Ngoài kia xôn xao thế nào không biết, chứ một ngày này đối với Mộc Lâm Thâm gần như là trôi qua vô tri giác, đợi đến khi tiếng búa đóng đinh vang lên, y mới mơ màng mở mắt ra, sau đó nhìn thấy lờ mờ hai cái đầu người phía trên tâm mắt mình, dần dần nhìn rõ hơn thì đó là hai nam tử xa lạ đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Mẹ nó, cái thằng này không ngờ lại ngủ một giấc, hình như còn ngủ ngon lắm." Một tên nhìn thấy nước dãi bên mép Mộc Lâm Thâm không tin nổi:
" Không đái ỉa ra quần đã là hảo hán rồi, huynh đệ, cậu đúng là số một đấy, phục!" Người còn lại giơ ngón cái lên:
Mộc Lâm Thâm khó khăn lắm mới đứng thẳng người được, sự đối đãi tàn tệ chẳng khác gì cực hình này khiến toàn thân y đau nhức, nhất thời không thể đứng thẳng dậy nổi, hai người hợp sức dìu được y ra ngoài, đỡ đi được vài bước y mới có thể từ từ cử động được.
Hai người để Mộc Lâm Thâm cử động một chút rồi tự động rời đi, lúc này y mới đánh giá nơi mình đã ở cả ngày trời, hóa ra lại là một khoang thuyên, một khoang thuyền chật hẹp, chứ không phải là một tàu container khổng lồ như y tưởng tượng. Y không biết mình đã đi đâu trong cả đêm qua, bây giờ đang ở đâu y cũng không rõ, nhưng có một điều cậu biết chắc chắn.
Mình vẫn còn sống.
Mộc Lâm Thâm vừa cử động vừa như đang tìm kiếm thứ gì đó, rồi ở trong góc, y nhìn thấy một cái thùng gỗ sồi, loại dùng để đựng rượu. Y từ từ ngồi xổm xuống bên cạnh thùng, mở nắp ra, thì ra là một cái thùng rỗng đã được lấy hết rượu. Y ghé sát lại gân hít sâu một hơi rồi chép miệng, rượu tốt, tiếc là không còn.
Vì sao mình lại bình thản thế nhỉ, chẳng có lấy chút niềm vui vì sống sót sau kiếp nạn, nhưng y chắc chắn là hài lòng vì thoát khỏi cái thùng chật hẹp kia.
Không ai biết hết, chẳng bao lâu sau, hai người kia quay trở lại, dẫn Mộc Lâm Thâm ra khỏi khoang thuyền, đứng trên boong tàu du thuyền. Mộc Lâm Thâm hít một hơi thật sâu bầu không khí mang theo vị mặn của biển, đột nhiên cảm ngộ được rằng, khổ nạn chính là liều thuốc tốt nhất để chữa lành sự chán chường, ngay cả việc hít thở cũng là một thứ tự do vô cùng quý giá.
Chẳng hỏi lấy một câu, Mộc Lâm Thâm răm rắp đi theo, dọc theo bờ lên một chiếc xe điện có kiểu dáng đặc biệt, sau đó xe chạy trên con đường dành cho khách du lịch, qua những nơi xa lạ với những hòn non bộ như rừng, cây xanh rợp bóng, không lâu sau liền nhìn thấy khung cảnh đèn đuốc nhộn nhịp quen thuộc. Trong một nhà thuyền trên mặt nước ánh đèn lung linh, một nam nhân dáng người cao ráo đang đứng tựa lan can, nhìn về phía y.
Tựa hồ có một loại trực giác, đó chính là người mình muốn tìm.
Xe từ từ tiến lại gần, chứng minh cho trực giác của Mộc Lâm Thâm, nan nhân đó từ trên thuyền chậm rãi bước xuống, mỉm cười đi ve phía y, giống như vị hồng nho bác học đón tiếp người bạn hiền từ phương xa; giống như những người bạn tâm giao gặp gỡ bất ngờ. Dù Mộc Lâm Thâm biết rằng đây có thể là một tên tội phạm, nhưng y lại hoàn toàn không cảm thấy ác cảm.
Con mẹ nó chứ, mình sống tới từng này rồi không gặp nổi một hồng nhan tri kỷ, vậy mà gặp một đám tội phạm thì cảm giác ai nấy đều giống tri kỷ của mình.
