Chương 506: Kẻ sa lưới đầu tiên. (8)

Chương 506: Kẻ sa lưới đầu tiên. (8)

Chuyên gia tâm lý học không chắc chắn, dẫn tới kết quả của chuyến hành động này cũng là không chắc chắn. Lâm Kỳ Chiêu chán nản, buông xuôi ngồi xuống không hỏi thêm nữa, còn Thân Lệnh Thần thì đi lại trong phòng, thi thoảng bóp trán, không biết đang tính toán gì.

Mộc Lâm Thâm lại đang nhìn lý lịch của tên nghi phạm Tỏa Tử (Cao Thụy), có vẻ rất quan tâm đến hắn ta. Nhìn mãi, hắn lẩm bẩm nói: " Đây cũng là một người tự học thành tài đấy. Từ việc ăn cắp xe đạp điện bắt đầu, các anh xem lần phạm tội đầu tiên, hắn còn dùng kìm thủy lực cắt khóa, sau khi vào trại tạm giam một lần, hắn có thể mở ba cái két bảo hiểm rồi, vào trại một lần nữa, hay quá, tốt nghiệp rồi, bắt đầu mở két sắt... Không đơn giản đâu, mỗi cá nhân đều có những điều đặc biệt của họ."

Vô tình ngẩng đầu lên phát hiện ra Thân Lệnh Thần đang nhìn mình, y cười:" Anh cứ nhìn tôi mãi thế?"

" Đợi cậu nói tình hình vụ án đấy, cậu vẫn chưa nói hết sao."

" Tôi thì có tình hình gì để mà nói chứ, không phải đã thẳng thắn khai báo rồi sao ... À mà này Lão Thân, đúng là có điều tôi chưa nói, chuyến này làm nội tuyến, anh cho tôi bao nhiêu?" Mộc Lâm Thâm hỏi:

" Hỏi lãnh đạo đi." Thân Lệnh Thần chỉ vê phía Lâm Kỳ Chiêu, phủi trách nhiệm:

Lâm Kỳ Chiêu so ra thật thà hơn Thân Lệnh Thần nhiều lắm: "Thông thường phạm nhân cấp A do bộ trực tiếp đốc thúc, cung cấp manh mối dẫn tới bắt được nghi phạm sẽ được thưởng năm vạn, trường hợp của anh chắc chắn phải trên mười vạn rồi."

Vừa nghe thấy cái giá rẻ rúng đó, Mộc Lâm Thâm nổi giận:" Các anh chơi kiểu gì vậy, tôi nộp lên tiền tang vật đã 50 vạn rồi, phần thưởng ít nhất phải chừng đó chứ ... Chưa tính sau này thu lại được tang vật."

" Đầu cậu bị lọt nước à? Tiền tang vật mà có thể coi như tiên thưởng sao?" Thân Lệnh Thân mắng:

" Thế anh định dùng mười vạn để đuổi tôi thì đầu anh bị kép cửa rồi, tốt, trả mười vạn hả, vậy tôi chỉ làm công việc trị giá mười vạn thôi ... Hiện tại công tôi đã vượt xa giá trị rồi, chỗ giấu tang vật của Hoàng Kim Cẩu, giá trị vụ án ít nhất cũng phải một nghìn vạn." Mộc Lâm Thâm giơ ngón tay lên, bắt đầu mặc cả, còn có lý lẽ rõ ràng: "Này này, các anh không thể né tránh chủ đề này, này các vị lãnh đạo, tôi không phải đảng viên cũng không phải đoàn viên, không có nghĩa vụ cũng không có trách nhiệm làm việc này, tôi vào sinh ra tử trong thời gian dài như vậy, không thể chỉ cho mười vạn chứ? Mạng tôi rẻ vậy sao?"

" Để ... Để chúng tôi nghiên cứu thêm đã." Lâm Kỳ Chiêu đối phó, kêu khổ không thôi:

" Thế thi đừng hối hận, việc của tôi tới đây thôi, còn lại các anh đi mà làm." Mộc Lâm Thâm tuyên bố thẳng thừng:

“Ê, cậu là loại người thế nào vậy?” Thân Lệnh cũng bị chọc tức, tên này không có tí cảm giác chính nghĩa nào à: Quách Vĩ thì nhắc nhở: “Anh không phải đã nói là không chắc chắn sao?”

" Chính các anh không chắc chắn, còn tôi thì thấy hắn ta sẽ đến, nói đơn giản, chỉ là thỏa mãn sở thích của hắn ta mà thôi, bảo hắn ta ở đây có nơi thú vị như thế, giống như bảo các anh ở đó có đồ trộm vậy, chạy nhanh hơn cả thỏ luôn.

