Chương 492: Truy lùng kẻ phản bội. (2)

Chương 492: Truy lùng kẻ phản bội. (2)

Thân Lệnh Thần và Lâm Kỳ Chiêu nhất thời nghẹn lời, vừa rồi suýt nữa còn không nhận ra người trước mặt, kỹ thuật hóa trang này quả thực khó tin đến mức hoang đường, như thế những kẻ còn lại đều không tầm thường.

Thấy cả hai im lặng, Mộc Lâm thâm lại bổ sung: “Người chỉ huy là Nhiếp Kỳ Phong, tất cả đều do hắn tuyển mộ, bây giờ chắc hắn đã chuồn mất rồi."

" Chỉ thế thôi à?" Lâm Kỳ Chiêu không hài lòng, nói thế khác gì không nói:

" Thế đã là nhiều lắm rồi đấy, anh còn muốn biết gì nữa?" Mộc Lâm Thâm nói xong định đi:

Lâm Kỳ Chiêu nhảy ngay tới trước mặt chặn đường:" Xin lỗi, anh tạm thời không thể đi được, phải phối hợp với tôi xử lý vụ án này đã."

" Chim non mới đến vài ngày hả, chưa biết gì ve đám người này đúng không? Mạnh mồm không biết thẹn, đừng biến bản thân thành thằng ngốc." Mộc Lâm Thâm nhíu mày:

Lâm Kỳ Chiêu không ngờ đối phương không nể mặt thế, chưa kịp nói gì thì Thân Lệnh thần kéo hắn sang một bên, để Mộc Lâm Thâm cứ như thế đường hoàng bỏ đi.

Tên này, bị người ta coi thường rồi, Lâm Kỳ Chiêu nổi nóng:" Phó chính ủy Thân, anh đùa với tôi đấy à, sao có thể để y đi như thế, anh có chịu trách nhiệm được không?”

" Xử trưởng Lâm, cậu mới là người đang đùa đấy, xem lại cách nói chuyện của cậu đi, thái độ của cậu như thế lại muốn người ta phối hợp, cậu nghĩ đang nói chuyện với cấp dưới của mình đấy à?" Thân Lệnh Thần nói xong xoay người đi luôn, chẳng vội, Mộc Lâm Thâm cũng chẳng có nơi nào để đi:

Chứ còn sao nữa, xảy ra chuyện lớn như thế, hoặc là một lòng một dạ lên thuyền giặc thì lúc này cao chạy xa bay, đã không đi thì chỉ có cách đánh chìm thuyền giặc mới an toàn.

Quả nhiên đúng như Thân Lệnh Thần dự đoán, hướng đi của Mộc Lâm Thâm chính là xe cảnh sát, đã thế y còn nghênh ngang ngôi vào ghế lái. Lâm Kỳ Chiêu ngớ ra mất mấy giây rồi mừng rỡ vội vàng chạy tới. Thân Lệnh Thần hất hàm ra hiệu, Lâm Kỳ Chiêu lấy chìa khóa ra đưa cho y:" Này, anh định đi đâu thế?"

Mộc Lâm Thâm lấy chìa khóa, nổ máy, nhanh chóng rời di Bắt người, tìm tang vật, lần này chơi theo cách của tôi. Lão Thân, sau tối nay hai chúng ta hòa nhau nhé, sau này đừng làm phiền tôi nữa."

“Khoan đã anh M6c Lâm Kỳ Chiêu rút kinh nghiệm, nói chuyện khách khí hơn rất nhiều, không mang giọng điệu mệnh lệnh ra nữa:" Đội ngũ của chúng tôi còn chưa theo kịp, cảnh sát điều động lực lượng thì cần chút thời gian." " Cần gì đội ngũ của các anh." Mộc Lâm Thâm lấy di động ra đặt vào giá trên xe:" Đội ngũ của anh thì chỉ hơn hơn cái giấy phép, đội ngũ của tôi thì thiếu mỗi khẩu súng, còn cái gì cũng có."

Xe đi được một lúc, di động của Mộc Lâm Thâm đổ chuông, y đúng là đang chỉ huy bắt người, hung hãn ra lệnh vào điện thoại:" Chặn đường, đừng để hắn chạy thoát."

Đang bắt ai vậy?

Lâm Kỳ Chiêu hoang mang nhìn Thân Lệnh Thần, sao tên nội tuyến này còn uy phong hơn cảnh sát, lái xe cảnh sát, hú còi cảnh sát, phòng như bay trên đường, rốt cuộc y muốn làm cái gì thế?

Thực ra ngay cả Đại Hồ Lô nhận được lệnh cũng không biết là chuyện gì nữa là.

