Xe dừng lại, có vẻ như đã đến nơi, Mộc Lâm Thâm bị lôi xuống xe, kéo vào một căn phòng. Mũ bị kéo xuống, y nhìn rõ đó là một phòng khách sạn cũ kỹ, bàn ghế cũ kĩ, trên ghế ngồi một người nam nhân mặt vuông chữ điền đang nhìn chằm chằm vào y. Hai người kia đá vào đầu gối y, khiến y bất giác ngồi phệt xuống đất.
Sợ hãi ập tới, không ngờ Thân Lệnh Thần vừa cảnh báo xong tai họa lại ập tới nhanh như thế, Mộc Lâm Thâm cố gắng nhìn cho rõ người kia, cố phán đoán thân phận ý đồ đối phương, nhưng ánh sáng quá kém, làm đôi mắt sắc bén của y mất hiệu quả.
" Thằng nhãi, mày cũng trơn lắm, bắt được không phải dễ." Đối phương giọng khàn khàn:
Mộc Lâm Thâm không dám ho he gì, đợi người ta nói tiếp.
" Mày có biết tao là ai không?" Đối phương hỏi:
" Không biết ạ, đại ca là ...' Mộc Lâm Thâm cố gắng khúm núm hết mức:
" Mày không biết thì tốt, tao đánh mày một trận, mày cũng không biết là ai, ha ha ha." Đối phương cười deu giả, xung quanh có người cười phụ họa:
Mẹ nó chứ, Mộc Lâm Thâm càng sợ hơn, người run từng chập, tình huống không rõ ràng, người ta đánh cho một trận cũng không biết phải tu cứu thoát mình thế nào. "Nói đơn giản thôi, tao hỏi mày hai câu, nếu trả lời không được thì đừng trách. Nghe kỹ đây..." Nam nhân kia đi vê phía Mộc Lâm Thâm, ghé mặt lại gân uy hiếp, y liền gật đầu lia lịa, đối phương hỏi:" Câu hỏi đầu tiên, nghĩ kỹ rồi trả lời, Mã Ngọc Binh trước đây có một thằng đàn em tên Hắc Cương, mày chắc chắn biết rồi. Tao hỏi mày, hắn ta đi đâu rồi?"
Câu hỏi vừa nói ra, Mộc Lâm Thâm sững sờ, trong chớp mắt y có phán đoán, đối phương là cảnh sát, thế này là sao?
" Đang hỏi mày đấy." Bên cạnh có người đá một phát cực nặng:
Mộc Lâm Thâm kêu lên đau đớn, rên rỉ nói:" Đại ca thằng đó bị cảnh sát bắt đi rồi."
" Cút mẹ mày đi, nói dối ai thế hả, tao chính là cảnh sát, thằng đó được thả lâu rồi." Đối phương nổi điên, vừa chửi vừa đá liên tiếp, hai tên áp giải y tới cũng đá lia lịa:
Mộc Lâm Thâm cố gắng ghe chắn chỗ hiểm, vẫn bị đá đau chảy nước mắt, cuống cuồng hét lên:" Khoan khoan, câu hỏi thứ hai, câu hỏi thứ hai thì sao, nói không chừng tôi trả lời được, tôi thực sự không biết hắn đi đâu mà, thời gian đó xảy ra chuyện, tôi trốn ở Thượng Hải. Tôi làm cho Qua ca, không biết chuyện người của Mã ca."
Nam nhân kia vẫy tay một phát, hai tên đàn em kia dừng lại, kéo Mộc Lâm Thâm dậy, tựa vào tường rồi ngồi xuống. Hắn ta lên tiếng: " Mày đã làm gì cùng Mao Thế Binh và Mã Ngọc Bình, tao biết hết rồi... Van đề là, chỗ cất giấu hàng của Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình ở đâu?"
" Làm gì còn hàng hóa chứ, bị cảnh sát lục soát lấy đi rồi mà." Mộc Lâm Thâm kêu khổ không thôi:
Nam nhân kia tóm tóc y tát một phát:" Thằng nhãi ranh, đừng có giở trò với tao, mày không biết thật à?"
