Trước nay bên trên tuyển người toàn chọn đám trẻ vị thành niên, cao lắm cũng không thể quá 20, Mộc thiếu gia rõ ràng đã vượt qua tuổi có thể đào tạo rồi. Lão Qua không muốn thả người đi, từ khi có thằng nhóc đó tới, cuộc sống ông ta thanh thơi biết bao, mà cũng không tán đồng:" Phan Tử, không thích hợp đâu, tuổi đó của cậu ta tay cứng rồi, luyện không ra nữa, với lại Tiểu Mộc là đứa va chạm với cuộc sống rồi, đã có tư tưởng riêng, không dễ nhào nặn, không an toàn đâu."
Tuyển mộ dân trộm cắp, một là tuổi phải còn nhỏ, dễ kiểm soát, hơn nữa không gian phát triển cũng rất lớn, hai là tâm nhìn không được quá rộng, nếu không sẽ dễ thay lòng đổi dạ. Người ta học xong nghề rồi chạy mất tự kiếm ăn, không phải phí công à?
Phan Tử không phải là chưa từng cân nhắc những điều này, hắn xích lại gần rồi nói nhỏ: “ Anh nói đúng, Tiểu Mộc đúng là không thích hợp làm trộm, nhưng anh không cảm thấy cậu ta thích hợp với ...”
" Làm gì nói phứt đi ...' Lão Qua cũng không tìm thấy được vị trí thích hợp cho Tiểu Mộc, thằng nhóc đó làm gì cũng có vẻ quá dễ dàng:
" Không làm được trộm nhưng có thể cầm đầu bọn trộm, anh không thấy cậu ấy có tài thủ lĩnh à, hai cái thằng đần chuyên gây họa kia, ấy mà rơi vào tay cậu ta lại thành tướng tài, đánh đâu thắng đó. Nếu trong tay cậu ta có một đám tinh anh sẽ có thể làm việc lớn thế nào? "
Nhắc tới hai thằng ngốc Lão Qua bật cười, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị, ngẩn người ra một lúc. Những gì Tiểu Mộc đã làm hiện lên từng cảnh trong đầu ông, đầu tiên là đứng đường mời khách, rất nhanh sau đó đã thân thiết với huynh đệ Hồ Lô, rồi nhanh chóng lập ra một đội du kích lưu oanh. Ngay khi chiến dịch truy quét mại dâm và trấn áp các hoạt động phi pháp bắt đầu, đội du kích lưu oanh đã thay đổi hình thức, chuyển sang tổ chức rút thăm trúng thưởng bất hợp pháp, thậm chí còn sắp xếp cho một đám người thất nghiệp đến chùa thu tiền, chỗ đó thì khỏi phải nói là an toàn đến mức nào, công việc Phật giáo chẳng liên quan gì đến công việc của cảnh sát, nên chẳng ai gây khó dễ cho họ.
" Thấy chưa, anh cũng phát hiện ra rồi mà." Phan Tử vui vẻ nói:
Lão Qua nghĩ ngợi hồi lâu vẫn lắc đầu, nói một cách không chắc chắn: “ Phan Tử, cậu quá nóng vội rồi, tri nhân tri diện bất tri tâm, mới chỉ bao lâu mà cậu đã muốn lôi kéo người ta, xuất thân của người ta thế nào? Cậu có rõ không? Gốc gác ra sao, cậu có biết không?”
" Cho nên em mới lôi kéo anh về Thượng Hải tra, nếu thằng nhóc người của Du Tất Thắng còn chẳng phải tra một cái là ra hay sao?" Lúc này Phan Tử mới nói ra mục đích của chuyến đi:
Lão Qua gật gù nói: “ Cũng được, cứ điều tra đi, thằng nhóc đó giỏi quá mức rồi, tôi nghĩ mãi không ra, ngay cả Du Tất Thắng cũng không giỏi bằng thằng nhóc đó, thằng cha đó tên chuyên bóp cổ tống tiên, hắn kiếm tiền mà chẳng cần dùng đến đầu óc ... Đúng rồi, thằng nhóc Tiểu Mộc này tên thật là gì nhỉ... ôi, tôi cũng không rõ nữa, phải hỏi Mã quả phụ thôi, người do hắn giới thiệu cho tôi.”
