Chương 386: Huynh đệ làm liên lụy. (4)

Chương 386: Huynh đệ làm liên lụy. (4)

Ồ, phía trước còi cảnh sát reo vang, nhưng mà không có ai.

Cửa sau Nhạc Tử gian nan ngẩng đầu lên, chống thân thể vừa bị bạo hành tàn tạ, đau đớn rên rỉ, hả, nhìn thấy Đại Tiểu Hồ Lô đang nhìn mình thương xót.

"Úi, Nhạc gia, anh có làm sao không?" Đại Hồ Lô quan tâm hỏi:

" Quá đáng lắm rồi, sao lại đánh Nhạc gia thành thế này cơ chứ?" Nhị Hồ Lô tức giận:

Sau đó cả hai đồng loạt khen:" Nhạc gia lợi hại thật đấy, năng lực chịu đòn thật là cao, bị đánh thế mà chưa bị tàn phế, vẫn đi lại được cơ đấy." Hai tên ngốc này thì Nhạc Tử sớm phát hiện đầu óc chúng không được lanh lợi, nên không để ý hắn cố chịu đau đớn, khập khiễng bước lên xe, vừa ngồi vào trong xe thì Mộc Lâm Thâm liền lái xe bỏ chạy thục mạng. Chạy được một quãng khá xa Nhạc Tử mới hoàn hồn hỏi hai huynh đệ Hồ Lô: 'Ê, hai anh làm sao biết tôi bị người ta ném ra từ cửa sau vậy?” "Mộc gia nói, bảo là anh không ra được từ cửa trước đâu." Đại Hồ Lô thật thà nói:

" May mà Mộc gia trước đó phát ghi âm còi cảnh sát cho nên mới cứu được anh đấy." Nhị Hồ Lô muốn cho Nhạc gia thấy, Mộc gia sống tình nghĩa cỡ nào:

Ấy vậy mà Nhạc Tử chẳng cảm động, ngược lại còn đùng đùng nổi giận, bật dậy muốn bóp cổ Mộc Lâm Thâm:" À, cái thằng đĩ này, mày cố tình hại tao đấy phải không? Mày xem tao bị đánh thành thế nào đi, thế này tao còn gặp ai được nữa, tao sao còn chơi gái được nữa? Cha tao mà thấy, chẳng phải chửi chết tao."

Két, Mộc Lâm Thâm phanh xe gấp, nói với Nhạc Tử đã bị huynh đệ Hồ Lô khống chế:" Đó là vấn đê của mày, tao bảo mày đòi năm nghìn thôi, mày đòi năm vạn, người ta không đánh mày thì tao cũng đánh.”

Kế hoạch bị thay đổi phút chót, điều này thì Nhạc Tử cũng đành chịu, ai bảo hắn tự chuốc lấy, không cãi nổi, nhưng cứ sờ vào chỗ mặt bị đánh đau điếng, hắn lại không thể nuốt trôi cục tức này, định làm ầm lên thì Mộc Lâm Thâm đã can ngăn: " Đừng vội, đừng vội ... Vận may đến rồi, nếu hắn không đánh vào mặt mày thì làm sao mày có cơ hội hạ đo ván hắn chứ? Có muốn nổi danh không? Có muốn kiếm chác một mẻ không? Đây là cơ hội ngàn vàng đấy, cảnh mày bị đánh đã được quay lại hết rồi, cứ thế mà tống tiền thôi."

Nhạc Tử nghe tới đó thì ngẩn ra, hiểu được điều gì, chỉ mặt Mộc Lâm Tham: Mày mày mày, mày đoán được, mày muốn đợi chúng đánh tao rồi lợi dụng ... mày, mày ... tao..."

"Đi, đi đòi lại công bằng cho Nhạc gia." Mộc Lâm Thâm tiện tay kéo chiếc camera cài cúc áo trước ngực Nhạc Tử, vừa nổ máy xe vừa nghiêm túc dạy Nhạc Tử cách tống tiên người ta:" Với bộ dạng mặt mày bầm dập, miệng đây máu me như bây giờ của mày, giờ đừng nói là tống tiền, cầm dao chém người cũng chẳng thành vấn đề." Rất nhanh trong vòng tròn bạn bè trên MXH của Nhạc Tử, cái hình ảnh vê nhà hàng ghê tởm đó được tung ra, nhanh chóng lan truyền ... Không phải giả, đây là năng lượng chính nghĩa của xã hội, bộc lộ tấm màn đen trong nghề.

Rất nhanh sau đó, đám phóng viên iên tập viên giải trí mà Nhạc Tử tìm được đã có trong tay đoạn video miễn phí này, ai nấy đều mừng rỡ như điên. Video được lan truyên khắp các trang web lớn nhỏ, diễn đàn, thậm chí cả trang cổng thông tin Tencent cũng phát hiện ra đoạn video có lượt xem tăng chóng mặt này và đăng tải đường dẫn trực tiếp.

Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, danh tiếng của Vọng Hải Lâu đã thối hoắc mù thiên, bị chửi rủa khắp nơi, đến giờ cao điểm đón khách mà ở đây vắng tanh, không có một bóng khách.