Đúng rồi, sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Mộc Lâm thâm cắn răng nhịn đâu, bắt đầu kiểm điểm lại những gì mình đã bỏ sót, thời gian qua mải mê kiếm tiền mà quên mất chuyện này rồi, Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình cất giấu rất nhiều hàng hóa, từ khi có tin tức đến khi bắt giữ chúng, chẳng đến một ngày, chúng không có cơ hội di chuyển. Vậy liệu có phải chúng đã có một nơi cất giấu hàng hóa ở ngay vùng Hàng Châu này không?
Còn chưa nghĩ ra thì bốp, một cái tát nổ đom đóm khiến Mộc Lâm Thâm choáng váng, liên tục bị đánh vô lý, y tức giận: Con mẹ nó chứ, cảnh sát cũng giờ trò lưu manh như vậy à?"
Chát một cái nữa mạnh không kém, nam nhân kia xốc Mộc Lâm Thâm lên, cười gan:" Đúng đấy, bọn tao cũng là lưu manh cả thôi, khác nhau ở chỗ, bọn tao có giấy tờ, mày thì không có, biết khôn thì khai ra." Mộc Lâm Thâm sợ rồi, bọn cảnh sát chó ma" Tôi thực sự không biết, tôi chưa tới được mấy ngày, làm sao biết được những chuyện bí mật đó."
" Thật không? Nhưng mà mày không đơn giản chút nào đâu. Mới đến đây mấy ngày mà mày đã thu phục được hết cả đám người dưới trướng Mã quả phụ, Tang Mao và Lão Qua rồi, tuổi còn trẻ mà trên giang hồ đã được gọi là Mộc gia rồi. Mày bảo bọn tao không tìm mày thì bọn tao phải tìm ai đây?... Đừng có tưởng tao không biết, Mã quả phụ và Lão Qua đang đứng sau lưng chỉ đạo mày đúng không?" Nam nhân đó nói với vẻ mặt dữ tợn, tung cước đá Mộc Lâm Thâm ngã ra một bên, mắng: "Không chịu nói à?"
" Đại ca, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi vừa mới tham gia không biết thật mà... Á, á „ đừng đánh, đừng đánh nữa... Tôi nói... Mộc Lâm Thâm ăn thêm vài cú đá nữa không chịu nổi, thở dốc một lúc mới hoàn hồn, gặp phải ba thằng cảnh sát này, y biết không có kết quả tốt đẹp gì: Mẹ nó, Mộc Lâm Thâm bắt đầu nghi ngờ, mấy thằng chó này không phải là cảnh sát, nếu không sẽ không hỏi những câu ngu như vậy, ngược lại khả năng cao là đen ăn đen, muốn nuốt hàng tôn của Tang Mao và Mã Quả Phụ.
Có lẽ giống chuyện ở tỉnh Thiểm Tây, bọn lưu manh đóng giả cảnh sát, nhưng chính loại cảnh sát giả này mới là đáng sợ, vì chuyện gì chúng cũng dám làm. Mộc Lâm Thâm vừa mới do dự một chút liên ăn thêm cú đá nữa, ọe, bao nhiêu cơm rượu tuôn ra ồng ộc, y ôm bụng toàn thân co quắp như con tôm, thưc ăn không ngừng tuôn ra, máu, rượu trộn lẫn, thành đống bây hay y nằm cuồn người trên đó, thảm hại vô cùng.
"Thời gian cho mày không còn nhiều đâu... Bọn tao đã bắt đầu hành động bắt giữ rồi, mày nghĩ mày trốn thoát được à?" Nam nhân đó đó đứng dậy, một chân đạp vào đầu gối của Mộc Lâm Thâm, khiến Mộc Lâm Thâm đau đến mức hét lên một tiếng dài, gân xanh nổi lên trên trán, mồ hôi lạnh túa ra từng giọt lớn.
" Sao, đến một câu mày cũng không trả lời nổi à? Nghĩ kỹ đi ... Nam nhân kia liên tục di chân:
Mộc Lâm Thâm cảm tưởng chân mình sắp gãy rồi, thở hồng hộc:" Đừng đánh, đừng đánh nữa, tôi nói, tôi nói ... Tôi nghĩ ra rồi."
Bình luận