Hai người vừa ăn vừa uống, câu chuyện ngày càng sôi nổi. Nhìn thấy tâm trạng Mộc Lâm Thâm trở nên hưng phấn, cầu tiến, tích cực, Thân Lệnh Thần luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Một nội tuyến, ít nhất cũng nên có chút phản cảm, lười nhác hay tiêu cực thì mới bình thường. Dù đã từng học qua tâm lý học biến thái, nhưng tích cực đến mức này thì có phải quá bất thường không?
Lại nói đến những phát hiện hôm nay, khi nghe có nhiều người xuất hiện như vậy, Mộc Lâm Thâm trở nên hưng phấn, nói với Thân Lệnh Thần: “Xem đi, vô tình mà lại có được thu hoạch, vậy thì thử xem thế nào, tôi sẽ trốn vài ngày.”
" Không phải là cậu định lười biếng đấy chứ hả?"
" Sao có khả năng lười biếng chứ, trong lòng tôi đã có một kế hoạch đại khái rồi, anh có muốn nhổ tận gốc đám người này không?"
" Chuyện đó mà còn phải hỏi à, chuyện này cũng tốt cho cậu, để sót tên nào rất có thể sau này cậu sẽ gặp phiền toái đấy.' Thân Lệnh Thần lúc này tin tưởng mình và Mộc Lâm Thâm cùng chung mục tiêu, không sợ y vuột khỏi tâm tay:
" Thế thì đơn giản lắm, anh cần phải tạo dựng lại hình tượng của tôi một lần nữa." Mộc Lâm Thâm cười rất gian:
Tư duy nhảy cóc của thằng nhóc này, Thân Lệnh Thần không theo kịp, giục:" Nói rõ hơn đi, khoe khoang cái gì?" " Để tôi hỏi anh, nhân tố chính duy trì một tập thể là cái gì?"
“ Lợi ích chung.”
" Nếu muốn phá vỡ mối quan hệ trong tổ chức, vậy biện pháp tốt nhất là gì?"
" Đương nhiên là phá vỡ sự cân bằng lợi ích trong nhóm."
" Đúng, đúng, thế nên anh phải nghe tôi..."
Mộc Lâm Thâm vừa ăn vừa cùng Thân Lệnh Thần bàn bạc bài binh bố trận. Theo những gì diễn ra trước đây, tâng ngoài luôn chuyển lợi ích vào tầng giữa, và điều này đã kéo dài nhiều năm. Nếu giả thuyết này đúng, thì băng nhóm này đã thành công xây dựng được tòa tháp tài chính của chúng, hơn nữa khả năng kiểm soát rất mạnh mẽ. Dù hiện tại tầng của Phan Song Long và Mã Ngọc Binh gặp chuyện, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến lợi ích cốt lõi của tâng bên trong. Vì vậy, muốn tìm ra sơ hở, cần phải phá vỡ sự cân bằng này.
" Được, cậu muốn tạo dựng hình tượng thế nào, nói nghe xem." Thân Lệnh Thần chưa nghe đã thấy đau dạ dày, nhất định là thủ đoạn rất bất chính:
“ Nếu có một nhóm người, đe dọa đến lợi ích hiện tại của chúng, nếu có một nhóm người chiếm chỗ và lấy đi những lợi ích vốn thuộc ve chúng. Hoặc thậm chí, nếu có thể cướp đi một phần lợi ích của chúng, sự mất cân bằng này liệu có khiến nhiều người không thể ngồi yên được không? Hàng Châu đã được chúng kinh doanh nhiều năm rồi, không dễ bỏ đâu, thậm chí, tang vật từ vụ trộm hai năm trước cũng không ít lần xuất hiện ở đó, nếu thế lực khác chiếm địa bàn của chúng, chúng có lo không?” Mộc Lâm Thâm càng cười càng gian:
Thân Lệnh Thần hít một hơi thật sâu, ổn định làm cảm xúc, hắn đã hiểu tính toán của Mộc Lâm Thâm:“ Đúng rồi, nếu có ai đó thu mua lại những công việc mà Mã Ngọc Binh, Mao Thế Bình và Lão Qua vất vả gây dựng được, thì ba người này chắc chắn sẽ không thể nuốt trôi cục tức này. Phan Song Long cũng có một nhóm nhỏ, hiện giờ vẫn chưa rõ ở đâu, nếu có thể thu hút được người của Phan Song Long ... thì chắc chắn sẽ chặt đứt nguồn tiên bẩn của một tâng trước đó... Giả sử vào lúc này, nếu lại khiến vấn đề tài chính của Nhung Vũ gặp trục trặc, thì liên minh giữa chúng sẽ dễ dàng bị phá vỡ, thậm chí có thể nhân cơ hội này để moi được thông tin từ miệng Phan Song Long...”
" Chính ủy Thân, tôi bảo mà, anh làm cảnh sát đúng là phí tài, bộ đồng phục này trói buộc khả năng của anh, nhắc tới chuyện phạm tội một cái, anh còn hơn cả tôi." Mộc Lâm Thâm xòe tay ra:" Được, chúng ta cứ làm như anh nói đi, anh giao đám người đó cho tôi, chuyện này để tôi làm cho.
"
Con mẹ nó chứ, mắc bẫy thằng nhãi rồi, Thân Lệnh Thần nhìn Mộc Lâm Thâm từ trên xuống dưới, cảnh cáo:" Nhóc con, cậu càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi đấy, chuyện này tôi không thể giúp cậu được."
