Chương 479: Cảnh sát tổng động viên. (3)

Chương 479: Cảnh sát tổng động viên. (3)

Lam Ny đang chuẩn bi đồ nghề, thấy Mộc Lâm Thâm thất thần, ôn nhu hỏi:" Làm sao thế?"

" Không sao." Mộc Lâm Thâm gượng cười:

Lam Ny mỉm cười không truy hỏi thêm, cô bắt đầu dùng phấn nền xoa lên đường viền thái dương của Mộc Lâm Thâm, dường như vẫn chưa hài lòng, lại câm bút lên, vẽ cao hơn đường viền môi của y. Khuôn mặt này quá non mịn, cần trang điểm để da y tối hơn một chút, tuổi lớn hơn một chút. Lam Ny làm việc này có vẻ rất chuyên tâm, chuyên tâm đến mức không hề để ý đến ánh mắt của Mộc Lâm Thâm cứ đảo quanh người cô.

" Cô từng học vẽ à?" Mộc Lâm Thâm hỏi:

" Sao anh nhìn ra?" Lam Ny tò mò hỏi:

Đoán đúng rồi, nhưng Mộc Lâm Thâm không nói ra nguyên nhân:" Vì cô còn xinh đẹp hơn cả vẽ."

" Ba hoa." Lam Ny cười mắng:

"Tôi có thể đoán ra cô là người ở đâu đấy." Mộc Lâm Thâm bắt đầu giở ngón nghề của mình rồi:

" Bốc phét." Lam Ny không tin:

" Vậy nếu tôi đoán sai sẽ chạy khỏa thân ra ngoài kia, chơi không?" Mộc Lâm Thâm ga gam đánh cược:

"Được, vậy thì anh đoán xem." Lam Ny khiêu khích:

Mộc Lâm Thâm nhìn chằm chằm vào Lam Ny, suy đoán: " Cô là người Phúc Kiến à? Không giống, Phúc Kiến toàn kẻ lừa đảo, không có mỹ nữ ... Chắc chắn không phải người Quảng Đông, Chủ Bản mới là người Quảng Đông ... Người Quảng Tây, hình như cũng không phải... Người Lưỡng Hồ, Quý Châu, Tứ Xuyên càng không giống, mỹ nữ ở đó toàn là trái ớt nhỏ..."

Lam Ny nghe Mộc Lâm Thâm bình luận mà cười không ngớt, đột nhiên y nói:" Người Vân Nam."

Tay Lam Ny có hơi lệch đi một chút, trong chớp mắt lại vẫn cười tươi như trước:" Sai rồi."

Mộc Lâm Thâm nắm bắt ngay được khoảnh khắc nhỏ đó, nhưng y không tiếp tục chủ đề này nữa, thở dài:" Bất kể cô là người ở đâu, từ hôm nay trở đi tôi phải ngày đêm nhớ nhung rồi."

Lam Ny vừa hóa trang vừa hứa hẹn:" Lần sau gặp lại, nhất định sẽ cho anh cơ hội, nhưng mà hôm nay thì ... Soái ca, anh hiểu mà."

Cô nương trao cho Mộc Lâm Thâm ánh mắt đầy tình ý, hiển nhiên không ngại gì chuyện "ấy ấy" với y, nhưng hôm nay thì không được. Cô ấy trang điểm tỉ mỉ xong, ra hiệu cho Mộc Lâm Thâm tự nhìn. Mộc Lâm Thâm trong gương trông già hơn tuổi thật cả chục tuổi, lớp phấn nền khiến khuôn mặt trở nên sương gió, môi và cằm lún phún râu, đường nét khuôn mặt trở nên cứng rắn hơn. Một chàng trai đẹp kiểu "kem bơ” trong nháy mắt biến thành hình tượng một người nam nhân trung niên cứng cỏi.

" Oa, tôi đẹp trai quá, có lẽ mười mấy năm nữa trông tôi sẽ như thế này, thế thì yên tâm rồi." Mộc Lâm Thâm sờ mặt mình, kinh ngạc vô cùng: "Xe đón anh ở dưới lầu rồi đấy, biển số xe là B3209 ... Tiền công ở trong vali, có giấy tờ ... là giấy tờ của khuôn mặt này." Lam Ny vừa nói vừa thu dọn đồ đạc, lúc sắp đi, lại quyến luyến quay đầu nhìn Mộc Lâm Thâm một cái, cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi y, gân như mặt đối mặt nói với y, tay nhẹ nhàng vuốt má y. nói: "Tạm biệt."

