quá trình điều tra mà còn đặt ra thách thức nghiêm trọng đối với việc truy thu tài sản bất hợp pháp. E rằng muốn tra ra chừng cứ là mãi mãi không thể.
Cũng trong ngày hôm đó, cục Công an thành phố đã tổ chức một buổi họp báo rầm rộ. Vụ án mất cắp cổ vật trị giá sáu nghìn vạn nhân dân tệ tại tiểu khu Thượng Hải Hải đã được phá án trong vòng 24 giờ và tang vật đã được tìm lại.
Buổi họp báo không chỉ là cơ hội để công an khẳng định năng lực điều tra mà còn là cách để trấn an dư luận về hiệu quả của hệ thống an ninh. Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang của chiến công này, vẫn còn những góc khuất phức tạp chưa thể công khai, mạng lưới lợi ích đen tối và những quy tắc ngầm mà nhóm tội phạm đã tận dụng vẫn đang chờ được làm rõ hoàn toàn.
Tất nhiên, một tin tức không mấy hài hòa cũng đã len lỏi lên một góc mạng. Theo lời đồn, có người đã nhảy lầu tại tòa nhà văn phòng cho thuê, dường như vụ việc này liên quan đến vụ trộm ngày hôm qua, thậm chí còn có sự thông đồng của cảnh sát. Tuy nhiên, những tin tức không chính thống như vậy khó có thể tồn tại lâu. Đội an ninh mạng đã nhận được thông báo từ phòng tuyên truyền của cục công an thành phố.
Liên quan tới tin tức về vụ nhảy lầu, thông báo xử lý chỉ có mấy chữ: Tin đồn, xóa bỏ toàn bộ.
Bình luận