Xem cái gì? Đương nhiên là xem tóm tắt tình hình vụ án rồi. Đây là vi phạm nguyên tắc sử dụng người cung cấp tin tức, nhưng lúc này Quan Nghị Thanh hoàn toàn không cảm thấy không nên làm vậy, trực tiếp từ trong túi xách mang theo, lấy ra máy tính bảng nhỏ, ấn mở, đặt trước mặt Mộc Lâm Thâm, cô vừa vuốt màn hình cảm ứng, cho y xem tư liệu. Bắt đầu từ việc thẩm vấn ở đồn công an, chụp ảnh, và tình hình tổng hợp của khu dân cư bị mất trộm, điểm mấu chốt là vào trước và sau khi xảy ra vụ án, những người khả nghỉ bị camera ghi lại ra vào khu dân cư. Những đặc điểm nhận dạng không giống nhau này, xem chưa được mấy người thì Mộc Lâm Thâm đã thấy chán, nói thẳng: “ Bà chị ơi, làm như vậy không được, mò kim đáy bể chỉ là truyền thuyết thôi, cô tưởng thật sự mò ra được sao? Mấy người quá tin vào camera giám sát rồi, nếu đã là một tên trộm có trí thông minh cao, sao bọn chúng có thể để lại hình dáng của mình vào khoảng thời gian nhạy cảm trước và sau khi xảy ra vụ án chứ?”
Đúng vậy, với lý do phản bác thuyết phục như vậy, ngay cả Quan Nghị Thanh cũng cảm thấy cách làm này thực sự là phí công vô ích. Thân Lệnh Thần lại rất tò mò hỏi: “ Vậy theo cậu thì, làm sao để ra vào khu dân cư? Mức độ phòng bị nghiêm ngặt thế nào cậu cũng thấy rồi đó, người sống ở đây không giàu thì cũng sang, kinh phí của ban quản lý và bảo vệ rất đầy đủ, hình ảnh camera giám sát của họ được lưu trữ đến nửa năm sau, ngoài vụ mất trộm này ra, bình thường trong khu dân cư ngay cả xe máy điện không khóa, cửa sổ xe quên đóng, cũng sẽ không có bất cứ chuyện gì."
" Phương thức thì rất nhiều, nếu như thời gian mất điện chính là thời gian gây án, vậy nguyên nhân mất điện là gì?"
"Van đang tìm."
" Vậy người khôi phục điện thì sao? Bảo an của ban quản lý có vấn đề không, loại chuyện này nhất định phải nội ứng ngoại hợp mới làm được."
" Đã kiểm tra rồi, người thợ khôi phục điện lực vẫn còn đó, nếu còn đó thì khả năng hắn là nghi phạm không lớn. Nếu là hắn thì camera ngày hôm đó phải phát hiện ra điểm bất thường của hắn, rất tiếc là không có, hắn đã bị loại trừ... Vấn đề hiện tại chính là ở chỗ này, vụ mất trộm khó tin này, nghi phạm như vào chỗ không người, hắn đã vào bằng cách nào, rồi lại rời đi bằng cách nào?”
Thân Lệnh Thần tựa như hỏi lại tựa như đang nói với bản thân, đi qua đi lại, vụ án này rất phiền phức, không chỉ bản thân nó đã phức tạp nghi phạm mẫn cảm, lại còn bị dìm xuống hai năm, bây giờ muốn phá phải tìm được gợi ý từ vụ án cũ, cùng nhân vật có khả năng biết chuyện trong tù.
Mộc Lâm Thâm dường như cũng bị khơi gợi sự hứng thú, y tò mò trực tiếp đưa tay cầm lấy máy tính bảng. Hành động này là vô thức, nhưng vô tình chạm vào tay Quan Nghị Thanh một cái. Quan Nghị Thanh giật mình rụt tay lại như bị điện giật. Mộc Lâm Thâm ngớ người một lát, chỉ thấy Quan Nghị Thanh hậm hực lườm y một cái, rõ ràng là ánh mắt nhìn kẻ háo sắc.
