Chương 375: Nhanh trí thoát vòng vây. (3)

Chương 375: Nhanh trí thoát vòng vây. (3)

Thân Lệnh Thần tìm kiếm một chỗ đỗ xe, men theo con đường quen thuộc, đi sâu vào bên trong phố, con phố người xe đi lại lẫn lộn đó, hắn nhìn khắp xung quanh, tìm nửa còn lại trong sinh mệnh của mình.

Ồ, nhìn thấy rồi, một người phụ nữ trung niên với thân hình xồ xề và giọng nói rất lớn đang tranh cãi với một ông chủ nhỏ của cửa hàng ven đường về chuyện gì đó. Khi cuộc tranh cãi trở nên gay gắt, người phụ nữ kéo tay áo lên, hét lớn vài câu khiến ông chủ nhỏ sợ hãi, ngoan ngoãn đưa tiền. Lúc người phụ nữ đang thu tiền vô tình nhìn thấy Thân Lệnh Thần, cô đột nhiên hoảng hốt, đưa sổ sách cho đồng nghiệp rồi vội vàng chạy đến.

" Lại đi cãi nhau với người ta à?" Thân Lệnh Thần cười hỏi, cảnh này thật thú vị:

" Ài dà, tổ dân phố có thu mấy đồng tiền phí vệ sinh thôi, vậy mà chẳng ai chịu nộp hết, viện hết cớ nọ tới cớ kia, mỗi lần thu tiền lại phải cãi nhau nửa ngày ... Lệnh Thần, anh về bao giờ thế ?" Người phụ nữ hỏi, thân mật chỉnh lại cổ áo cho hắn, vừa nhìn cổ áo, mắt cô đờ ra, sắc mặt không dễ coi:

Đó chính là vợ, người không học trinh sát hình sự nhưng có thể phát hiện ra chồng đang làm gì từ những điều nhỏ nhặt nhất. Cổ áo sơ mi dính đầy mồ hôi, cô trách móc: ' Lại đi phá án nữa rồi? Em đã bảo anh thế nào? Quyết định kỷ luật còn chưa được hủy bỏ, mang theo cái án kỷ luật này, cả đời anh còn trông mong gì nữa?"

" Không phá án, chẳng phải nói với em rồi sao, anh tới Thượng Hải học tập chính trị … Con thế nào?" Thân Lệnh Thần lang đi hỏi chuyện con trai:

"Trong nhà ngoài anh ra khiến người ta lo lắng thấp thỏm, còn ai khác có chuyện gì được chứ... Đi thôi, vê nhà, thay quần áo đi, người bốc mùi chua rồi." Người vợ kéo tay hắn:

Thân Lệnh Thần thấy vợ nói là làm ngay, anh nhỏ giọng nói: "Chẳng phải em đang đi làm sao?”

" Vội gì, chiều em lại đi cãi nhau với bọn họ tiếp chứ làm cái gì đâu, vừa vặn đi chợ với em, chúng ta làm một bữa ngon chút."

" Được, này, em gọi cả con về đi, cả nhà ăn một bữa."

Người vợ bất ngờ lắm:" Í, anh còn nhớ tới con à? Con trai anh nói thế này, nghề nghiệp bi ai nhất trên đời này là cảnh sát, cho nên sinh ra cuộc sống bi ai nhất trên đời, người nhà của cảnh sát."

" Ha ha, cái thằng nhãi thối tha, bản lĩnh không ra gì, chỉ được cái mồm”

" Khác gì anh, bản lĩnh thì không có, lúc nào cũng háo thắng, chuyện gì cũng muốn theo đuổi tới cùng."

" Ha ha..."

Trước mặt vợ, Thân Lệnh Thần thể hiện khuôn mặt khác hẳn, chiều chuộng vô bờ bến. Nhìn kia, vào đến chợ, vợ hắn phụ trách việc lựa chọn, mặc cả, còn hắn thì xách túi rau, lẽo deo theo sau. Hắn đang cảm nhận cuộc sống của một người bình thường, một năm bị đình chỉ công tác khiến hắn có chút lưu luyến cảm giác này.

Cái cảm giác này vì sao lại làm người ta thoải mái như thế nhỉ?

Đối với Mộc Lâm Thâm đang trở vê Thượng Hải thì cảm giác không tốt như thế.

Lại nói khi bọn họ còn đang ở trên đường th trưa rồi, ai nấy đều đói, thế là kiếm một cái quán ăn kha khá, chuẩn bị ăn cơm trưa, ai ngờ bước nửa chân vào quán thì thấy hai cảnh sát đang hỏi han gì đó chủ quán, thế là cả đám rút vội, leo lên xe chạy liền một mạch.

