" Có phát hiện gì không?"
Di động rung ù ù, một tin nhắn hiển thị trên di động của Quan Nghị Thanh, cô cầm lên xem, là tin nhắn do Thân Lệnh Thần gửi tới, cô chỉ cần dùng một ngón tay bấm di động đã trả lời như thế này: Tạm thời không có.
Tin nhắn này đã được trả lời quá nhiều lân đến nỗi điện thoại đã quen và tự động ghi nhớ, chỉ cần gõ một chữ là cả dòng hiện ra, cứ thế bấm chọn tiếp là xong. Cô ấy cũng không nhớ đã gõ bao nhiêu lần, mỗi ngày đều phải gửi rất nhiều tin nhắn như vậy. Không phải hỏi về vụ án, nhiệm vụ của cô ấy là ở lại đây tìm kiếm thông tin về Mộc Lâm Thâm.
Không phải với thân phận nội tuyến, mà là thân phận nghi phạm.
Từ quyền truy cập hệ thống giám sát Thiên Võng của đại đội trực thuộc, có thể kết nối trực tiếp đến camera giám sát ở hầu hết các khu vực trong thành phố Thượng Hải, trong đó Khách sạn Khánh Thần, nhà riêng của Mộc Lâm Thâm và một số địa điểm vui chơi giải trí là những điểm giám sát trọng điểm. Nhưng cũng thật kỳ lạ, dù là ở Hàng Châu hay Thượng Hải, đều không phát hiện ra dấu vết của Mộc Lâm Thâm. Tên chết tiệt này trốn còn kỹ hơn cả tội phạm, cứ như thể đã bốc hơi khỏi thế gian vậy
Hay là xảy ra chuyện gì rồi?
Không thể nào có chuyện ấy được, Quan Nghị Thanh không biết tại sao mình lại chắc chắn như vậy, cô cho rằng Mộc Lâm Thâm phạm pháp thì có thể, nhưng gặp chuyện bất trắc thì tuyệt đối không thể. Từ những gì đã chứng kiến ở ga tàu cao tốc, cho đến khi tìm được tung tích của Tống Lệ Quyên, cách nhìn của Quan Nghị Thanh về người này đã hoàn toàn thay đổi.
Trước kia chỉ cho rằng là tên hoàn khố được nuông chiều thành hư, nhưng mà bây giờ xem ra, cái tên này là thứ xấu xa bác học đa tài mới đúng, làm những chuyện bình thường thì y không bì được với người thường, nhưng ở phương diện khác, y chính là siêu nhân.
Nếu không làm sao mà thoát được sự kiểm soát của Thiên Võng, mà đâu chỉ một mình y chứ, là cả một đám người đấy.
Quan Nghị Thanh đã từng nhìn thấy danh sách đó, tất cả đều là những tay chân đắc lực của Lão Qua Hà Thật, bây giờ đều biến mất cùng với Mộc Lâm Thâm. Đám người này dù ở đâu thì cũng chẳng làm chuyện gì tốt đẹp. Cô ấy bắt đầu cảm thấy lo lắng...
Tại tiểu khu Khang Uyển, Quách Vĩ nhận được tin nhắn được gửi hàng loạt qua hệ thống liên lạc trực tiếp, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng, hắn cất điện thoại, xuống xe đi tới bên chiếc xe cảnh sát đi cùng.
Đây là một nhiệm vụ đặc thù, do Quách Vĩ dẫn đầu, đưa Tống Lệ Quyên về nhà. Sau một tuần nằm viện, cánh tay của Tống Lệ Quyên đã hồi phục, nhưng tâm trạng thì có lẽ không thể nào trở lại như trước. Hai nữ cảnh sát giúp cô mang hành lý, Quách Vĩ mở cửa tòa nhà, cả ba cùng nhau vào thang máy, lên lầu, mở cửa phòng. Về đến nhà, Tống Lệ Quyên gương mặt tiêu tụy ngồi xuống ghế sofa, không nói một lời, chẳng còn chút sức sống nào.