" Hỏi cái gì mà hỏi, tôi có biết đâu, Mã quả phụ hôm đó nói là phái cho tôi một người, thế là Hắc Cương lái xe chở tới, tôi định ninh bọn họ phải biết chứ." Lão Qua bực mình:
"Mẹ nó, vậy là các anh đều chẳng ai biết cậu ta là ai, cứ thế mà dùng luôn à?" Phan Tử đến cạn lời, toàn là các vị đại ca mà hắn sùng bái từ nhỏ, vậy mà làm ăn sơ xuất như thế:
Bấy giờ hai người mới nhận ra rằng, chàng trai được đánh giá có tài lãnh đạo ấy, chẳng ai biết lai lịch xuất thân của y, mọi người cứ như thế mà tiếp nhận y, chẳng nghi ngờ.
Phải rồi, chuyện đó bắt đầu từ bao giờ nhỉ?
Chẳng ai nhớ nữa, mọi người cứ hết sực tự nhiên coi y như người nhà vậy, Lão Qua ngớ ra rất lâu, sau đó càng thấy phải tra cho ra, hơn nữa phải giữ bí mật. Hai thằng Hồ Lô hơi đần, nếu chẳng may hở ra thì không hay.
Chàng trai này liệu xuất thân thế nào đây?
Hai người bất giác thảo luận đề tài này, phải xuất thân thế nào mới cho ra cái thứ chuyên nhìn ra tiền chỗ người ta không thấy thế?
" Tôi nghĩ chắc là xuất thân từ thiếu gia KTV thật đấy, nếu không thì sao có con mắt tinh tường đến vậy, quá lợi hại. Cứ cho cậu ta vài người nữa mà xem, tôi nghĩ chẳng có thứ gì mà cậu ta không trộm được.” Phan Tử nhận định, tên này cứ mở mồm ra là không quên nghề mình:
" Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng sau khi cậu nói hôm nay, tôi lại bắt đầu nghi ngờ. Tôi hỏi cậu, KTV là cái chỗ nào chứ? Ra vào chỗ đó thì thằng mà chẳng gian xảo như quỷ... Cậu nhìn xem Tiểu Mộc thì thế nào? Tôi thử cậu ta mấy lần rồi, hỏi đám xung quanh thì biết ngay, tiền cậu ta kiếm được đều không hề gian dối, kiếm được bao nhiêu mang về hết, tôi chia cho bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu, đến hai thằng đần Hồ Lô còn biết giấu riêng. Mẹ kiếp, tôi câm tiên thằng nhóc đó mang ve mà cũng thấy ngại.” Lão Qua nói, từ sự thật thà của Tiểu Mộc, ông đã tìm ra vấn đề:
" Nhưng mà cậu ta không nói dối, chỗ của anh chỉ có hai loại người tới thôi, hoặc là cảnh sát, hoặc là cặn bã."
" Đúng rồi, chẳng lẽ nó là cớm à?"
" Thế thì càng không phải, nếu cớm mà có trình độ như thế thì chúng ta còn đường sống không? Hơn nữa nhiều kiểu sống tùy tiện vô kỷ luật của cậu ta không thể là cớm được." Phan Tử gạt đi, nếu là cớm cả bọn bị tóm hết rồi, trước đó bọn họ đâu có tí đề phòng nào với y, nếu là cớm thì phải lân la tìm cách tiếp xúc với nhân vật đầu xỏ như bọn họ, nhưng thằng nhóc Tiểu Mộc đó loanh quanh trêu chọc cán bộ già, uống rượu hai thằng ngốc, làm mấy việc vớ vẩn:
Thế nên y có thể là bất kỳ cái gì chứ không thể là cớm. Câu hỏi ngược này rất hay, trực tiếp xua tan nghi ngờ của Lão Qua, nhưng sự tò mò lại càng tăng thêm, hai người nói chuyện suốt đường đi, đến ga cũng không tìm ra được nguyên nhân hình thành con người kỳ lạ Tiểu Mộc. Ngay khi vừa xuống tàu ở ga Thượng Hải, Phan Tử đã bắt đầu liên lạc với những tên cặn bã xã hội ẩn náu ở những ngóc ngách, tin tức cần dò hỏi chỉ có một việc:
Tìm người cũ của Du Tất Thắng, những người không bị liên quan vào vụ án, vẫn ở bên ngoài, kèm thêm một điều kiện, càng nhiều càng tốt.
Ai mà thủ hạ có nhân tài như thằng nhóc Tiểu Mộc thì không thể vô danh tiểu tốt được.
Bình luận