Chị Hồng có vẻ quen thuộc chỗ này, dẫn bọn họ đi xuống con đường nhỏ, bọn họ cứ theo đó mà đi, tới khi không còn đường nữa, vẫn đi tiếp, cuối cùng tới một bãi sông gần cái cầu cũ.

Theo lời kể của chị Hồng, khoảng những năm 1999 nơi này được khai thác làm điểm du lịch, mau chóng thành điểm tới hút khách, vì bên cạnh có sông là hội tụ của rất nhiều con sông nhỏ, phong cảnh non nước hữu tình, cho nên rất nhiều sơn trang nông gia dựng lên ở đây. Nơi này hoàn toàn không có nhà máy nào, ra sông có thể câu cá, lên núi săn gà rừng, nếu may mắn còn săn được cả lợn rừng cơ, vì rất nhiều hoạt động với người thành phố mà nói là vô cùng mới mẻ, cực kỳ hút khách. Đương nhiên chị Hồng khi đó còn trẻ lắm, tới đây hành nghề khỏi phải nói rồi, chỉ là sau đó nơi này có trận mưa lớn, sạt lở làm chết không ít người. Có chuyên gia nói, nên đất nơi này rất yếu, không phù hợp xây dựng công trình kiên cố, thế là vừa hưng thịnh được ba bốn năm, mọi người bỏ đi hết, nơi này chẳng phát triển được gì, thế là bỏ hoang. Tóm lại ở đây tạm thời an toàn, Mộc Lâm Thâm chia ra hai đội ngũ nhỏ, quay lại đường chính nghe ngóng tình hình, kết quả rõ bực, bọn họ thần hồn nát thần tính, người ta tới vì việc khác, không liên quan bọn họ. Mộc Lâm Thâm không lơ là cảnh giác, mua ít mỳ ăn liền, xúc xích, rút vê nơi cắm trại, ăn trước tính sau.

Không ngờ về tới nơi há hốc mồm, một cái bếp đã được bắc lên, thậm chí trên đó bắc một cái nồi, xung quanh cắm mấy xâu cá nướng, trông cứ như đi dã ngoại. Trong nhóm có không ít người ở quê lên, tay chân nhanh nhẹn, bắt vài con cá không thành vấn đề, nhưng cái nồi kia ở đâu ra? Hỏi ra mới biết, té ra Tiểu Thất tên đi phát thẻ bị ăn đòn lần trước quê huyện Ô Long, Sơn Tây, người ở vùng đó thói quen là mỗi khi chạy nạn là vác theo cái nồi đầu tiên, xưng là đi tới đâu ăn tới đó, không bao giờ lo chết đói, thằng này được truyền thừa tổ tiên, chạy trốn việc đầu tiên nghĩ tới là vác theo cái nồi.

Thật hết nói, song cũng không cần truy cứu làm gì, bọn họ mang về mì ăn liền loại tự sôi, nhưng giờ có nước nóng thế này quá tốt rồi, mười mấy người quây quanh nồi lớn, lấy đá làm ghế, ăn uống tưng bừng.

Ôi cái đám ô hợp này, đến bữa ăn là lại trở nên không ra gì, Đại Hồ Lô vậy mà kịp mua rượu rồi, còn nói nơi này sơn thanh thủy tú, nhất định phải uống, quyết tâm uống đến say mèm mới thôi. Có người nhắc nhở hắn nên chú ý, Nhị Hồ Lô liên nói, thế nào là 'say sống chết mộng”? Sống trong cơn say, chết trong giấc mộng, đó mới là cuộc đời hạnh phúc, nhất định phải uống. Cái kiểu này lại rất được mấy bà chị má mì thích, họ vừa khui rượu muốn vừa ăn uống như mọi khi, hoàn toàn không để ý tới tình cảnh.

Cái nhóm bọn họ là một sự kết hợp đặc biệt, tú bà và lưu manh lợi dụng lẫn nhau, kinh nghiệm lăn lộn đường phố lâu dài cũng khiến mối quan hệ giữa họ nảy sinh tình cảm ... Đúng vậy, 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" thật đấy, ít nhất thì Mộc Lâm Thâm biết, Nhị Hồ Lô đã từng có quan hệ bất chính với hai người nữ nhân đi cùng, Mộc Lâm Thâm vừa báo động gọi hắn, hắn lại thông báo cho mấy người hồng nhan tri kỷ này cùng nhau bỏ trốn.

Chương 375vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...