Chương 335: Biến cố thấy lòng người. (2)

Chương 335: Biến cố thấy lòng người. (2)

Chuyện chẳng có gì đáng cười, ở đâu chẳng sóng sau xô sóng trước, cười buồn cười là tên đội du kích lưu oanh do Tiểu Mộc tự phong kìa, thằng nhãi đó lạ lắm, làm gì cũng gây cười cả, khiến ai nghe thấy cũng buồn cười.

Mộc thiếu gia mặc dù đã thêm một công việc, nhưng vẫn không bỏ bê việc buôn da bán thịt của mình. Chỉ trong một tháng, công việc đã phát triển mạnh mẽ, giờ đây ngay cả những người lăn lộn lâu năm trong giới cũng biết đến cái tên "Đội du kích Lưu Oanh”. Chậc, nói ra đúng là cười rụng răng, nghe tên oai lắm, nhưng chỉ là một đám gái đứng đường không ai thèm ngó ngàng, tụ tập lại để bắt chẹt khách du lịch vãng lai...

Ôi trời ơi, đám gái già bán thân không đủ tiền nuôi cái miệng, mà bắt chẹt thì tóm người nào chết người đó, khiến cho những cô em tươi non mơn mởn bán thân chân chân chính cũng phải ghen tị đỏ mắt, thậm chí bắt đầu bắt chước theo.

Nói cười một hồi Hắc Cương đem cả cái túi lớn đặt lên trên bàn, vào chuyện chính rồi, Mã Ngọc Binh mới không cười nữa bảo Hắc Cương đóng cửa lại. Hắn đổ hết đồ trong túi đen ra, nhìn hai mấy món đó đặt trên bàn, bới từng món từng món một, cơ mà nói thật dù nhiều năm trong nghề rồi, vẫn đếch hiểu nổi, cầm lấy một cái động hồ lên hỏi:" Chắc chứ, giá bán tới 20 vạn cơ à?"

Đó là một chiếc đồng hồ với dây da đã cũ, mặt đồng hồ đã ngả vàng. Hắc Cương nói: "Không sai đâu, Tiểu Mộc bảo rằng trong mắt các nhà sưu tầm, càng cũ thì càng có giá trị. Loại Rolex đời cũ này, giá trị không nằm ở bản thân chiếc đồng hồ, mà ở thời gian nó đã được bảo quản."

" Giỏi thật đấy, chậc chậc, cậu nói xem một thằng nhóc quái thai như thế làm sao mà nuôi dạy ra được, không ngờ nhận thẻ bóng chày vậy mà án với giá tám vạn ... Nếu đổi lại là chúng ta thì sớm vứt vào sọt rác rồi." Mã Ngọc Binh khiếp sợ nhìn cái đống đồ tưởng chừng như đồng nát ở trước mặt, trong lòng xót xa, không biết trước kia ném bao nhiêu thứ giá trị, thời buổi này đồ tốt quá nhiều chỉ hận không mọc ra thêm vài cái mắt:

Mã Ngọc Binh nói xong phất tay, Hoàng Kim Bảo liên cáo từ rời đi. Hắc Cương cầm điện thoại, chuẩn bị quay phim, cười nói: " Chúng ta là mấy kẻ thô kệch, đâu có biết được nhiều như vậy... Bên Mao ca chắc cười ngoác cả miệng rồi, mỗi chuyến hàng kiếm thêm mười mấy vạn là ít... Tôi quay lại cảnh này, lần này báo giá chắc chắn rồi, đỡ để chúng ta lấy được đồ tốt vê, lại bán rẻ hết. Đúng rồi, Mao ca có hỏi tôi, có tình hình gì không? Liệu có lộ bí mật không?"

Bên kia quay phim, bên này Mã Ngọc Binh hài lòng gật đầu:" Không hề, kín miệng lắm, lo thừa, loại thông minh như thế, cậu ta biết nặng nhẹ." " Mã ca dặn nhất định phải theo dõi cho chặt, ngàn vạn lần đừng để xảy ra vấn đề."

Mã Ngọc Binh hết sức xem thường:" Tang Mao là cái thằng tuổi chó, không giúp hắn thì hắn cắn cậu, cậu giúp hắn, hắn vẫn sủa cậu ...

Có chuyện gì xảy ra được chứ? Biện pháp này là do chính Ngũ ca thiết kế, đừng nói là cho người ta, dù cậu có nói cho ai, người ta cũng có tin không?”