Lúc này quản lý ở đây mới tỉnh ngộ ra là có thể mình đã làm sai mất rồi, nhưng cái gã có vẻ ngoài nhếch nhác ngu ngốc đó, thật sự không giống người có lai lịch gì, ông ta vẫn cho rằng chỉ là mấy tên du côn, lưu manh đến gây rối, cứ đánh cho một trận là sợ mất mật ngay.

Đây chính là nhà hàng được chính phủ khu lựa chọn làm địa điểm chiêu đãi, chẳng lẽ còn sợ bọn tiểu lưu manh tống tiền đó sao, đánh là nhân từ rồi, nếu không ném cho cảnh sát ấy chứ.

Đến tận tối mịt mà vẫn không có khách nào ghé đến thì ông ta mới cảm thấy có gì đó không ổn, người chỉ huy đánh người chính là quản lý, ông chủ Tiết Minh Đường vội vàng chạy đến, không nói hai lời tát thẳng vào mặt quản lý rồi chửi: "Mẹ mày, rốt cuộc mày đã làm cái gì vậy hả, làm tao nổi tiếng khắp cả nước rồi!" Thật sao?

Thật đấy, ít nhất thì Vọng Hải Lâu cũng nổi tiếng ở Thượng Hải rồi, có nhân viên phục vụ và đầu bếp đã xem được tin tức trên điện thoại, mấy tay biên tập viên suốt ngày chỉ bới móc chuyện sao ngoại tình, quan chức dan díu hôm nay đổi món, đưa tin Vọng Hải Lâu chế biến thức ăn thừa lên trang nhất rồi.

Một nhà hàng, có thể bị hủy hoại bởi một sơ suất nhỏ, hôm nay quả là họa vô đơn chí, ông chủ đang dò hỏi người bị đánh là ai, xe cảnh sát đã đến, bắt đầu tiến hành bắt người theo danh sách, hơn nữa còn là một vị phó cục trưởng của phân cục đích thân ra mặt. Bình thường thì anh anh em em, hôm nay thì hoàn toàn làm ngơ, đám đầu bếp và phụ bếp tham gia đánh người đều bị bắt giữ, ngay cả quản lý cũng không thoát khỏi.

Người vừa bị đưa đi, ông chủ liên cuống cả lên, đuổi theo phó cục trưởng, nài nỉ:" Cục trưởng Tề, rốt cuộc chuyện này là sao thế, tôi vẫn chẳng hiểu gì."

“ Con mẹ cái thứ gian thương, năm ngoài tăng thêm phí chiêu đãi cho các người bao nhiêu như thế, vậy mà các người cho lãnh đạo ăn cái thứ này đấy hả?" Phó cục trưởng mắng xối xả:

" Không không không, đồ ăn cho lãnh đạo tuyệt đối không dám ạ." Ông chủ thề thốt, chưng minh thanh bạch: " Dù là cho người bình thường ăn cũng không được." Phó cục trưởng nổi giận xung thiên, mẹ nó, kinh doanh nhà hàng mà dám thốt ra câu đó, thứ cặn bã:" Đưa hết cả đi, giỏi giang quá nhỉ, một đám đầu bếp mà làm xã hội đen.”

Ông chủ cuống cả lên, không ngờ kết quả lại thảm thế này, vẫn còn cố kêu oan:" Cục trưởng Tề, không phải lỗi của chúng tôi, hắn tới tống tiền 5 vạn, anh xem cái loại người đó ...'

Chát, phó cục Tề rốt cuộc không nhịn nổi, loại người gì thế này, cho người ta ăn rác rưởi còn thấy oan, đẩy mạnh ông ta ra:" Này, làm người có tố chất đừng có như chó điên căn bừa cắn bậy nhé, có biết các người đánh ai không, công tử nhà Tô Gia Bảo đấy, tống tiên à? Tiên nhà người ta ném ra đủ sập cái nhà hàng rách nát này."

Sao, sao lại thế, ông chủ biết Tô Gia Bảo, thương nhân địa ốc số má ở Thượng Hải này mà, 6i dời ơi, không phải muốn hại chết mình à, Tô công tử đi tống tiên mình, giờ nói ra ai mà tin, vẫn đuổi theo phó cục trưởng Tề:" Tôi, tôi phải làm sao bây giờ ?"

Phó cục Tề quay đầu, mắt trợn lên làm ông chủ Tiệt giật mình lùi lại, loại người này cả sự thương xót tối thiểu cũng không đáng:" Lão Tiết, đóng cửa nhà hàng đi, ông làm loại chuyện này, có ai lên tiếng nói đỡ mới là lạ."

Chứ còn sao, giờ hề nhắc tới thực phẩm bẩn là mọi người nhạy cảm lắm, ông chủ Tiệt ngồi phịch xuống hè đường, liên tục rứt tóc mình, nhà hàng rực rỡ ánh đèn chẳng mấy chốc đã tối om. Tin tức Vọng Hải Lâu đóng cửa trong một ngày nhanh chóng lan đi khắp thành phố, nguyên nhân gây ra, ai nghe tới là phỉ nhổ, không có chút thương xót nào ...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...