Lý do à? Hai tên này ăn cháo đá bát, phản bội huynh đệ, trước tiên cứ khống chế đã, rồi tính sau. Mặc dù có người nghi ngờ, nhưng đám huynh đệ Hồ Lô, vốn đã mù quáng trung thành với Mộc Lâm Thâm, thì không chút do dự. Nhị Hồ Lô dẫn người khống chế Giả Bảo Thạch, trong khi Đại Hồ Lô kéo quân chặn hiệu đồ chơi của Hoàng Kim Bảo. Lần này, bọn họ kéo đến với thế như chẻ tre, cả mấy chục người chen chúc trong cửa hiệu, im lặng, ánh mắt sắc như dao, đầy sát khí. Hoàng Kim Bảo dù lăn lộn giang hồ bao năm, cũng bị trận thế này dọa đến lạnh sống lưng.

Bốn nhân viên cửa hiệu đã sợ đến mức không dám thở mạnh, im lặng như tờ. Thỉnh thoảng có những tên giang hồ nhìn chằm chằm vào cô nhân viên nữ, khiến cô gái sắp phát hoảng đến mức tiểu ra quần. May mà trong thời gian gần đây, quy định đội ngũ đã được siết chặt, nếu không thì chắc chắn đã bị bọn chúng động tay động chân trêu chọc từ lâu rồi.

Tất cả năm người trong hiệu đều bị lục soát điện thoại và ví tiên, Hoàng Kim Bảo thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn, sắc mặt có vẻ hoang mang lo lắng. Hắn đã nói hết lời khuyên nhủ, nhưng kỳ lạ là Đại Hồ Lô vẫn không hề nể mặt.

" Đại Hồ Lô, anh làm thế này là có ý gì, nếu thiếu tiền cứ nói một câu, muốn bao nhiêu?" Hoàng Kim Bảo nỗ lực điều đình giải quyết vấn đề: Đại Hồ Lô mặt mày hung tợn:" Mày nhìn là biết lão tử chỉ thiếu trí tuệ chứ có thiếu tiền không? Đứng im đó mà đợi đi."

" Đúng thế, Hồ Lô ca hiện giờ là nhân viên thu phí của tổ dân phố đấy." Tên cấp dưới phụ họa vô tội vạ:

Đại Hồ Lô vỗ ngực tự hào:" Là nhân viên lâm thời, nhưng dù sao tao cũng là nhân viên công tác quốc gia, đừng làm bừa, cẩn thận tao đánh gay răng. “ Rốt cuộc là sao vậy?” Hoàng Kim Bảo cảm thấy hết sức bực bội hoang mang. Lũ người này, toàn là đám lưu manh, đến dùng chiêu trò lưu manh, lục soát người, đóng cửa, người chen chúc nhau ở đây, mà hắn lại không làm gì được, lại càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa hỏi chuyện này, Đại Hồ Lô gãi đầu, hắn cũng có biết quái gì đâu. Cái thằng ngốc này cũng dễ đoán lắm, Hoàng Kim Bảo thừa cơ nói:" Không thì đưa điện thoại cho tôi, gôi gọi điện cho Qua ca được không?” " Đánh rắm, đến cảnh sát còn không biết Qua ca ở nơi nào, làm sao mà mày biết được."

"Tôi biết thật mà, không tin cứ đưa di động cho tôi, tôi gọi cho cậu xem.”

"Tao bảo mày ngậm miệng, mày không hiểu à, định lừa lão tử sao?" Đại Hồ Lô không nghe hắn, trực tiếp vung tay cho Hoàng Kim Bảo một cái tát:

Tay tên đó lớn cỡ nào chứ, Hoàng Kim Bảo cắn một cái tát muốn tên nửa bên mặt, cuống cuồng kêu lên:" Được được, tôi không cần di động nữa, nhưng phải cho tôi biết anh định làm gì chứ?"

Bốp, lại thêm một cái tát nữa, Đại Hồ Lô tức giận nghiến răng:" Rõ ràng lão tử cũng không biết là chuyện gì, vậy mà mày còn cứ làm khó tao. Các huynh đệ, kiếm cái gì đó bịt miệng hắn lại, mẹ thằng chó, miệng phun rắm rõ là nhiều."

Một vài tên côn đồ xông lên, lấy đất nặn đồ chơi, trộn lại thành một cục rồi trực tiếp bịt miệng Hoàng Kim Bảo. Trong khi đó, Đại Hồ Lô lùi lại một góc, lén lút gọi điện cho Mộc Lâm Thâm, chỉ nói một câu: " Đại ca, làm gì thế? Anh lại học được chiêu bắt cóc tống tiền à ... Ồ, công việc này được đấy, tôi thấy cái thằng này có không ít tiền đâu."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...