Chương 347: Chuong 347: Lai di gap ta ma. (1)

Chuong 347: Lai di gap ta ma. (1)

Quan Nghị Thanh thu chiếc máy tính bảng lại, trà trên bàn đã nguội, nhưng tin tức có được đủ khiến cô hưng phấn rồi, có điều thấy Thân Lệnh Thần trầm tư, cô hỏi:" Sư phụ, thấy anh ta có vấn đề sao?"

" Không biết được, cậu ấy là người khó đoán, nhưng trạng thái của cậu ấy đã bắt đầu vào guồng. Theo mô tả của cậu ấy mà điều tra nghi phạm... thu hẹp phạm vi, tìm kiếm trong các thành phố xung quanh lấy Thượng Hải làm trung tâm. Hướng đi đã thay đổi, giờ cần tập trung vào nhóm những người có nghề nghiệp ổn định, hoặc là công chức. Theo mô tả của chủ nhà, cô ta nói tiếng Thượng Hải rất lưu loát, vậy thì có lẽ cô ta đã sống ở Thượng Hải một thời gian khá dài rồi. Tiếng Thượng Hải không phải là một thứ ngôn ngữ dễ học, chỉ mới nghe thôi mà cũng khó mà hiểu được." Thân Lệnh Thần nói tới đó khen ngợi:" Hôm nay cô làm tốt lắm, làm cậu ta phải nói ra, thằng nhãi đó rất kín miệng, không dễ dàng"

" Học cách sư phụ dùng với Du Tất Thắng đấy, giả ngốc một chút, khích anh ta một chút, thế là được, dù anh ta có biết mình đang bị khích, vẫn không kìm được ý nghĩ muốn thể hiện trước mặt mỹ nữ." Quan Nghị Thanh đắc ý cầm túi xách lên, thế là nụ cười héo đi đôi phần, lúc này, tác động tâm lý quá mạnh, chiếc túi xách mà Mộc Lâm Thâm mô tả không ra gì khiến cô ấy như mắc phải chứng ám ảnh, nhìn nó thêm vài lần, càng nhìn càng thấy ghét.

Hai người cùng rời khỏi quán trà, dòng người vẫn đông đúc, du khách chen chúc nhau trên phố trên phố, chẳng hề giảm đi chút nào. Giữa đám đông ồn ào ấy, Thân Lệnh Thần dừng lại vài bước, nhìn những khuôn mặt thoáng qua, từng nét mặt khác nhau. Dù có sử dụng kinh nghiệm điều tra mười mấy năm của mình, hắn cũng không thể nhận diện danh tính của những người qua lại chỉ dựa vào trang phục và hành vi của họ. Đối với hau hết các cảnh sát, tâm lý học là một lĩnh vực trừu tượng, rất ít khi có cơ hội áp dụng vào thực tế. Thường thì nó chỉ được giam giữ trong những lý thuyết cao siêu, để mọi người ngưỡng mộ. Nhưng, liệu thật sự có một khả năng như vậy, có thể nhìn thấu từ bề ngoài đến bản chất, nhận ra thói quen hành vi của một người chỉ qua những chỉ tiết nhỏ?

Trước kia Thân Lệnh Thần không quá tin vào điều này, hắn là cảnh sát từ tuyến dưới đi lên, không thích phe lý luận, nhưng lần này có vẻ không tin không được...

Rời Hàng Châu, Thân Lệnh Thần đúng là thứ cuồng công tác, còn chẳng kịp ghé qua nhà, chỉ gọi điện cho vợ, hỏi han vài câu rồi về thẳng Thượng Hải, hai tiếng sau, hắn đã xuất hiện ở trại giam, đội trưởng Hứa Phi được liên hệ trước đã sớm đứng chờ ở trước cổng.

Hứa Phi không hỏi Thân Lệnh Thần điều tra tới đâu, sao lại tới quấy rối Du Tất Thắng tiếp như thế, một tên lưu manh già chờ chết trong tù thôi, đừng nói cảnh sát ghét ông ta, tới ngay cả đứa con gái duy nhất cũng sớm bỏ đi tha hương rồi.

Leng keng... leng keng... âm thanh của xích sắt kéo trên mặt đất nghe thật nặng nề.

Vừa vào cửa, Lão Du nhếch mép cười khẩy, ngồi xuống ghế thẩm vấn, cách qua song sắt, lại hít một hơi thật sâu, như thể đang ngửi mùi hương của một người phụ nữ hiếm hoi xuất hiện ở chỗ này. So với lần trước, Quan Nghị Thanh đã quen rồi, dửng dưng nhìn ông ta, không thèm để ý.