Cô gái như tỉnh linh đó đi mất rồi, là loại tinh linh khiến lòng người nhộn nhạo, tuyệt đối không phải loại tinh linh ám hệ ( Dark elf).

Mộc Lâm Thâm nhấc chiếc vali trên giường lên, mở ra, năm cọc tiền ngay ngắn, 50 vạn tiền công hiện ra trước mắt. Ở một góc vali có để giấy tờ tùy thân, y câm lên xem, không khỏi bật cười, đúng là ảnh chụp khuôn mặt hiện tại của mình, vẽ rất giống.

Người khác xách tiền bỏ đi là xong, nhưng y thì vấn đề phiền toái giờ mới thực sự bắt đầu đây.

Phải làm sao bây giờ? Cầm tiền lặng lẽ biến mất, nghĩ cách xuất cảnh, sau đó bỏ lại hết thảy mọi thứ, không bao giờ quay về nữa à?

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Mộc Lâm Thâm là như vậy, tin rằng ai trong tình cảnh của y hiện giờ cũng sẽ nghĩ như thế, bằng vào số tiền này, cộng thêm số tiền y kiếm được trong thời gian làm nội tuyến, đủ để y sang Mỹ, sau đó bắt đầu cuộc đời mới rồi.

Lần trước y nói với Thân Lệnh Thần kế hoạch về Mỹ tiếp tục học tập không phải là nói dối.

Nghĩ tới thằng cha hắn ám đó, Mộc Lâm Thâm không khỏi rùng mình, xảy ra một vụ án lớn như vậy, thủ pháp lại tương đồng với vụ án hai năm trước, cùng lúc ấy mình lại mất tích, Thân Lệnh Thần không đoán ra chuyện gì mới là lạ. Vậy mình có bao nhiêu thời gian để chạy ra nước ngoài trước khi thằng cha đó can thiệp? Chắc chắn không nhiều.

Thế thì dùng thân phận nội tuyến, bí mật quay về để báo tin.

Mộc Lâm Thâm không tới mức tiếc số tiên này mà không quay về, nhưng tình hình hiện tại là, về rồi y có thể cung cấp được tin tức gì hữu ích đây? Y không biết lai lịch của đám trộm này, không biết chính xác điểm đến của chúng, càng không biết ai là người đứng sau thao túng tất cả chuyện này, chắc chắn không chỉ đơn giản là Nhiếp Kỳ Phong được.

Đã vậy không những không biết gì, mà còn làm một vụ án lớn như thế, tại sao trước khi vụ án xảy ra không báo tin trước, khi vụ án diễn ra không cam chân hoặc phá hoại khiến chúng thất bại? Thân phận nội tuyến này, lại thành nghi phạm của vụ án, như thế này thì còn cơ hội nào để giải thích nữa không? Còn có thể giải thích được không?

Cảnh sát tin y không chưa biết, Mộc Lâm Thâm cũng không ngây thơ mà đặt hết niềm tin vào cảnh sát.

Huống hồ, như đã nói, không chỉ có Nhiếp Kỳ Phong, nếu y khai ra tên đó, roi đánh động đến hắn, tiếp đó là gì? Thân phận nội tuyến bị lộ, vẫn có kẻ ung dung ngoài vòng pháp luật, vậy thì lân tới y chắc chắn bị đóng hòm thả xuống biển.

Do dự, hoang mang, bối rối, thậm chí lẫn lộn một nỗi sợ hãi không tên khiến Mộc Lâm Thâm run rẩy, khiến y không biết lựa chọn thế nào. Đó là một loại cảm giác còn khó xử hơn cả sự khó xử, còn kích thích hơn cả sự kích thích, giữa việc ôm hi vọng may mắn qua được, tự do ngoài vòng pháp luật, và kết cục phải vào ngục tù , lựa chọn thế nào cũng cần dũng khí.

Kỳ thực đây không phải là lựa chọn giữa thiên đường và địa ngục, mà là lựa chọn giữa địa ngục này với một địa ngục khác.

Khi tim đang đập thình thịch, tiến thoái lưỡng nan thì di động trong va ly reo vang...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...