Đôi mắt u buồn đó có ý nghĩa gì, Nhạc Tử cho rằng mình quá hiểu, hắn ghé tai nói đầy cảm thông:" Tao dám khẳng định, trong đầu mày lúc này chắc chắn đang diễn ra cảnh thế này ... Đại Quỳnh Thi bị Như Hoa lột sạch ném lên giường, cô ấy toàn thân trần truồng, mái tóc dài đen nhánh che đi một nửa khuôn mặt ngân ngấn nước, nhưng vẫn khuất phục nằm úp xuống giường, cặp mông tròn trịa vếnh lên. Thế là Như Hoa lao vào như thú dữ, triển khai phương thức cầm thú, lăng nhục cô ấy"
Mộc Lâm Thâm ánh mắt ác độc chiếu vào Nhạc Tử đang miêu tả tới chảy nước dãi, nghiến răng:" Mày sai rồi, người lăng nhục cô ấy là tao." " À, thế thì bình thường thôi, tao cũng nghĩ như thế ... Mẹ nó chứ, em gái đó ngon quá mà, tao cứ nghĩ tới lần nào là cứng lần đó." Nhạc Tử vỗ vỗ vai Mộc Lâm Thâm an ủi, đồng cảnh ngộ mà:
Đồng cái đếch, kỳ thực Mộc Lâm Thâm đang hồi ức lại thời thiếu niên mỹ hảo, bị thằng khốn này phá hỏng mất rồi, tức giận bóp quai hàm của hắn, lấy một cái đùi gà, hung dữ nhét vào mồm hắn, vừa nhét vừa mắng:" Cái thằng chó này, mày sống tử tế một chút được không hả, dù mày có không biết liêm sỉ, cũng không được đĩ đực tới mức tơ tưởng nữ nhân của người khác chứ! Mày có bản lĩnh cứng thì lên đó cướp tân nương, thứ không ra gì.'
Vừa ấn vừa kèm theo hai cái tát, sau đó bỏ lại Nhạc Tử ý đồ khuyên giải không thành, đùng đùng nổi giận bỏ đi, khách khứ xung quanh nhìn thấy cảnh đó đều sững sờ, không hiểu là xảy ra chuyện gì. Quản Hướng Đông từ xa nhìn thấy cũng vội vàng chạy tới, thấy Nhạc Tử ăn đây cả mồm thì kinh ngạc mắng:" Chúng mày làm sao thế, trường hợp này còn tranh ăn với nhau à?”
Nhạc Tử cũng tức lắm, lòng tốt của mình bị chó tha mất rồi, nhổ phì cái đùi gà ra, chúi mép giận cá chém thớt mắng:" Đừng xia vào chuyện của người khác, nhà tao nghèo nên tranh thủ ăn nhiều một chút, liên quan gì tới mày chứ?”
Nói xong thì đập bản bò đi chỗ khác.
Quản hướng Đông cảm thấy có gì đó không ổn, hắn nhìn xung quanh tìm kiếm Tiểu Mộc, là người bạn khá thân thiết hồi xưa, nên hắn biết Tiểu Mộc từ rất lâu đã rất thích Đại Quỳnh Thi. Khi Mộc Lâm Thâm ở nước ngoài thậm chí nhờ hắn tìm kiếm thông tin về cô. Ai ngờ ông trời lại chơi ác, cuối cùng lại dẫn đến kết quả như thế này. Hơn nữa, hắn hiểu tính cách của Tiểu Mộc, thằng này đừng nhìn bề ngoài hiền lành vô hại, nhưng một khi nóng lên thì độc ác táo tợn vô cùng. Ngày xưa nó dám kéo váy cô giáo, giờ đã nhiêu năm trôi qua, không chừng nó còn dám ởi sàm sỡ tân nương nữa thì sao.
Không thể để chuyện đó xảy ra được, Quản Hướng Đông chạy khắp nơi tìm kiếm, sau mấy lần hỏi mấy nhân viên ở hiện trường, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra là thằng đó tự dưng chạy lên sân thượng, nên Quản Hướng Đông vội vàng đuổi theo. Đến lúc bước ra khỏi sân ngắm cảnh, bất chợt bị cảnh tượng trước mắt làm cho xúc động.
Mộc Lâm Thâm đứng dựa vào lan can, tay nhẹ nhàng cầm ly rượu, trong ánh mắt thoáng qua mang nét cô độc buồn bã khó tả. Quản Hướng Đông làm bộ không biết gì, bước tới mỉm cười hỏi: "Mộc Tử, sao lại đứng ở đây một mình vậy?”
" Chỗ này mát mà." Mộc Lâm Thâm thuận miệng đáp, quay đầu lại nhìn hiện trường buổi hôn lễ não nhiệt trên tâng thượng:
Quản Hướng Đông mỉm cười, một đặt tay lên vai y, ôm một cái, mối quan hệ của họ không gần gũi như Nhạc Tử, chỉ giới hạn trong thời trung học khi cùng nhau trải qua tuổi nổi loạn thôi.
