Chương 523: Hành động Ánh Lửa. (5)

Chương 523: Hành động Ánh Lửa. (5)

"Ting!" Đèn phẫu thuật bật sáng, một bác sĩ lớn tuổi mệt mỏi bước ra, tháo khẩu trang xuống, mọi người lập tức vây lại, ánh mắt đầy căng thẳng, cho dù biết trước tình trạng Mộc Lâm Thâm không quá nguy hiểm, nhưng điều đó không xóa bỏ thực tế, những phát súng đó đều nhắm vào y. Thân Lệnh Thần nôn nóng hỏi: "Cậu ấy tỉnh chưa?"

" Vừa mới tỉnh, mất máu quá nhiều, nhưng không nguy hiểm tới tính mạng." Bác sĩ thấy nhiều cảnh sát như thế thì thuận miệng hỏi:" Anh ấy là cảnh sát à?"

" Đúng!" Lâm Kỳ Chiêu khẳng định:

" Lạ nhỉ, bây giờ cảnh sát cũng cho xăm mình à?" Bác sĩ đó lẩm bẩm: Không ai để ý tới ông ta, khi y tá đẩy giường ra ngoài, cảnh sát lập tức tiếp nhận, Quan Nghị Thanh và Quách Vĩ cùng nhau đẩy giường bệnh. Mộc Lâm Thâm nửa thân trên để trần, từ ngực trở xuống quấn kín băng trắng. Bất chợt, ánh mắt Quan Nghị Thanh dừng lại, trên cánh tay phải của y, một hình xăm hiện ra rõ nét. Đó là một đôi cánh đang xòe ra, giống như một đóa hoa đang rực rỡ nở rộ, nhìn kỹ hơn, cô mới phát hiện, đó là một con phượng hoàng.

Giữa ánh đèn lạnh lẽo của bệnh viện, ánh mắt cô và Mộc Lâm Thâm giao nhau, Quan Nghị Thanh nhìn cười, nụ cười hàm chứa tình cảm quan tâm lo lắng không che giấu nữa, y cũng yếu ớt mỉm cười đáp lại. Thế nhưng luôn có kẻ không thức thời phá đám, Thân Lệnh Thần ghé đầu xuống hỏi nhỏ:" Tiểu Mộc, giờ đã có thể nói chuyện chưa?" " Anh thử nói xem." Mộc Lâm Thâm giọng rất yếu:

Bác sĩ già định ngăn cản, nhưng ngay lập tức có cảnh sát khác giữ lại, cả Quan Nghị Thanh cũng biết đây là thời khắc mấu chốt, không nói gì. Thân Lệnh Thần không rườm ra, đi vào vấn đề luôn:" Lý Đức Lợi chạy rồi, đã hơn tiếng rưỡi chưa có tin tức, bây giờ cảnh sát đang vây bắt ... Còn nữa Hà Thật đã bị tìm thấy, nhưng ông ta nổ súng tự sát ngay trong xe."

Nếu lúc khác Mộc Lâm Thâm có lẽ xót thương cho ông ta một chút, nhưng Nhị Hồ Lô không còn, ông ta chịu một phần trách nhiệm, chỉ có thể nói là đáng đời.

" Phòng tuyến trên biển đã được triển khai, từ thôn Thương Cơ đi xe đến bến cảng mất hơn nửa tiếng. Trên đường, chúng tôi đã thiết lập nhiều trạm kiểm soát, nhưng tạm thời vẫn chưa phát hiện dấu vết của Lý Đức Lợi. Tuy nhiên, trong điện thoại của Hà Thật, trước khi chết, có một cuộc gọi đến, theo định vị trạm gốc, cuộc gọi này đến từ gần thôn Thương Cơ, và quan trọng nhất, không phải từ Nhiếp Kỳ Phong." Lâm Kỳ Chiếu bổ xung thêm thông tin:

" Chính là Lý Đức Lợi đấy, không sai được đâu, người này luôn giấu mình rất kỹ, có thể còn quan trọng hơn cả Nhiếp Kỳ Phong ... Hắn ... hắn luôn ẩn nấp trong vị trí kế toán của một công ty nhỏ tên Kim

Đỉnh ... có thể biết rõ về việc tiêu thụ hàng lậu và hướng đi của tiền bạc. “Mộc Lâm Thâm nhớ lại người mà mình đã lơ là trước đó: " Cả thành phố đang tổ chức đại vây bắt, nhưng loại chuyện này thường chỉ thanh thế lớn, hiệu quả lại nhỏ." Lâm Kỳ Chiêu hỏi:" Đám người kia của anh phải liên hệ ra sao?"

