Chương 395: Kẻ mang ngọc có tội. (5)

Chương 395: Kẻ mang ngọc có tội. (5)

Rất nhanh một sơ đồ tổ chức được vẽ ra, tuyển dụng từ thôn tân thủ, trải ra tới các nơi trên cả nước trộm đồ, dùng hình thức vận chuyển đưa đồ trở lại, hoàn thành tiêu thụ tang vật nơi khác.

Về phần đám người này làm bao lâu rồi? Theo lời đám tiểu lưu manh phán đoán, từ hơn hai năm trước Phan Song Long đã dẫn người đi.

Rốt cuộc bồi dưỡng được bao nhiêu tên trộm rồi, chuyện này khó mà nói được, bởi vì y chỉ biết tình hình ở đây, Phan Song Long lại đi suốt như thế, ai biết có phải thời gian khác hắn hành nghề, hay là đi tới thôn tân thủ nào khác.

Vẫn còn một vấn đề then chốt nữa, băng nhóm này đã là một tổ chức tội phạm trộm cắp với quy trình hoạt động hoàn chỉnh, vậy thì liên quan gì đến vụ án của Vương Tử Hoa? Hiện tại những gì đã biết chỉ là Phan Song Long có một người tình là Tống Lệ Quyên.

Nói đến đây, Mộc Lâm Thâm im bặt, chỉ mỉm cười nhìn Quan Nghị Thanh đang hỏi mình. Quan Nghị Thanh không chắc chắn nhìn lại trang phục của mình, hình như có gì đó không ổn? Chắc chắn là không phải, cô khó hiểu hỏi: Này, anh có ý gì thế hả?”

" Cô lại phạm vào tật xấu góc tối dưới ánh đèn rồi."

" Có vấn đề chỗ nào chứ."

" Hôm nay tôi gây án là đã nhắc nhở các cô rồi đấy." Có sao? Quan Nghị Thanh không phát hiện ra, nhìn sang Thân Lệnh Thần, Thân Lệnh Thần cũng chưa nhận ra, nhìn Mộc Lâm Thâm, cách tư duy của gã này, thật sự là không thể đồng điệu với họ.

"Để tôi nói cho cô biết cách gây án của tôi nhé, tôi trước tiên phái nội gián, với thân phận nhân viên làm thuê trà trộn vào nhà hàng, bí mật quay chụp lại những hành vi phạm pháp của bọn chúng, sau đó đợi những người này rút lui, tôi mới xuất hiện, dùng lời lẽ khẩn thiết để chào mời quảng cáo ... Đặc điểm của việc tôi làm là đã biến việc tống tiên bất hợp pháp thành thu nhập hợp pháp, cô nói xem tôi có phạm pháp không?" Mộc Lâm Thẩm hỏi:

" Chắc chắn là phạm pháp rồi, anh đừng tưởng là mình dùng lớp vỏ bọc hợp pháp là có thể chối bỏ hành vi phạm tội của mình, chẳng qua là người bị anh tống tiên không nhìn thấy những người ở tầng cấp phạm pháp mà thôi ...' Quan Nghị Thanh đang hùng hồn chỉ trích hành vi của Mộc Lâm Thâm thì giật nảy mình, cô nghĩ tới Tống Lệ Quên:" Ngoài Tống Lệ Quyên còn có người khác nữa à?"

Thân Lệnh Thần nhắc:" Quên tên trộm rồi à?"

" Á"' Quan Nghị Thanh kêu một tiếng, đúng là phạm sai lầm ngớ ngẩn, phải có ít nhất một tên trộm cậy két sắt chứ, cô cứ mải theo đuổi Tống Lệ Quyền mà quên mất, đúng là phạm phải sai lâm cũ.

" Mấy tên trộm thần bí đó, chỉ lộ diện đúng một lần, lại còn không bị quay lại, làm vụ án lớn như vậy; chắc chắn là phải hết sức tránh lộ mặt... Vậy tôi hỏi cô, việc thăm dò địa điểm trước, theo dõi, còn cả thông tin về nhà của lãnh đạo, do ai làm? Mộc Lâm Thâm hỏi:

Quan Nghị Thanh biết sai rồi, nhưng mà không thích cái bản mặt đắc ý của Mộc Lâm Thâm, cái đồ thích khoe khoang.

" Để tôi nói cho cô biết, trong trộm có trộm, không phải là có thể, mà là chắc chắn có. Những người trong này, Lão Qua, Mã quả phụ, Tang Mao, cả ba người này đều có gia sản không hề nhỏ, chắc chắn là giàu hơn phần đông người khác, nhưng tại sao vẫn tiếp tục phạm tội? Ngoài lý do tiền bạc, còn có một loại động cơ gọi là trải nghiệm tội phạm, như là ham muốn kiểm soát, cảm giác thành tựu, vân vân. Cho nên mấy tên này đều phù hợp với đặc điểm của tội phạm chuyên nghiệp. Chính kiểu tội phạm chuyên nghiệp này, có thể có một thân phận hợp pháp không thể chê vào đâu được.

