Chương 361: Tinh mắt mà vụng tay. (2)

Chương 361: Tinh mắt mà vụng tay. (2)

Lúc này dù có mỹ nữ đi qua trước mặt thì đám chim non cũng chẳng có tâm trạng thưởng thức nữa rồi, sau lời cảnh báo của Phan Tử, cả đám từ trạng thái ngơ ngác chuyển sang căng thẳng qua mức, mắt liên tục đảo trái đảo phải sợ bỏ sót chỉ tiết. Mấy cặp đi ngang qua phát hiện hành vi bất thường của đám này vội vàng tránh như tránh hủi, Mộc Lâm Thâm dở khóc dở cười, bảo sao người ta cứ nói mặt mày lấm lét, không trộm cũng cắp, đúng là do bản năng thật.

Đã đi một đoạn xa rồi mà Phan Tử chẳng nói gì hết, duy trì tập trung cao độ không dễ dàng, mọi người dần trở nên nóng nảy sốt ruột, bất kể trả lời được không chỉ mong Phan Tử hỏi mau mau. Thế rồi khi Phan Tử lần nữa dừng lại bất ngờ hỏi:" Trong bốt trị an có bao nhiêu cảnh sát?"

" Ba tên." Đại Hồ Lô vậy mà lại là người đáp đầu tiên, đáp rất nhanh dứt khoát, không phải đoán bừa, không có gì lạ, hắn thường bị cảnh sát truy đuổi, rất chú ý chuyện này:

" Tốt, vậy xung quanh quảng trường có bao nhiêu camera giám sát?" Phan Tử hỏi:

Á, cả đám chỉ mải nhìn người, bỏ sót chỉ tiết quan trọng rồi, tự trách bản thân, cái này đúng là cần chú ý. Mộc Lâm Thâm nghĩ một lúc đáp:" 24... À không, phải 26 tới 28 cái, không hề có góc chết, đều là camera góc rộng."

Cái này là nhờ đi theo đám đa cấp một thời gian, thực sự là chú ý tới camera hơn cả trộm, chứ bình thường Mộc thiếu gia thèm vào mà để ý. Nhị Hổ Lô hỏi nhỏ:" Camera góc rộng là sao?

Bốp, Phan Tử cho hắn một cái bợp, không thèm trả lời thằng ngốc, tiếp tục kiểm tra:" Có thấy đội tuần tra trên đường không?”

" Không thấy." Lưu Dương đáp, tất cả cùng phụ họa, đi đã ăn trộm tất nhiên là chú ý tới cái đó, cái quảng trường rộng thênh thang này trừ vài bồn hoa không cao ra thì không có vật chắn nào, nhìn cái thấy hết, rõ ràng là không có:

" Không thấy, nhưng chắc chắn là có, hơn nữa còn khá thường xuyên." Mộc Lâm Thâm chỉ xung quanh:" Nơi này vệ sinh rất tốt, không có sạp hàng bầy tùy tiện, không có bất kỳ tờ quảng cáo nào ... Giữ được sạch sẽ như thế, vậy tuần tra hẳn là rất thường xuyên."

Nghe đến câu này, ánh mắt Phan Tử lộ rõ ngạc nhiên, hắn kiềm chế không vỗ tay khen ngợi chàng tân binh này, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng nhắc nhở: " Nhìn lại phía sau... Đôi mắt phải có khả năng nhìn thấy những thứ ngoài tâm nhìn của mình."

Cả đám quay đầu, sau đó kinh ngạc, từ một đầu đường khác, đội cảnh sát tuần tra đường phố mặc áo khoác xanh lá xuất hiện.

Phan Tử nói xong liền bop bốp bốp, mỗi tên chim non ăn một cái bợp, trừ Đại Hồ Lô và Tiểu Mộc, không ai thoát nạn.

Đánh rất đau, nhưng không phải phạt, mà để bọn họ ghi nhớ. Tại trạm tiếp theo, họ lên xe buýt số 232, đi thẳng đến một trạm khác, xuống xe rồi đi bộ thêm hai trạm nữa, đến khu phố mua sắm đi bộ, nơi những ánh đèn neon và quảng cáo hộp đèn sáng rực, tạo thành một khu thương mại sôi động. Phan Tử dẫn theo mọi người đứng tại ngã tư, dừng lại, hắn nói chú ý nhìn vào, rồi bảo mọi người quay lại phía sau. Một lát sau, hắn lại quay về, trực tiếp hỏi: "Vừa rồi, trước cửa cửa hàng Chanel, có một nữ nhân mặc váy trắng ấy, đi đâu rồi?"

Đây vẫn là bài kiểm tra trí nhớ và khả năng phán đoán trong khoảnh khắc.