" Do tình hình liên quan đến vụ án của Phan Song Long vẫn đang trong quá trình điều tra, vì vậy, cảnh sát chúng tôi cần áp dụng biện pháp giám sát cư trú đối với cô. Trong thời gian giám sát cư trú, cô không được tự ý rời khỏi thành phố này, nếu có bất kỳ tình huống nào, xin vui lòng thông báo cho cảnh sát để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có... Xin mời, ký tên vào đây... Còn đây là một văn bản nữa, phòng của cô đã được khám xét, không phát hiện điều gì khả nghi, nếu không có đồ đạc gì bị mất, xin mời cô ký xác nhận...
Quách Vĩ đặt lên bàn hai tờ giấy có con dấu của công an, Tống Lệ Quyên chẳng thèm nhìn lấy một cái đã thuận tay ký xoẹt xoẹt lên đó. Quách Vĩ lại bảo cô viết thêm một câu như thế này: " Trải qua kiểm tra, nhà tôi không mất bất kỳ một thứ gì."
Sau khi ký tên và điểm chỉ xong, vậy là quy trình hoàn thành. Quách Vĩ nhìn nữ nhân với vẻ mặt khổ sở, im lặng không nói một lời, nhớ lại chuyện khi bắt giữ Phan Song Long, cô đã bị đối phương dùng làm lá chắn sống để cản cảnh sát, anh ta bỗng cảm thấy tò mò, một người như vậy, vậy mà lại không chịu nói một câu xấu nào về Phan Song Long?
" Tống Lệ Quyên, cô có thể nghe tôi nói một câu không?" Quách Vĩ nghiêm túc nói:
" Anh muốn nói gì?" Tống Lệ Quyên ngẩng đầu lên, gượng mặt rất xinh đẹp, chỉ là phối hợp với mái tóc xác xơ, vẻ mặt sa sút, trông hết sức u buan:
" Tôi thấy cô gửi gắm nhầm người rồi, hẳn cô cho rằng hai người là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm ... nhưng khi vừa gặp nguy hiểm một cái, hắn không chút suy nghĩ đem cô ra làm lá chắn, vậy tình cảm trước đó có phải là thật?" Quách Vĩ hỏi một câu:
Tống Lên Quyên nghe câu này, mặt mày thêm đau khổ, không nói gì cả. Quách Vĩ vẫn tiếp tục:" Cô là công vụ viên quốc gia, hắn là một kẻ thất nghiệp, tôi khuyên cô ngàn vạn lần đừng hạnh động theo cảm tính, vì một người như thế mà hủy cả cuộc đời không đáng đâu."
Câu nói đó cuối cùng cũng khiến Tống Lệ Quyên có phản ứng, mí mắt cô ấy giật giật rồi đuổi khách thẳng thừng: "Anh cảnh sát này, nếu anh không định ở lại nhà tôi để giám sát thì có thể đi được rồi đấy."
Nói chuyện không hợp ý thì nửa câu cũng là nhiều, Quách Vĩ nhìn hai nữ cảnh sát đi cùng, hậm hực rời nhà Tống Lệ Quyên.
Quách Vĩ xuống lầu, cẩn thận cất hai tờ giấy đã ký, bắt tay tạm biệt hai nữ đồng nghiệp, rồi đi thẳng đến trung tâm giám định, vì chữ ký cần được giám định thêm. Nếu thực sự tìm được người, hắn cũng hơi nghỉ ngờ, tên trộm chuyên trộm hành lý này, và tên trộm chuyên cạy két sắt, quả thực là khác nhau một trời một vực.
Chân tướng thì không cần phải nghi ngờ, giám định bút tích nhất trí, Tống Lệ Quyên chính là cô gái đã thuê nhà ở hai tiểu khu mất trộm đồ của Vương Tử Hoa, Khang Tráng, bút tích nhất trí với hai cái tên dùng trước đó " Lý Tuyết", " Lý Dĩnh"...
Hi vọng bứt dây nhưng chưa động rừng, nếu không manh mối trọng yếu chẳng dễ dàng tìm ra được này sẽ đi vào ngõ cụt, Quách Vĩ nhắn tin cho Quan Nghị Thanh, câu trả lời giống hệt mọi lần làm người ta nản chí.
Chương 383vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận