Chương 438: Ngôi sao mới chói mắt. (4)

Chương 438: Ngôi sao mới chói mắt. (4)

Đợi không lâu, một nam nhân lái chiếc xe Hyundai màu trắng đỗ gần xe Lý Đức Lợi, xuống xe rồi lại lên xe của hắn. Người này là Hoàng Kim Bảo làm cho công ty Khách Doanh Môn của Mã Ngọc Binh, công việc kinh doanh đứt đoạn, có vẻ như cũng nhàn rỗi lâu rồi, mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình trực tiếp đi ra, lên xe hắn cung kính đưa cho Lý Đức Lợi mấy thứ đã đóng gói, mấy tờ đơn và mấy thẻ ngân hàng, báo cáo: "Xe xử lý xong rồi, tiền thuê mặt bằng còn hơn nửa năm mới hết hạn, không dễ chuyển nhượng lắm, chuyển gấp thì phí chuyển nhượng thu không được bao nhiêu, cháu đang tìm người tiếp nhận."

À, phải nói thêm, Hoàng Kim Bảo là cháu gọi Lý Đức Lợi bằng cậu, con của chị ruột hắn.

" Làm tốt lắm, Ngũ ca rất yên tâm." Lý Đức Lời thay mặt tổ chức khen ngợi một câu, hỏi:" Ngọc Binh còn căn dặn gì mày không?"

" Không có gì nữa, mà có cũng không làm được gì đâu cậu, cái tên Trân Thiếu Dương của đội hình sự theo dõi quá chặt, Từ Cương mất tích, tám phần mười nghi ngờ Mã ca đụng tay đụng chân, thằng đó điên tới đỏ cả mắt lên rồi, còn đích thân tới tận cửa đe dọa." Hoàng Kim Bảo báo cáo:

Nói tới chuyện này, Hoàng Kim Bảo liếc mắt nhìn trộm Lý Đức Lợi, không ngờ Lý Đức Lợi cũng đang liếc nhìn hắn, hắn lúng túng không dám nói gì nhưng trán túa mồ hôi lạnh, tuy là cậu cháu, nhưng cũng là cấp trên.

Lý Đức Lợi ha ha cười, nói: " Cái thằng Từ Cương đó ăn cây táo rào cây sung, có lẽ sợ chạy ra ngoài rơi xuống sông chết đuối cũng không chừng ... Kim Bảo, cậu hôm nay đến còn có một chuyện, có một người tên Mộc Lâm Thâm, nguyên là thuộc hạ của Hà Thật, hình như vê Hàng Châu rồi, có cách nào giúp cậu tìm một chút không... Ô? Biểu cảm của mày sao thế này?"

Lạ thật, Hoàng Kim Bảo kinh ngạc đến mắt lồi ra, cái tên Mộc Lâm Thâm dường như có ma lực, Lý Đức Lợi cúi người hỏi: 'Í, có chuyện gì vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?"

”Co chút chuyện, nhưng cháu không nói chính xác được ... Cậu tìm y có chuyện gì?" Hoàng Kim Bảo hỏi lại:

" Ồ, chàng trai đó ở Thượng Hải làm việc cho cậu mấy ngày, cậu thấy y là chàng trai khá lanh lợi đấy, bây giờ không phải chỗ cậu thiếu người sao, nên nghĩ đến việc tìm y về." Lý Đức Lợi cố tình nói thật thoải mái: Nghe lời này, Hoàng Kim Bảo lắc đầu nói: "E rằng cậu sẽ thất vọng."

" Sao thế, bị tóm rồi à?"

" Không, nhưng mà còn nghiêm trọng hơn cả bị tóm ấy chứ."

" Hả, chẳng lẽ y gây án lớn rồi... Ài, mày nói đi, đừng làm cậu sốt ruột." Lý Đức Lợi thúc giục:

" Cháu nói ra cậu sẽ không tin đâu, cháu nói đếch ai tin, cả khu Thương Cơ thôn đến đường Chính Dân, đều do y quản lý, cậu tin không? Có thể quay về làm tay dưới cho cậu nữa sao?" Hoàng Kim Bảo vừa nói vừa nhìn sắc mặt Lý Đức Lợi:

Lý Đức Lợi đương nhiên không tin rồi:" Thằng nhóc mày không lên cơn chứ hả?"

Năm đó đám người Hà Thật đứng vững chân ở đây mất mấy năm, nhưng thằng nhóc Tiểu Mộc vê mới mấy ngày? Cho dù có căn cơ, cũng phải có người, dù có người, phải có tiên, dù có tiền có người cũng không được, phải có quan hệ.