" Này này chính ủy Thân, đính chính lại, anh tự giúp mình đấy." Mộc Lâm Thâm bu môi khinh bỉ: Thân Lệnh Thân rất nghi ngờ dụng ý của Mộc Lâm Thâm, thằng nhóc này tự dưng tích cực xung phong chắc chắn có tính toán:" Có vẻ tôi hiểu rồi, cậu nếm được mật ngọt, cho nên muốn lấy hạt dẻ trong lửa ... Rồi có mưu đồ khác, cậu vẫn có ý kiếm một khoản lớn rồi chạy sang Mỹ chứ gì?"
Mộc Lâm Thâm không thèm che giấu:" Thế thì sao nào, anh muốn tôi thắt lưng buộc bụng đi làm cách mạng à? Không có chuyện đó đâu." Ôi cái thằng nhãi xấu xa này, thôi thì để y chạy sang họa hại nước Mỹ đi, Thân Lệnh Thần suy nghĩ rất lâu mới nói:" Không thể lâu đâu đấy."
“ Anh khỏi lo vấn đề này, thời gian sẽ không quá lâu đâu, chẳng ai dám đợi tôi thành công gây dựng thế lực rồi mới ra tay, lúc đó thì đã muộn rồi ... Lưu ý nhé, các anh tìm không ra tung tích của Lão Qua, nhưng các anh lại vô tình bỏ qua hai huynh đệ Đại Tiểu Hồ Lô. Họ là những người đã ở cùng với Hà Thật lâu nhất, bọn trộm mà Phan Tử triệu tập, họ có thể nhận diện được phần lớn trong số đó. Những người này vẫn còn ở ngoài, giữa mối nguy hiểm không xác định và tôi — một yếu tố bất ổn, các anh sẽ chọn ai để ủng hộ?” Mộc Lâm Thâm ném lựa chọn lại cho phía đối phương, y sẽ không để mình bị kiềm chế bởi cảnh sát: Đây là cuộc chiến tâm lý, Mộc Lâm Thâm trong lúc vô tình đã tìm được cơ hội cuộc đời, y muốn ngồi vị trí ngang với cảnh sát.
" Một tháng." Thâm Lệnh Thần nhìn chằm chằm Mộc Lâm Thâm, nhấn mạnh:" Nếu một tháng không có hiệu quả, đích thân tôi sẽ đập tan tổ chức của cậu."
" Đồng ý, nhưng phía Hàng Châu phải lỏng tay một chút, lực độ đả kích quá lớn thì tôi làm ăn thế nào." Mộc Lâm Thâm trực tiếp ra điều kiện:
" Tôi sẽ không đồng ý với bất kỳ yêu cầu nào của cậu." Thân Lệnh Thần thái độ cứng rắn, hắn hiểu hơn ai hết mức độ nguy hiểm của chàng trai này, nếu để y chệch hướng một chút, một tên tội phạm làm người ta điên đầu sẽ xuất hiện:
" À, thế thì tôi có thể nghỉ ngơi thật rồi, dù sao bây giờ tôi đắc tội em gái ông chủ, có cớ chạy rồi, dù sao việc này cũng nguy hiểm lắm, tôi tội gì mà nhiệt tình ... ' Mộc Lâm Thâm lơ danh nói:" Tiên lại đang rủng rỉnh, hay tới Thành Đô chơi nửa năm gì đó, sớm nghe danh gái đất Thục đa tình, tôi tới đó kiếm cô bạn gái, yêu đương tử tế một lần xem sao..." Thân Lệnh Thần nghiến răng, thằng nhãi này uy hiếp mình, nhưng thực sự là thế, bảo y vì vài nghìn một tháng tiền trợ cấp mà đi làm nội tuyến thì thực tế sao, hắn thở dài:" Thời gian qua cảnh sát Hàng Châu cũng vất vả rồi, tổ chức đi học tập gì đó một chút cũng nên."
Mộc Lâm Thâm phát ra tràng cười hết sức sảng khoái:" Ha ha ha ha, thế mới đúng chứ, tôi rất thích cảnh sát các anh dùng tâm thái cao thượng đi làm những chuyện vô sỉ"
Thân Lệnh Thần tự động lọc bỏ mấy lời rác rưởi của thằng nhóc này:" Phía Nhung Vũ đang tích cực huy động người tìm cậu đấy, hắn tìm ra là kế hoạch của cậu không thành đâu." " Ha ha ha, đợi khi hắn tìm được tôi thì đã phải nhìn tôi với ánh mắt khác rồi, kỳ thực từ cái đêm mà chúng bắt tôi đi ở trường nấu ăn, tôi đã thê rồi, tôi mà không chết sẽ xử từng người bọn chúng, có vẻ chúng không coi lời tôi ra gì ... Mộc Lâm Thâm thù rất dai, y không nói chơi, nâng ly lên:" Cạn chén chứ?”
Thân Lệnh Thần đã quyết định rồi liên không khúc mắc nữa, cũng nâng ly lên, hào sảng nói:" Được, chúng ta nâng ly vì Mộc đại ca sắp xuất thế ... Lần này gây dựng đội ngũ, chắc chắn phong quang hơn đi kéo khách nhiều.
Hai chiếc ly cũng mạnh vào nhau.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.
Bình luận