Lại là một tràng cười sảng khoái vang lên, Nhung Vũ cười hết sức vui vẻ, không phải giả vờ, càng nhìn người được đồn là công tử ăn chơi này, hắn lại càng thấy thú vị. Hắn vừa cười vừa nói: “ Vậy thì cậu có thể trở thành một người như tôi, không được xã hội chính thống công nhận, cũng không bị đào thải, mà vẫn có thể làm những điều mình thích.” Mộc Lâm Thâm dừng ăn đưa mắt lên:" Là người như thế nào?"
" Là người ở bên lề." Nhung Vũ tự định nghĩa bản thân:
Mộc Lâm Thâm nhíu mày trông có vẻ như không hiểu, nhưng trong lòng thì chửi rủa, mẹ nó, lão tử là nội tuyến, còn chẳng phải người bên lề sao, cũng sống ra cái mẹ gì đâu chứ.
“Xem ra cậu không đồng tình với cách sống của chúng tôi. Cậu có dự định gì không? Tôi biết cha cậu là một phú ông giàu có mà.” Nhung Vũ hỏi:
Mộc Lâm Thâm lắc đầu, vẻ mặt thoáng cái trở nên lạnh lùng.
“Ồ, chạm đến tâm sự của cậu rồi sao? Xin lỗi nhé... Nếu cậu chưa có dự định gì, tôi có thể đưa ra một gợi ý được không?” Nhung Vũ tiếp tục nói:
Mộc Lâm Thâm thở dài:" Tôi sẽ làm anh thất vọng thôi, tôi không làm được việc gì đâu, vai không thể gánh, tay chẳng thể cầm, chỉ biết ăn chơi thôi." “Ha ha, ít nhất thì cậu vẫn khá thành thật...” Nhung Vũ vừa nói vừa lấy ra một chiếc điện thoại, đẩy đến trước mặt Tiểu Mộc để y xem:
Mộc Lâm Thâm cầm lên nhìn thoáng qua, đó là một đoạn video. Trong video, chiếc thùng mà y từng thấy được mấy người khiêng lên, rồi âm một tiếng, bị ném thẳng xuống biển. Y xem hết rồi đặt xuống, ánh mắt khó hiểu nhìn Nhung Vũ. Y biết rõ, những chuyện như thế này, biết quá nhiều sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng.
“Trước mặt cậu đang là một nhân vật nguy hiểm, cậu vừa xem một cảnh phạm tội mà vẫn bình tĩnh như vậy sao?” Nhung Vũ càng tò mò hơn. Với người ở độ tuổi này, hoặc là sẽ sợ đến mức ngây người, hoặc sẽ hoảng hốt mà bày tỏ lòng trung thành. Nhưng người trước mặt hắn, lại giống như chỉ vừa nhìn thấy một đĩa cải trắng nấu đậu phụ, chẳng hề tỏ ra biểu cảm gì đặc biệt.
" Có gì mà bất ngờ, không phải chuyện tôi suýt trải qua à?" Mộc Lâm Thâm hỏi lại:
" À, cũng phải, có điều phản ứng này của cậu cũng quá lãnh đạm rồi, trước kia cậu từng trải qua chuyện gì khiến thần kinh của cậu vững như thế?" Nhung Vũ thấy Mộc Lâm Thâm vẫn ăn thì lạ lắm:
“ Tôi từng mắc chứng trầm cảm, đã bị nhốt trong bệnh viện tâm thần một thời gian dài. Nếu anh có cơ hội vào đó, khi ra ngoài cũng sẽ giống như tôi thôi.” Mộc Lâm Thâm tìm được lý do giải thích hợp lý nhất, y chỉ vào món ăn trên bàn và tiếp tục: “ Thật đấy, khi chúng tôi ăn cơm, có khi bệnh nhân khác còn cởi quần và đi vệ sinh ngay bên cạnh. Ăn thì cứ ăn, đi thì cứ đi, chẳng ai làm phiền ai, ngay cả hộ lý cũng lười dọn dẹp. Phải đợi ăn xong mới cùng dọn một thể.”
Ợ .... Nhung Vũ không ngờ rằng câu trả lời lại như vậy, mặt nhăn lại, yết hầu cuộn lên mấy cái, không hề thoải mái.
Mộc Lâm Thâm thì vẫn bình thản ăn, nhai, uống, cho dù là câu chuyện kinh khủng hay ghê tởm hơn nữa, với y cũng chỉ như một chút gia vị thêm vào bữa ăn mà thôi.