Nhưng không ngờ hôm nay đã định sẵn khiến Lý Đức Lợi triệt để kinh ngạc, Hoàng Kim Bảo không nhiều lời giải thích: " Cậu không tin đúng không? Được, cháu dẫn cậu đi xem... ối trời ơi, thật không phải khoe khoang với cậu đâu, cái công việc này ai mà ngờ được, giờ nhìn lại thật khiến người ta thèm chảy dãi, nghĩ lại trước đây cháu thật sự là đầu óc chứa toàn phân lừa, sao lại không nghĩ ra làm thế này nhỉ? Đám Qua ca đũng là phí của trời”

Lý Đức Lợi kinh ngạc rồi tò mò, hình như tin đồn có vẻ không sai, nhưng đã được một tháng đâu, chẳng lẽ thằng nhóc đó còn có bản lĩnh xoay trời lật đất được hay sao?

Xe tiếp tục chạy một cách chậm rãi, Lý Đức Lợi lắng nghe thằng cháu kế toán ngầm tường thuật mọi chuyện một cách chỉ tiết. Câu chuyện bắt đầu từ khi Mộc thiếu gia dẫn theo hơn chục thuộc hạ cũ quay vê. Mà những thuộc hạ cũ này không ai khác chính là tàn quân còn sót lại sau khi Hà Thật, Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình vội vàng chạy trốn bỏ lại. Không biết bằng cách nào, Mộc thiếu gia đã triệu tập toàn bộ bọn họ trở lại dưới trướng mình.

Căn bản không tốn bao nhiêu công sức, vì vốn dĩ đã có nền tảng sẵn, đây đúng là kiểu “Hồ Hán Tam lại quay về.” Một vài thế lực nhỏ mới vừa manh nha nổi lên đã bị họ quét sạch trong một đêm. Cách làm của y rất trực tiếp, sai hai huynh đệ Hồ Lô dưới trướng Qua ca, dẫn theo một đám huynh đệ lưu manh, vừa đánh vừa đập phá, khiến đối thủ phải bỏ chạy. Còn những kẻ chịu khuất phục thì lập tức bị thu nạp vào đội ngũ. Sau đó, họ nhanh chóng ổn định thế trận, khi những thế lực khác kịp phản ứng, y đã phát triển đến mức không ai dám coi thường nữa.

" Cậu ta làm cái gì?" Lý Đức Lợi hỏi:

" Cậu cứ nhìn hai bên đường là hiểu ngay." Hoàng Kim Bảo chỉ tay:

" Có gì đâu ... Lý Đức Lợi nhìn hai bên đường, chẳng thấy gì cả, xe cộ khách khứa qua lại rất tấp nập, không có gì đặc biệt, không thấy bóng dáng bọn lưu manh vất vưởng xung quanh như những lần trước hắn qua đây, đoán:" A, thu phí bảo kê hả?”

" Cậu nhìn người ở bãi đỗ xe kia kìa, cậu có nhận ra không?" Hoàng Kim Bảo hỏi:

Lý Đức Lợi vẫn chăm chú quan sát, thuộc hạ của Hà Thật chưa đủ tâm để hắn nhớ mặt, nhưng nhìn thấy tên cao to đen nhẻm với vẻ ngông cuồng không biết sợ trời sợ đất, bỗng nhiên hắn lóe lên một ý nghĩ nói: “ Chẳng lẽ là hai thằng ngốc nổi tiếng dưới trướng Hà Thật?”

“ Đúng đấy cậu, thằng đó là Đại Hồ Lô, Hồ Nhất Minh, bây giờ từ thôn Thương Cơ đến đường Chính Dân, toàn bộ phí đỗ xe tạm thời ven đường đều thuộc về bọn chúng. Bọn chúng còn hợp tác với tổ dân phố và cơ quan quản lý xây dựng đô thị, giành hết mối làm ăn của nhóm tạp nham trước đây rồi” Hoàng Kim Bảo chua xót nói:

"Xi trông xe thôi mà, có gì to tát." Lý Đức Lợi coi thường, nghề này kiếm mấy:

“ Cậu thấy chẳng đáng là bao, nhưng với bọn chúng thì không ít đâu. Cậu thử nghĩ mà xem, cả con phố này có bao nhiêu chỗ đỗ xe chứ? Huống chi mấy thằng nhãi này còn dám tăng giá bừa bãi, từ ba tệ nhảy thẳng lên năm tệ. Gặp xe biển số ngoại tỉnh, bọn chúng còn dám tăng gấp đôi.” Hoàng Kim Bảo giải thích:

" Thế cơ à, thằng nhóc đó ngay cả thủ đoạn trong thể chế cũng học được luôn rồi sao?" Lý Đức Lợi ngạc nhiên:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...