Không thể để ý được, càng để ý ông ta càng làm tới, ông ta sẽ coi sự phẫn nộ của người ta làm trò tiêu khiển của mình.

" Du gia, gần đây sống có thoải mái không?" Thân Lệnh Thần cười châm thuốc đưa tới:

Du Tất Thắng chẳng khách sáo, tay ông ta bị xích không cử động được, vươn cổ ra ngậm lấy điếu thuốc, hít một cái, trừ trong lỗ mũi phả khỏi ra, ông ta rên rỉ hạnh phúc:" Ừn, không tệ, đa ta hai vị huynh đệ."

Hứa Phi nghe mà đau cả răng, được cái loại người này coi như huynh đệ thật không phải chuyện vẻ vang gì, chỉ một lời khai mà lừa được hai người đi thăm mấy lần, ăn uống cũng thật đãi ngộ tốt lên không ít, nhìn xem Du gia bây giờ kìa, cái bụng nhỏ đã hạnh phúc lồi ra rồi.

" Thế thì tốt, mấy vị này anh có nhận ra không?" Thân Lệnh Thần ra hiệu cho Quan Nghị Thanh mở máy tính bảng đưa tới cho ông ta xem mấy bức ảnh:

" Biết chứ, Mã quả phụ mà, nhìn bộ dạng rõ đĩ thõa của nó bao năm không đổi nhỉ ... Ồ Tang Mao, đầu thằng cha này càng lúc càng bóng rồi, có thoa thêm mỡ lợn không. ... Còn đây là ai?" Ánh mắt của Du Tất Thắng dừng trên ảnh phác họa nữ nghi phạm mới tìm được trong vụ án Vương Tử Hoa, vẻ mặt hơi khựng lại, không phải giả vờ, đúng là không nhận ra:

" À, một người không liên quan thôi, người tiếp theo đi." Thân Lệnh Thần nói:

Quan Nghị Thanh lướt tay tới bức ảnh tiếp theo, Du Tất Thắng "ð' một tiếng bất ngờ. Ảnh trên màn hình chính là Lão Qua, đang được Tiểu Linh dìu, chống gậy rời khỏi quán trà quen thuộc ở tân thôn.

" Quen quá, đúng rồi tôi biết tên này, có điều khi đó thì hắn còn chưa què, ha ha ha." Du Tất Thắng cười to, cái kiểu cười khoái trá nghe rất chướng tai:" Nhất định là bị người ta chém rồi ... Ha ha ha, Hà Trường Côn danh tiếng lẫy lừng một thời, bây giờ phải chống gậy mà đi, ha ha ha, ông trời đúng là có mắt."

"A, đây chính là Hà Trường Côn à?” Hứa Phi từng nghe danh người này rồi, nhìn lại hình ảnh Lão Qua già nua đi không vững mà kinh hãi, đây là cao thủ lừng danh giới giang hồ, sử dụng cây gậy tới xuất thân nhập hóa:

" Ừ, năm xưa hắn cũng nổi danh mà." Du Tất Thắng hồi tưởng lại:" Hồi nào nhỉ, chẳng nhớ nữa, chỉ nhớ năm đó Thượng Hải tỏ chức tỷ võ, hắn đoạt được quán quân ... Sau cùng Mã quả phụ làm ăn, thường xuyên đánh nhau, có lần mười mấy người không ngăn được trường côn trong tay hắn, một gậy của hắn có thể khiến người ta hộc máu nằm giường ba tháng ... cực kỳ lợi hại." " Thật không ngờ Hà Trường Côn lừng lẫy một thời giờ già yếu tới không nhận ra nữa, mấy người họ là huynh đệ kết bái đúng không?”

" Ừ, cùng từng kết bái, Hà Trường Con còn là đại ca của đám đó, chuyện khá là lâu rồi."

Phát hiện khá bất ngờ, cứ nghĩ Lão Qua là tên lưu manh hết thời thôi, không nghĩ có quá khứ như thế, Thân Lệnh Thần nói xen vào:" Du gia, năm xưa người đuổi chém anh chạy mấy con phố có phải là có cả Hà Trường Côn không?”

Du Tất Thắng im lắng mấy giây lắc đầu, Hứa Phi trêu chọc:" Chuyện đường Mạch Thành, ai mà chẳng xấu hổ, sao muốn nói tới chứ?"

" Hừ, không phải là tao bốc phét với mày chứ, nếu không dùng hàng, tay không tao bóp chết ba thằng như Hà Trường Côn cũng không thành vấn đề. Nếu cũng thơi hàng, một chọi một thằng đó vẫn chẳng phải là đối thủ của tao, mày tin không?" Du Tất Thắng coi thường:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...