Chương 454: Nguy hiểm từng theo bước chân. (2)

Chương 454: Nguy hiểm từng theo bước chân. (2)

Nhung Vũ nhìn vẻ chấn kinh trên mặt Mộc Lâm Thâm thì biết là y chưa nghĩ tới, đúng là người mới, có thủ đoạn đấy, nhưng vẫn non, có điều đã rất nguy hiểm rồi, để y tự phát triển thêm vài năm, bọn chúng cũng không đối phó được:" Cậu có đồng ý với lời tôi nói không?"

" Vâng, anh nói đúng, khi đó tôi nghĩ tranh thủ thu gom đám huynh đệ còn chưa hoàn toàn tản mác hết, có thể làm lớn một phen, đúng là suy nghĩ hơi đơn giản." Mộc Lâm Thâm thở dài:

" Cảm ơn cậu đã hiểu, có những người biết điều gì là đúng nhưng lại không kiên trì được, hoặc bị lợi ích làm mờ mắt. Họ sẽ cho rằng thiện ý của người khác là có mục đích bất chính, họ đã giàu có đến mức quên mất nguy hiểm. Câu nói sinh ở nơi khó khăn, chết ở nơi an nhàn, tới giờ vẫn là chân lý đúng đắn." Nhung Vũ nói chuyện luôn kèm với nụ cười, lần này hắn cười thật, càng lúc càng hài lòng với chàng trai này, khoác vai Mộc Lâm Thâm, giống như một người đi trước đang dẫn dắt một người trẻ tuổi:

Tới tận bây giờ, Mộc Lâm Thâm vẫn chưa hiểu vì sao người ta lại để mắt đến mình. Chứ sao, anh đây đã sống rất kín tiếng rồi, mục đích thật sự của y chỉ muốn kiếm chút tiền rồi rút lui, không hề có ý định dấn sâu vào vòng xoáy này. Trước kia không thiếu tiền, bây giờ chỉ thiếu tiên, Mộc Lâm Thâm không còn là một nội tuyến đỏ thuần túy như hồi đột nhập vào tổ chức đa cấp nữa, y đang đứng giữa ranh giới mong manh tội phạm và chính nghĩa dể trục lợi.

Mộc Lâm Thâm không nói gì cả, chỉ đơn thuần đi bộ trên phố như lời mời của Nhung Vũ, nhưng đây có phải chỉ đơn thuần là đi dạo thôi không? Chắc chắn không phải, mục đích thực sự là gì, Mộc Lâm Thâm đang cố đoán, nhưng vẫn cảm thấy không chắc chắn.

Chốc lát sau, vẫn là Nhung Vũ mở lời trước:" Có vẻ như cậu không thích cách nói chuyện này... Vậy chúng ta nói về tương lai nhé?”

" Người như tôi còn có tương lai nữa sao?" Mộc Lâm Thâm phòng thủ: " Dù không có cũng phải tranh đấu giành lấy một cái chứ. Tiểu Mộc, cậu rất giỏi , có nhớ lúc suy đoán thân phận của tôi không, đoán vài câu đã làm tôi phải giật mình."

" Tôi đoán bừa mà."

" Không, cậu đoán rất chuẩn đấy, đặc biệt là chuyện liên quan tới cha tôi ... Ha ha ha, cậu có biết trước kia ông ấy làm cái gì không?” Nhung Vũ hỏi:

" Cái này tôi thực sự không đoán ra." Mộc Lâm Thâm không phải người khiêm tốn, nhưng giờ không khiêm tốn không được, cái tên tử tù đó chắc chắn chính là tâm bệnh của Nhung Vũ, nghĩ lại lúc đó mình đúng là lắm mồm, khoe khoang cái gì chứ:

" Ông ấy từng là một tên trộm, dựa vào ăn trộm để kiếm sống nuôi gia đình, ông ấy có câu danh ngôn như thế này, nếu như ăn trộm bị bắt thì là phạm tội, nếu như không bị bắt thì là do công sức lao động mà có." Nhung Vũ nhìn Mộc Lâm Thâm:" Cậu thấy câu này thế nào?” Lý lẽ méo mó, nhưng đúng là hợp khẩu vị Mộc Lâm Thâm:" Bất kể là có được bằng cách nào thì cũng là công sức lao động, kể cả có là phạm pháp.