Đợi đến khi cô điều tra đến những người này, thì cơ bản là cũng phải dừng lại." Mộc Lâm Thâm nói một tràng: " Không chỉ đơn thuần là vì tiền mà đi phạm tội, thì đẳng cấp của chúng sẽ cao hơn một chút, hơn nữa không loại trừ khả năng, phía sau chúng còn có những kẻ đẳng cấp cao hơn nữa."

Quan Nghị Thanh khit mũi, lại lam bẩm, đồ thích thể hiện.

" Cậu nói có lý, giết người biến thái và giết người hàng loạt đều có, chỉ là do kiểm duyệt thông tin nên mọi người không thấy những thứ đó thôi .. Tiểu Mộc, cậu có vẻ hiểu về tội phạm chuyên nghiệp đấy nhỉ?" Thân Lệnh Thần hỏi, đối với hắn, đó là một khái niệm mơ hồ, nhiều nhất cũng chỉ dùng từ chứng nào tật ấy để gọi, hắn có kinh nghiệm thực tế, nhưng không đủ lý luận để hiểu sâu hơn về chúng: Ngược lại Mộc Lâm Thâm lại có đầy đủ cơ sở lý luận, như y đã nói, về lý thuyết y là người khổng lồ:" Rất dễ hiểu thôi mà, chuyện gì làm nhiều rồi cũng sẽ có tình cảm với nó, ví dụ như anh làm cảnh sát hai mươi mấy năm, thì dù bây giờ có cởi bộ cảnh phục ra, có cả gia tài bạc tỷ, anh vẫn sẽ thường nhớ về cái nghề khổ sở này ... Mà cảm giác sung sướng do phạm tội mang lại thì lại vô cùng đặc biệt, như là không làm mà vẫn có ăn, cảm giác mình thông minh hơn người, địa vị cao sang, vân vân, đều có thể giúp một người bình thường đạt được mục đích mà họ không thể đạt được bằng bất kỳ con đường nào khác. Một người đã hình thành thói quen hành vi này rồi, anh nói xem họ có thể từ bỏ cảm giác đó sao?”

" Đúng là như thế, cái bọn trộm bây giờ khôn hơn đám tôi bắt mấy chục năm trước nhiều lắm, không để lại chút chứng cứ nào." Thân Lệnh Thần thở dài, tuy được người ta coi là kỳ nhân săn trộm, nhưng hắn càng lúc càng thấy bất lực:

" Cứ dùng cách thẩm vấn mang đậm đà bản sắc Trung Quốc mà từ từ hành hạ bọn chúng, đây chính là sở trường của các anh rồi, cũng có thể trải nghiệm được khoái cảm mà, ha ha." Mộc Lâm Thâm cười gian: Quan Nghị Thanh liếc xéo y một cái rồi nói: "Sư phụ, sao tôi cảm thấy có người nào đó đã đạt được cảm giác thành tựu của tội phạm rồi thì phải."

" Phải có chứ, nếu không thì lấy cái gì ra để điều tiết cuộc đời tối tăm và thất bại của mình chứ?" Mộc Lâm Thâm thoải mái thừa nhận, làm Quan Nghị Thanh tức giận không thèm để ý tới y nữa: " Nếu như thế thì lời của tôi hẳn là cậu có thể tiếp nhận rồi, Tiểu Mộc, tôi cho cậu thêm một chút cảm giác thành tựu, để giảm bớt cuộc đời tối tăm thất bại của cậu nhé?" Thân Lệnh Thần cười nói:

Mộc Lâm Thâm lập tức cảnh giác, thằng cha này nói thế nào cũng không tử tế gì:" Anh có ý gì?"

" Ý là, Mã Ngọc Binh và Mao Thế Bình sắp được thả rồi, cậu có thể tiếp tục chuyến hành trình kích thích của mình... Đừng chối cãi nữa, cậu đã kéo hết người của bọn họ về dưới trướng của cậu rồi, bọn chúng không tìm cậu là không thể nào... Chuyện này thật sự không phải tôi ép cậu đâu đấy." Thân Lệnh Thần nghiêm túc nói:

Con mẹ nó, thật hiểm độc, nếu thả đám đó ra, chúng không đi săn mình mới là lạ, đồng thời y nhận ra việc làm thời gian qua của mình đúng là tự tròng dây vào cổ, Mộc Lâm Thâm cảm tưởng mình vừa bị ăn phải dầu cống, "ợ' thành tiếng.

Quan Nghị Thanh bị biểu cảm của Tiểu Mộc chọc cười đến mức cúi gam mặt cười không ngừng, Thân Lệnh Thân cũng cắn môi dưới nhịn cười. Bọn họ hoàn toàn không nhận ra, trong vẻ mặt lúng túng của Mộc Lâm Thâm, cũng lộ ra một chút ý cười, chỉ là nụ cười đó, mang theo chút vị đáng thương, đáng buồn, dường như có điều gì đó chưa nói hết, lại dường như hoàn toàn không có gì, Mộc Lâm Thâm không nói gì ca .…

Chương 395vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...