" Mộc Lâm Thâm khit mũi:

" Vậy người đâu?" Lâm Kỳ Chiêu hỏi:

" Đợi đi, tôi hỏi này, các anh phá án cũng phải vậy hả, manh mối chắc chắn 100% mới làm không thì ngồi chơi? Bảo sao thanh danh cảnh sát các anh trong mắt người dân tệ thế?" Mộc Lâm Thâm bắt bẻ:

Cả ba cảnh sát hậm hực không nói nữa, nói chỉ càng thêm bực.

Những cô gái được bố trí ở bên ngoài nhìn có vẻ đoan trang nhưng thực sự là gái mại dâm chính hiệu, được Mộc Lâm Thâm lại thuê một tên dắt gái đưa thẳng đến đây. Mặc dù để dụ nghi phạm, về chuyện này, Lâm Kỳ Chiêu cũng cảm thấy rất ghét, nếu không phải vì người này biết quá nhiều, có lẽ hắn đã đuổi tên nội tuyến này từ lâu rồi.

Khuôn mặt mà trở nên căng thẳng, dù có là soái ca thì cũng trông không đẹp chút nào.Mộc Lâm Thâm liếc nhìn Lâm Kỳ Chiêu, hắn ta ngoài ba mươi, mặt dài, lông mày kiếm, có vẻ hơi lạnh lùng, rõ ràng là kiểu người không dễ hòa nhập vào đám đông. Lâm Kỳ Chiêu nhận ra Mộc Lâm Thâm đang quan sát mình, liền trâm giọng hỏi: "Nhìn cái gì?" " Tôi có thể nhìn ra, thời thơ au của anh không hạnh phúc..." Mộc Lâm Thâm lại áp dụng chiêu cũ, Lâm Kỳ Chiêu ngạc nhiên nhìn y, chuẩn rồi, Mộc Lâm thâm tiếp tục đóng giả thần côn: "Thời thơ ấu không hạnh phúc khiến anh cảm thấy rất cô đơn... Cô đơn khiến anh trở nên xuất sắc, nhưng cũng khiến anh càng cô đơn hơn, có lẽ anh chẳng có mấy người bạn, tôi nói đúng không?”

Lâm Kỳ Chiêu nhìn chằm chằm vào Mộc Lâm Thâm, sốc tới độ không nói thành lời. Quách Vĩ cũng bất ngờ, nhìn kỹ Lâm Kỳ Chiêu một lượt, không thể nào nhìn ra được sự cô đơn trên mặt người ta, làm thế nào chứ? Thế này quá vô lý rồi.

Có lẽ không chỉ là cô đơn, Mộc Lâm Thâm tiếp tục nói: " Anh đã mất đi người quan trọng nhất trong cuộc đời... Người đó là ... người quan trọng nhất trong lòng anh ... Tôi có thể đoán ra là ai...

Vẻ mặt Lâm Kỳ Chiêu dần dần trở nên khiếp sợ, đúng lúc ấy Mộc Lâm Thâm phun ra một câu:" Có vẻ đó là một nữ nhân..."

Cơ mặt Lâm Kỳ Chiêu cứng đờ, Mộc Lâm Thâm vạch trần đáp án:" Bạn gái của anh ... Ôi đừng nói tôi coi thường anh nhé, anh bị một cô gái vứt bỏ."

Lâm Kỳ Chiêu nuốt nước bọt:" Anh, anh, anh..."

Đột nhiên Mộc Lâm Thâm cười phá lên, cười lăn cười bò, cười chảy nước mắt, y cũng không ngờ dễ dàng có thể nhìn ra người này như thế, muốn nhịn cười lắm, muốn làm ra vẻ cao thâm để dọa hắn một phen, cuối cùng cái mặt bàng hoàng chết lặng đó làm y không nhịn được. Lâm Kỳ Chiêu cho rằng mình bị cười nhạo, sắc mặt càng trở nên khó coi, hai nắm đấm siết chặt.

" Đừng giận, không phải cậu ấy chế nhạo cậu đâu." Thân Lệnh Thần mới đầu cũng bất ngờ, nhưng nhìn Mộc Lâm Thâm cười như vậy thì hắn hiểu ra ngay: " Trò lừa đảo giang hồ thôi, cậu còn trẻ như vậy lại là cấp trên của tôi, đương nhiên là ưu tú rồi, ưu tú đương nhiên đi cùng với cô độc, tuổi thơ không vui vẻ, phía sau cậu ấy có thể còn dự phong một câu, vui hơn đa số mọi người. Tương tự như vậy, câu sau cũng có hai tâng ý nghĩa, câu dường như là một nữ nhân, cậu ấy chưa nói hết câu, nếu cậu không lộ vẻ u ám, cậu ấy sẽ lập tức đổi giọng nói, không, là một người nam nhân ... Đã là một nữ nhân, cậu lại có vẻ ngập ngừng, đương nhiên cậu ấy đoán là bạn gái rồi... Tóm lại chính cậu tự để lộ bí mật của mình đấy."

(*) Lại ốm rồi, nếu sót lỗi chính tả, mọi người thông cảm nhé.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...