Quách Vĩ đưa cho Mộc Lâm thâm chiếc di động nay giờ nắm chặt trong tay, y tức thì bấm số điện thoại quen thuộc, bên trong liền truyên ra giọng Đại Hồ Lô:" Đại ca, anh sao rồi?"

" Không sao cả, muốn đi làm bạn với Nhị Hồ Lô, nhưng anh ta đá tôi về rồi ... Anh đang ở đâu thế?" Mộc Lâm Thâm hỏi:

" Chúng tôi đã đến bờ biển rồi, Đại Hải Đái, Lão Đao Ngư, Phúc Hải Tam, Tiểu Lãng... còn có Âu Tử nữa, tất cả đều tìm được rồi. Họ không nhận công việc đâu, bảo là trời mưa không đánh lưới lớn." Trong điện thoại, Đại Hổ Lô nói bằng ám hiệu giang hồ, kèm theo một loạt biệt danh, chắc chắn người ngoài chẳng thể nào hiểu nổi:

" Hỏi họ xem khẩu tử ( điểm cấp bến) lúc bình thường ở đâu, trong thời tiết thế này chắc chắn sẽ không có cá đen (tàu buôn lậu) xuống nước. Nếu phát hiện có tàu xuống nước thì lập tức thắp lửa, sẽ có người đưa họ đi." Mộc Lâm Thâm tuy giọng yếu ớt nhưng từng lời thốt ra đây sự kiên định:

"Tôi biết rồi ... Đại ca, anh, anh có còn quay về nữa không?" Đại Hồ Lô hỏi một câu ngoài chủ đề:

" Vì sao lại hỏi thế?"

" Mọi người đều nói anh là cảnh sát ... Chắc chắn sẽ không quay về nữa.

" Anh sai rồi, tôi không phải là cảnh sát ... tôi cũng không thể bỏ đi .... Nếu tôi trở thành con rùa rụt đầu, các anh sẽ coi thường tôi, ngay cả Nhị Hồ Lô cũng sẽ coi thường tôi." Mộc Lâm Thâm vừa dứt lời, đâu dây bên kia phát ra một tiếng nức nở rồi cúp máy:

Nằm đó, Mộc Lâm Thâm khép mắt, cơ thể run lên, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, làm ướt đẫm chiếc gối trắng tinh, thấm đẫm sự đau đớn và dan vặt không lời.

23 giờ 50 phút, hướng tìm kiếm đang mở rộng, từ khu vực thành phố đến bến cảng, số lượng trạm kiểm soát đã tăng lên tám điểm...

Đại đội hình sự số năm, đèn sáng rực, trạm gác thiết lập dày đặc, vụ án đã đi đến thời điểm quan trong nhất. Một tay súng cố gắng bịt miệng nội tuyến đã khiến cả tổ chuyên án phải thận trọng đánh giá lại khả năng của nhóm người này, nhất là khi tên câm đầu vẫn chưa lộ diện. Trên màn hình, Hoàng Kim Bảo vẫn đang bị thẩm vấn, theo lời khai của hắn, phần lớn số hàng phi pháp ở Hàng Châu đều do hắn xử lý và chuyển đến Thượng Hải. Người liên lạc là Lý Đức Lợi, hơn nữa "Ngũ ca" mà hắn nhắc đến cũng chính là người này. Trên một nhóm màn hình khác, cuộc thẩm vấn từ xa đang được tiến hành. Nhóm thẩm vấn tại Thượng Hải đã đưa Phan Song Long ra xét hỏi, những bức ảnh về Nhiếp Kỳ Phong bị đánh đến tàn tật, hiện trường Hoàng Kim Bảo bị bắt, cảnh Tiết Tiểu Hồng bị bắt giữ và Hà Thật tự sát, cùng với những tang vật thu được tại cửa hàng đồ chơi, tất cả đã khiến Phan Song Long, hơn một tháng nay vẫn ngoan cố, cuối cùng đã lung lay. Qua màn hình có thể thấy rõ, những giọt mồ hôi lớn túa ra trên trán hắn, hơi thở ngày càng nặng ne, liên tục nuốt nước bọt, hai mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn vào những bằng chứng mà nhân viên thẩm vấn đang bày ra trước mặt.

Lần thẩm vấn này không cần phải nói gì cả, những bằng chứng này đã đủ để phá vỡ hàng rào tâm lý của hắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...