Hắc Cương cười, mắt vẫn chăm chú nhìn vào màn hình di động, quay đoạn phim ngắn, sau đó chụp thêm vài tấm hình:" Đúng thế, so với chúng ta, Ngũ ca là trình độ tông sư rồi, nếu thủ đoạn của anh ấy mà còn không ăn thua thì chúng ta dẹp tiệm luôn chẳng oan. Mà đã lâu rồi không thấy Ngũ ca tới, anh ấy bận cái gì thế ạ?"

" Mỹ tửu giai nhân thôi, còn bận cái gì được nữa chứ, đó mới gọi là cuộc sống. Còn chúng ta ấy à, suốt cả ngày chống mông lên làm việc, chỉ có thể gọi là sinh tôn thôi." Mã Ngọc Binh cảm khái:

Chuông điện thoại reo, nhìn lên thì thấy là Tang Mao gọi tới. Mã Ngọc Binh nhấc máy, nói chuyện qua loa với Tang Mao, nhưng trọng tâm vẫn Xoay quanh vị Mộc thiếu gia kia. Nghe giọng nói, Tang Mao vẫn tỏ ra không yên tâm, bảo người đi điều tra lai lịch của Mộc thiếu gia, Mã Ngọc Binh liền đồng ý.

Hắc Cương do dự nhưng cuối cùng không nói gì, chẳng biết từ khi nào mà thằng nhóc từ ngoài tới đó đã vô hình trở thành nhân vật trung tâm rồi, tra gốc tích, tức là sẽ trọng dụng.

Tay hắn hơn run làm hình ảnh nhòe đi, vội vàng nhắm vào tang vật, chụp thêm một tấm nữa.

Ảnh ngay lập tức tải lên mạng, đây là kiểu lưu trữ đám mây.

Mật khẩu đã chia sẻ cho bao nhiêu người thì không rõ, có bao nhiêu người sẽ chú ý cũng không biết, thực ra đây là một bí mật trong ngành. Thế giới ngâm cũng đang phát triển theo thời đại, những "chợ ma' đã biến mất ở các thành phố thực chất đã được số hóa và ảo hóa trên mạng.

Hơn nữa, nó còn trở nên tiện lợi hơn. Đúng lúc đó, điện thoại reo, người mua đã nhìn thấy rồi. Mã Ngọc Binh nghe điện thoại, phất tay ra hiệu, Hắc Cương liền biết ý mà rút lui...

Mộc Lâm Thâm gần đây cuộc sống hết sức nhàn nhã, công việc đã vào guồng rồi, cho nên không cần tới y nữa, thường ngày đại đa số thời gian, nay đi mát xa, mai đi đánh cờ, có lúc cả buổi chiều vào hiệu sách cũ, bới ra mấy cuốn sách cổ, vào quán nước thong thả đọc hết ngày. Người dân trong tân thôn gần như ai cũng biết mặt y rồi, bắt đầu quay ve quộc sống hết ăn lại ngủ như trước.

Chứ còn không à, như hôm nay này, thời tiết tốt, sáng dậy rồi thấy ngủ chưa đã, chẳng buồn ăn sáng cứ thế là ngủ liền một lèo, mãi đến xế chiều mới mở mắt ra, y bị đánh thức bởi một loạt tiếng chuông tin nhắn. Đại Hồ Lô gửi tin, nội dung là một tin nhắn đáng sợ: Nhị Hồ Lô bị bắt, chị Hồng bị bắt, Qua ca cũng bị bắt, cảnh sát đang truy quét khắp nơi để bắt các thành viên chủ chốt của đội du kích lưu oanh.

Hành động truy quét mại dâm tối qua vẫn còn in đậm trong trí nhớ, khiến Mộc Lâm Thâm sợ đến tỉnh cả ngủ. Y lập tức ngồi dậy, tiếp tục lướt di động đọc tin, thì bất ngờ bắt gặp một dòng kết với khuôn mặt cười: Sợ chưa Mộc gia, ngày nói dối quên phát tin nhắn, hôm nay bu lại.

Chết tiệt, thằng ngốc này giờ cũng biết đùa cơ đấy! Mộc Lâm Thâm tức giận ném điện thoại, rồi lại chui vào chăn, nhưng rõ ràng đã không thể ngủ tiếp được. Giả vờ ngủ thêm một lúc lâu, cuối cùng y quyết định dậy rửa mặt, chuẩn bị bắt đầu một ngày mới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...