Những người phía sau hắn đều chăm chú tìm kiếm, nhưng Phan Tử thì không khách khí, vung tay đánh đét mấy cái lên lưng họ. Nhị Hồ Lô số sắp ăn đòn tới nơi, cuống lên nói vội: "Hình như cô ấy đã vào cửa hàng rồi."

"Đúng rồi." Phan Tử cười, nhưng vẫn vung tay đánh một cái bợp vào gáy Nhị Hồ Lô, rồi mắng: "Nói hình như là đang đoán mò chứ gì?"

Phan Tử không đánh Tiểu Mộc, chỉ cười cười, rồi đột nhiên lại gọi mọi người quay lại, chớp mắt, rồi lại nhìn về phía trước. Lần này, hắn ta định hỏi Tiểu Mộc, nhưng không ngờ Mộc Lâm Thâm đã trả lời trước, nói thẳng: " Phan ca, vừa rồi có một chiếc BMW màu đỏ rất nổi bật, mới đỗ lại, anh chắc chắn sẽ hỏi về cô gái trên xe xuống, vào cửa hàng nào ... Câu trả lời rất đơn giản, cô ấy chắc chăn là vào cửa hàng chuyên bán sản phẩm của GUUGI, cô ấy đang đi về hướng đó."

Câu nói này khiến nét mặt của Pahn Tử cứng lại ngay lập tức, đúng như những gì hắn nghĩ. Hắn ngạc nhiên nhìn Tiểu Mộc, không tin vào mắt mình, liền hỏi: "Mộc này, cậu làm tôi sợ đấy, cậu nhìn thế nào vậy?"

" Dễ mà, nếu là thứ quá xa thì anh không thể nhìn thấy, những thứ quá gần thì chẳng quan trọng, không có ý nghĩa gì. Chỉ có những thứ nổi bật, dễ dàng nhận ra mới thích hợp để kiểm tra mấy tân binh." Mộc Lâm Thâm lập luận đâu ra đó:

Những lời này này hoàn toàn trùng khớp với suy nghĩ của Phan Tử, chát chát chát, hắn vung tay đánh vài cái vào lưng những người xung quanh, mắng: " Nhìn xem, tôi còn chưa hỏi mà người ta đã trả lời xong hết rồi, các cậu còn đứng đó ngơ ngác nhìn ... Học được chưa? Cứ thế mà nhìn! Không phải chỉ biết nhìn như thằng ngốc, còn phải có năng lực phán đoán, cái đó hơi xa xôi với các cậu, trước tiên học ghi nhớ thứ quan trọng đi."

Phan Tử dạy cho mấy chiêu, như thế coi như đã giúp mấy đám chim non nhập môn, nhưng hắn ra tay quá nặng, những cái bợp đầu khiến mấy huynh đệ hơi không chịu nổi. Một lần nữa, không ai trả lời kịp, Đại Hồ Lô vội rụt cổ lại, khẩn khoản cầu xin Phan Tử: "Phan ca, để em tự làm... Anh đừng tốn sức nữa."

Thế là hắn vờ vịt tát bản thân một cái, làm Phan Tử bực không muốn đánh nữa.

Có điều tư chất huynh đệ Hồ Lô quá kém, cố gắng đến mức đầu óc sắp bốc khói rồi mà vẫn không tiến bộ được bao nhiêu. Ngược lại, mấy người Lưu Dương thì tiến bộ rất nhanh, đi dọc phố vài cây số, dan dần nắm bắt được bí quyết. Mộc Lâm Thâm còn nhỏ giọng chỉ bảo: “ Các cậu dùng cách so sánh để nhớ những điểm khác biệt, sẽ nhớ được rất nhiều thứ trong nháy mắt, ví dụ như chân, kiểu tóc, trang phục của cô gái, hay là cách ghép đôi một nam một nữ, v.v... dùng đặc điểm để định vị người, sẽ nhớ được nhiều hơn, nhanh hơn”

Nói thật chứ, tia gái thì Mộc thiếu gia thành thần rồi, liếc mắt một cái là nói ra được số đo ba vòng cũng không thành vấn đề, từ cái này suy ra cái khác, nguyên tắc không khác nhiều.

Chỉ cần phương pháp đúng thì những cái khác sẽ rất nhanh, đi được mấy km, ngay cả huynh đệ Hồ Lô cũng tiến bộ rồi, mỗi Phan Tử là vẻ mặt khó coi.

Con mẹ nó chứ, rốt cuộc là ai đang dạy ai thế, bọn lưu manh đều vây quanh Mộc Lâm Thâm nghe y chỉ dẫn rồi, tên nào tên nấy gật đầu lia lịa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...