Mộc Lâm Thâm chửi rủa trong lòng, con mẹ nó chứ đúng là không muốn cho người ta sống nữa, vừa mới quen thuộc một nơi lại đổi map rồi.
Còn đối phương thì mỉm cười đưa cánh tay về phía y một cách đầy thiện chí.
Ba người mặc cảnh phục chỉnh ts ngồi vào vị trí, thiết bị ghi âm đã được bật, sổ ghi chép cũng đã sẵn sàng, tĩnh lặng chờ đợi trong phòng thẩm vấn của trại giam.
Lại một lần nữa đến tìm Du Tất Thắng, Du đại gia. Hết cách rồi, giới hắc đạo xuất hiện một nhân vật kỳ quái như vậy thật không dễ dàng gì, trong số những cảnh sát đến đây, có không ít người là thân thích bạn bè hai đời của Du Tất Thắng. Tên này phạm tội liên quan đến nhiều lĩnh vực. Một nhóm khác đang thẩm vấn Phan Song Long vô tình có được một tin tức, hóa ra cái chân què của Hà Thật (Lão Qua) lại chính là do Du Tất Thắng chặt.
Rốt cuộc là cố ý báo thù, hay là cung cấp tin tức, Thân Lệnh Thần giờ cũng không dám tin nổi cái lão này nữa. Từ Cương và Mộc Lâm Thâm mất tích, đã mất liên lạc gần hai mươi bốn tiếng rồi. Bây giờ, chỉ có thể tính đến tình huống xấu nhất mà thôi.
"Phan Song Long đã khai gì chưa?" Hứa Phi tranh thủ hỏi:
" Chưa, tên đó mới 38 tuổi mà đã hai mươi mấy năm làm trộm cắp, kinh nghiệm phong phú, chuyên nghiệp lắm rồi, hai bàn tay hắn dùng mực lấy vân tay rôi mà gân nu không lấy nổi, rốt cuộc gây ra bao nhiêu vụ án, tôi thấy chính hắn cũng chẳng biết đâu." Thân Lệnh Thần nói: Quan Nghị Thanh phụ trách ghi chép hỏi:" Sư phụ, làm sao có thể khiến mất vân tay như thế?"
" Đá bọt biển, hoặc những thứ khác có thể cầm trong tay nghịch chơi, kiên trì chà xát trong vài năm, về cơ bản sẽ không để lại dấu vân tay,' Thân Lệnh Thần giải thích: " Tôi đã bắt vài tên trộm lão luyện, ngón tay của chúng gần như nhẫn nhụi."
" Ồ, bọn chúng kiên trì thật đấy." Quan Nghị Thanh gặp đủ nhiều chuyện rồi, không tỏ ra kinh ngạc nữa, thậm chí ngược lại, trông cô có vẻ tâm sự trùng trùng:
Hứa Phi thì lại không hiểu lắm, hắn không ưa lão già này: " Chỗ Du Tất Thắng còn có thể có gì để khai thác nữa? Gần như xong xuôi cả rồi, chỉ còn hai vụ án mạng, không có chứng cứ ngoại phạm, cũng không tìm thấy thi thể và hung khí, vẫn luôn bị treo đó, nếu không thì đáng lẽ đã phải ra tòa rồi."
" Án mạng sao? Tình hình như thế nào?" Thân Lệnh Thần vừa nghe thấy án mạng liền hỏi kỹ hơn:
" Đúng vậy, trước đây ở khu Mẫn Hàng cũng có một nhóm nhỏ, kinh doanh hai quán karaoke, một người tên là Chu Đông Nhạc, một người tên là Ngô Văn, toàn bộ đều bị Du Tất Thắng thôn tính. Hai người này, đến giờ vẫn bặt vô âm tín, đã bốn năm năm rồi, gia đình họ vẫn đang tiếp tục khiếu kiện... Chuyện này chắc chắn là do Du Tất Thắng làm, ông ta tập hợp đàn em bắt cóc hai người này lên thuyền, nhưng sau đó thì không có bất kỳ tin tức gì nữa... Chỗ chúng ta gần biển, việc phi tang xác chết rất dễ dàng... Hứa Phi nhún vai nói, chuyện này sao mà tra ra nổi:
Bình luận