Hắn nói với vẻ ái ngại: “Xin lỗi nhé, Mộc Tử, tôi phụ sự ủy thác của cậu. Thời đại học, mình chỉ biết cô ấy học ở trường chính trị pháp luật Hoa Đông. Tôi có tìm một lần, nhưng không gặp được... Nhưng tôi nghĩ ngay cả khi tìm được thì cũng ít cơ hội lắm, cô ấy chưa chắc nhớ gì ve cậu đâu.”
" Không sao, cậu nói thế làm cái gì?" Mộc Lâm Thâm lắc đầu:
“ Cậu vờ vịt làm gì chứ, ai mà không biết, điều mỹ hảo nhất chính là mối tình đầu khi chúng ta còn chưa trưởng thành, huống chỉ cậu đoán chừng còn chưa yêu cơ mà, thế chẳng phải là còn tốt hơn à?” Quản Hướng Đông cố gắng nói với giọng vui vẻ: “ Có phải cậu cảm thấy tổn thương không? Thực ra cuộc sống nó cứ như thế này đấy, cậu nhìn tôi này, tôi phải vất vả học bao nhiêu năm, còn phải trải qua bao nhiêu cuộc phỏng vấn và thi cử bị người ta hành hạ, mới kiếm được một công việc như bây giờ. Nói ra thì tình trạng cậu hiện giờ vất vả cũng có là cái gì đâu, đến khi cậu bốn mươi tuổi là có thể thừa kế gia sản ngay, còn tôi đến bốn mươi tuổi có khi còn không chắc đã lập gia đình được.”
" Cậu biết không, thực ra tôi hâm mộ cậu lắm đấy." Mộc Lâm Thâm bất ngo noi:
" Hâm mộ tôi á, hâm mộ cái gì chứ?”
" Hâm mộ chứ, vì đường của cậu đều là do cậu tự đi, còn tôi cho tới bây giờ chưa thoát ra được cái bóng của cha tôi. Nói cho cậu biết, nguyện vọng lớn nhất của cha tôi chính là bồi dưỡng tôi trở thành đầu bếp giống ông ấy, mà cậu biết là tôi học nấu ăn thế nào rồi đấy."
- Ha ha ha."
Quản Hướng Đông cười to, vừa có chút đồng tỉnh, lại chẳng biết phải nói gì. Người càng gần gũi nhau thì thường càng sẽ có những khoảng cách rõ ràng, đó là một điều thiếu sót không thể nào bù đắp, bởi vì nó được sinh ra từ cái tôi của mỗi người, nên sẽ dẫn đến một kết quả mà không ai có thể tránh khỏi, đó chính là: Người thân thiết với ta nhất lại là người gây tổn thương lớn nhất.
Là một người bàng quan, Quản Hướng Đông nhìn thấu hơn, nhưng hắn không phải thằng ngốc Nhạc Tử, tùy tiện can thiệp vào đời tư của người ta, cho nên chuyển chủ đề:" Thôi, đừng nghĩ nữa, chúng ta đều còn trẻ lắm, lo gì ... À, vừa rồi bọn tôi gặp được một mỹ nữ, sức hút của cậu đúng là không kém năm xưa. Cô ấy nói là có một người chị em chú ý tới cậu, nên tới thăm dò, ha ha, ai chẳng biết chính em gái đó nhìn trúng cậu rồi."
" Thế thì cô ấy tìm nhầm người rồi, mấy thằng bạn xấu các cậu không biết bôi nhọ tôi như thế nào ấy chứ?" Mộc Lâm Thâm biết thừa: " Cũng chưa chắc, nam nhân không xấu, nữ nhân không yêu mà, cậu mà muốn tán người ta thật, chúng tôi có lập tổ đội cũng không đấu lại được." Quản Hướng Đông làm động tác đấm hờ vào mặt Mộc Lâm Thâm: Lại còn là cảnh sát nữa chứ, ê đừng nói là cậu phạm tội gì nhé." " Tôi thì phạm tội gì được chứ?" Mộc Lâm Thâm vốn không để ý lắm, chỉ lơ đễnh trò chuyện, nghe câu này mới nhận ra:" Cậu nói, người nghe ngóng tôi là một nữ cảnh sát à?"
" Ừ, cái thằng Nhạc Tử đó mồm sứt nói hết cả ra rồi, có điều tôi cảm giác hình như cô ấy có dụng ý, bọn tôi vừa cãi nhau vài câu, đến khi quay đầu lại thì đã không thấy cô ấy đâu nữa rồi." Quản Hướng Đông nói tới đó dừng lại, nhìn Mộc Lâm Thâm một lúc, cuối cùng quay hẳn người sang, nghiêm túc nói:" Mộc Tử, là bạn nhiều năm, cậu có thể nghe tôi khuyên một câu không?”
" Đương nhiên, cậu cứ nói." Mộc Lâm Thâm gật đầu, hạ ly rượu xuống lắng nghe:
Bình luận