Ê, ê, em gái này làm sao vậy hả? Đây là thời đại nào tới thế? Vô tình đụng chút thôi mà.
"Ồ, cảm giác không tệ đâu." Mộc Lâm Thâm cố tình nói, cầm cái máy tính bảng lên vuốt ve lớp vỏ giả kim mát lạnh của nó:
Thân Lệnh Thần không biết chuyện vừa rồi, Quan Nghị Thanh thì biết lời của y có hàm ý khác, tức giận suýt phát tác tại chỗ.
Có điều ngay sau đó, cô lại phát hiện dường như mình đã sai rồi. Mộc Lâm Thâm bắt đầu chuyên tâm xem tóm tắt tình hình vụ án, mà y xem không phải là những hình ảnh ra vào bị ghi lại, mà là xem ngược vê trước, điểm bắt đầu gần như giống với Thân Lệnh Thần, là xem sơ đồ kiến trúc khu dân cư, sơ đồ cung cấp điện và sơ đồ bố trí camera giám sát, xem rất kỹ. Hơn nữa, y ngồi ngay ngắn, vẻ mặt tập trung không hề phân tâm, mang lại cho người ta một thiện cảm gần gũi một cách khó hiểu.
Thân Lệnh Thần lặng lẽ đứng đó, hoàn toàn không có ý định làm phiền, hắn ra hiệu cho Quan Nghị Thanh giữ im lặng, hai người cứ thế yên lặng chờ đợi, chờ Mộc Lâm Thâm xem xon, chờ y suy nghĩ. Đợi tới mười mấy phút, Mộc Lâm Thâm có vẻ không chắc chắn nói: “Nếu đã là một vụ trộm được lên kế hoạch rất chu đáo, vậy thì kế hoạch không thể không tính đến việc tránh camera giám sát ở các lối ra vào; nếu đã có ý thức tránh né, vậy thì các anh chưa chắc đã dễ dàng tìm ra được.”
" Đúng là thế, nhưng làm sao chúng vào trong được, chẳng thề nào có khả năng khinh công vượt tường, dù có là khinh công cũng để lại manh mối chứ." Thân Lệnh Thần hỏi ngược lại:
" Chuyện đó thì khó gì, tôi có cả đống phương thức vào đó mà không để lại manh mối."
"Ví dụ xem.”
Mộc Lâm Thâm nhanh chóng mở hình ảnh giám sát cửa ra vào, y dừng bừa một đoạn, hỏi:" Ví dụ như thế này, nghi phạm ngồi ở ghế phụ lái, camera làm sao có thể chụp được."
" Hay ví dụ như người này, hắn đeo kính râm lớn, mũ che nắng kéo thấp, chụp không được nổi nửa cái mặt của hắn, dù đây chính là nghi phạm thật thì làm sao mà xác nhận.”
" Hay như trường hợp này, cả cái xe thương vụ dài đi vào, bên trong có nhét mười người cũng dư sức đúng không? Camera càng không chụp nổi."
" Đây nữa này, người này đi xe đạp điện, đội mũ, phóng vèo một cái vào, đi qua đúng góc chết luôn, làm sao mà biết nổi chứ?"
" Còn vấn đề nghiêm trọng nhất, đến ngay cả thời gian ăn trộm anh còn không thể xác định được thì nhìn toét mắt cả đống video này có làm gì?
Mộc Lâm Thâm liên tục nói ra một một đống vấn đề trong đoạn video, Thân Lệnh Thần không biết nói ra sao, chừng đấy điểm khả nghi, cảnh sát thật sự nên bó tay rồi. Quan Nghị Thanh không phục nói: “Không thể nào, xe ra vào đêu được đăng ký ở chỗ ban quản lý, xe không phải của khu dân cư này sẽ bị chặn lại đăng ký, nhất định phải quen biết chủ nhà trong khu dân cư thì ban quản lý mới cho vào... Đừng nói là ô tô, xe máy điện ra vào cũng sẽ có đăng ký."
Bình luận