"

" Đúng, về điểm này cái nhìn của chúng ta đều tương đồng, chính vì thế cậu càng nên suy nghĩ tới tương lai của mình, hẳn cậu cũng nhận ra rồi đúng không, cậu không thuộc về nơi này, suy nghĩ của cậu quá khác biệt, cậu lạc loài ở đây. Tôi đang nghĩ, cậu đã chuẩn bị để đi bất kỳ lúc nào rồi, đúng không?" Nhung Vũ bất ngờ nói một câu xoáy vào tim Mộc Lâm Thâm:

Mộc Lâm Thâm thất kinh nhìn hắn, không ngờ hành vi của mình lại bị nhìn ra, điểm này đến cả Thân Lệnh Thần cũng bị y qua mặt, vậy mà một người còn chưa tiếp xúc với mình mấy lại nhìn ra, sao không sợ? Mình đánh giá sai vê người này rồi à?

" Không cần ngạc nhiên, chỉ cần nghĩ một chút là có thể rút ra kết luận này. Cuộc sống đối với cậu mà nói, dường như càng giống một cách để trả thù sự tâm thường hơn là một phương tiện kiếm sống. Có lẽ, cậu đã rất chán ghét lối sống xa hoa phù phiếm, say sưa tối ngày trước kia rồi phải không? Không phải tôi nhìn thấu cậu, tôi tin chúng ta có sự đồng cảm ở mặt này." Nhung Vũ mỉm cười:" Tôi không sai chứ?"

" Anh nói không sai" Mộc Lâm Thâm gật đầu:" Đúng vậy, đôi khi tôi tỉnh dậy sau cơn say, thậm chí không nhận ra mình ở đâu, đôi lúc tôi căm ghét chính bản thân mình trong gương, tôi có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, nhưng lại chẳng thể nhìn rõ mình thực sự là người như thế nào." " Đúng vậy, đối với hầu hết mọi người, khi thiếu tiền, tiên chính là ý nghĩa của cuộc sống, còn khi không thiếu tiên, cuộc sống lại trở nên vô nghĩa. Chúng ta đều đang tìm kiếm, tìm ý nghĩa để tiếp tục sống ... Nhưng đáng tiếc, những gì chúng ta tìm thấy dường như chưa chắc đã chính xác.'

" Tôi cũng vậy, cho nên tôi muốn đổi hoàn cảnh sống khác, muốn tiếp tục tìm kiếm, tôi còn trẻ, chẳng lẽ sống thế này mãi."

" Nhưng trên đời này mọi thứ đều có cái giá của nó, không dễ dàng mà thoát khỏi tất cả đâu. Tôi muốn giúp cậu, không biết điều này có khiến cậu hiểu lầm không?" Nhung Vũ nói tới đó rồi dừng bước, đứng yên nhìn Mộc Lâm Thâm, như thể đang chờ ý kiến từ y:

Mộc Lâm Thâm hỏi lại:" Có giá sao?"

" Đúng vậy, tôi là một người rất keo kiệt, rất ít khi đưa tay ra giúp ai. Phần lớn thời gian, tôi không nghĩ rằng người đó đáng để tôi giúp." Nhung Vũ tự tin nói, lời này cho thấy Mộc Lâm Thâm mới chỉ khiến hắn hứng thú một chút thôi, ý bảo y đừng vội kiêu ngạo:

Mộc Lâm Thâm im lặng một lúc:" Anh giúp tôi làm gì?”

" Tôi có thể giúp cậu bằng hai cách, cách thứ nhất, cầm lấy tấm thẻ này, trong đó có một ít tiền, không nhiều, nhưng đủ để cậu cao chạy xa bay." Nhung Vũ lấy ra một tấm thẻ ngân hàng, kẹp giữa hai ngón tay, đưa đến trước mặt Mộc Lâm Thâm. Mộc Lâm Thâm vẫn giữ sự cảnh giác không nhận, chỉ đứng nhìn. Nhung Vũ cười nhạt, nói tiếp: " Đừng nghi ngờ ý định của tôi, tôi không muốn thấy cậu tu chuốc họa vào thân. Những phi vụ trên đường phố là nguy hiểm nhất, trong cái vòng xoáy đó, ở lâu chẳng ai giữ được mình. Kết cục của cậu ở đây chỉ có thể là lún càng sâu, hoặc bị đồng bọn chơi xỏ mà chết, bị truy sát, hoặc tệ hơn là bị cảnh sát tóm rồi ngồi tù."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...