Y vẫn giữ phép lịch sự khi ăn, còn nói với đối phương: “Xin lỗi, tôi không nên nói những chuyện như vậy... Trong mắt nhiều người, tôi có chút biến thái. Chậc, thật ra tôi cũng cảm thấy bản thân hơi như vậy.”
Nhung Vũ nhìn y, như đang chờ nghe tiếp câu chuyện. Mộc Lâm Thâm tiếp tục nói: “Tôi có thể thấy, anh đang thử thách tôi. Thực ra không cần thử đâu. Đám con nhà giàu bây giờ chẳng có giới hạn đạo đức gì cả, ăn chơi trác táng, làm gì vui, làm gì kích thích thì làm, thần kinh trai lỳ phân nào. Còn tôi, cũng từng như thế, đồng thời sống khá khổ sở, thật ra tôi cũng muốn làm một người tốt, nhưng không làm nổi. Tôi cũng biết anh có thể làm nghề gì, nhưng việc của anh, tôi không làm được đâu. Tôi cùng lắm chỉ lừa chút tiền lẻ để ăn chơi vui vẻ thôi, hẳn anh biết mấy chuyện tôi làm rồi đấy, nói ra toàn thứ vớ vẩn ... Nhung ca, cảm ơn anh vì bữa tiệc này nhé.”
" Đừng khách khí cứ thong thả mà ăn." Nhung Vũ gật gù, chàng trai này trí tuệ hơn người, nhưng lại toàn làm việc không xứng tầm, quan hệ với những người không cùng cấp bậc, hắn nghe ra được sự chán chường trong lời y:" Vậy thì cậu thấy tôi làm gì, nhiều người nói, cậu có ánh mắt rất độc đáo."
" Tôi chẳng qua đi nhiều nơi thấy nhiều người chút thôi, chẳng có gì đặc biệt.”
" Vậy thử nhãn quang không có gì đặc biệt của cậu xem." Nhung Vũ không bỏ qua, nhất định muốn tận mắt chứng kiến:
Những thứ dùng để kểm tra đều không thể dùng tới, phải sử dụng cách khác, hắn một nhân vật nguy hiểm, nhưng hắn không ngờ được, mình đang khiêu khích một nhân vật nguy hiểm khác.
" À, nếu nói sai thì đừng ném tôi xuống biển nhé." Mộc Lâm Thâm đặt đũa xuống ra điều kiện:
Nhưng Vũ không ngờ y lại dám lấy loại lời này ra làm trò đùa, gật đầu:" Nếu cậu nói đúng thì tôi sẽ tự mình nhảy xuống biển."
" À, thế thì tuyệt vời, cơ hội thắng quá lớn, tôi lời rồi... Vậy thì bắt đầu từ những người bên cạnh anh... Ữm, bên cạnh anh, có rất nhiều nữ nhân, đều là nữ nhân xinh đẹp." Mộc Lâm Thâm nhớ hình như đã từng nghe một câu, Ngũ ca đắm chìm trong men rượu và mỹ nữ:
Thất vọng quá mức, đánh giá này quá bình thường, Nhung Vũ vẫn hỏi:" Nguyên nhân?”
"Vì anh đẹp trai quá mà." Mộc Lâm Thâm ngầm nịnh một câu: " Giảo hoạt, tiếp tục."
" Anh rất giàu, nhưng không ham tiền của,' Mộc Lâm thâm bình phẩm, kỳ thực đây là câu nói vạn năng, người keo kiệt đến đâu cũng sẽ cảm thấy mình rất hào phóng. Quả nhiên, Nhung Vũ mỉm cười, Mộc Lâm Thâm biết hắn ta đã rơi vào bẫy tâm lý mình giăng ra.
" Khá đấy tiếp tục đi." Nhung Vũ cười, lần này không phải là nụ cười mang tính lễ tiết, mà là nụ cười đồng cảm:
Tiếp xúc với người nghiên cứu tâm lý thì tuyệt đối đừng nói chuyện tâm lý, nếu không thì những người đó có thể moi ra cả màu quần lót của anh, Nhung Vũ quá tự tin, hắn phạm sai lầm chí mạng, cho Mộc Lâm Thâm cơ hội bới móc sục sạo tâm lý của hắn, bề ngoài y chỉ hời hợt nói thêm một câu: "Tuổi thơ của anh không vui vẻ gì."
Lời này khiến Nhung Vũ nhíu mày ngay lập tức, tò mò hỏi:" Chuyện này làm sao mà nhìn ra được chứ?”
Bình luận