"A cái con tiểu nha đầu này chứ, cháu làm cảnh sát được mấy ngày thì biết gì mà nói? Nội tuyến là thanh gươm hai lưỡi, bị thương địch cũng làm bị thương mình, hơn nữa hoàn cảnh của bọn họ còn nguy hiểm hơn nằm vùng, nếu như bại lộ thân phận rồi, bọn tội phạm có thể cố ky cảnh sát nằm vùng, chứ với nội tuyến, bọn chúng thường chỉ có một cách thức xử lý, rất có khả năng cược cả mạng vào." Vị cảnh sát già đang nói đều đều, nghe câu này không nhịn được mắng:
" Cháu biết mà." Quan Nghị Thanh không sợ ông ta, khi cô còn làm trên cục, do công tác xử lý thông tin nên chạy qua chạy lại khắp phòng ban rồi, quen biết rất nhiều:
Một cô gái trẻ, xinh đẹp, tính cách hoạt bát, ai không có thiện cảm?
" Cái cháu biết chỉ là lý thuyết." Cảnh sát già không nói với cô, hỏi Thân Lệnh Thần:" Cậu dùng nội tuyến chưa?”
" Dùng thường xuyên." Thân Lệnh Thần đáp:
" Dùng thế nào?" Cảnh sát già hỏi vặn:
" Đại đa số chỉ dùng một lần thôi, vụ án của chúng tôi độ nguy hiểm không cao."
" Ha ha, xem ra cũng là người có nghề rồi, vậy thì tôi yên tâm." Cảnh sát già cười, lại chắp tay sau lưng dẫn bọn họ vào một văn phòng làm việc nho nhỏ, mở cửa bật đèn lên, tức thì ngửi thấy một mùi mốc, chứng tỏ nơi này không mấy khi mở ra: Căn phòng này rất đơn giản, hai mặt tường là một dãy tủ với 6 cửa được khóa như ngăn giữ đồ ở ngân hàng, một dãy máy tính, chỉ có hai ba cái thôi. Máy tính ở nơi này là loại cũ tới mức nhìn chẳng nhận ra đời nào, bật máy lên kêu ồ ồ rất lâu mới vào giao diện được, Quách Vĩ trố cả mắt, không ngờ còn là hệ điều hành DOS, màn hình đen chữ trắng, thực sự là quá kinh điển.
Cái thứ này đem ra bãi rác mà vứt mới đúng, trộm chẳng thèm lấy.
" Thằng nhãi, đừng coi thường nói, càng phương thức lạc hậu càng không dễ lộ bí mật ... Nói đi, muốn dùng người như thế nào, tôi có thể chọn cho mọi người vài nhân tuyển khả thi." Cảnh sát già ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn phím, đó là cách tra cứu dữ liệu tổng hợp, cũ kỹ đến mức có lẽ thời buổi này đã không còn ai biết sử dụng nữa rồi, không nghĩ lại xuất hiện ở đây:
Thân Lệnh Thần đi qua đi lại trong gian phòng nhỏ hẹp, cân nhắc một lúc rồi bắt đầu đưa ra điều kiện:" Tuổi phải dưới 30, là nam giới."
" Không được có tiền án phạm tội hình sự, nhưng không được quá thanh bạch, tốt nhất là phải có một ít ghi chép bị xử phạt trị an."
" Những người đã có vợ con không cần."
" Những người đã từng có kinh nghiệm làm việc ở cơ quan quốc gia hoặc quốc xĩ không cần." " Những người có nguồn thu nhập va công việc ổn định không cần."
" Bằng cấp phải cao một chút, nếu cơ sở văn hóa không có, tố chất quá thấp không cân."
" Tốt nhất là phải có chút nên tảng về nghệ thuật, có năng lực giám định đồ cổ nữa thì quá tốt .... Chỉ thế thôi, anh tìm những điều kiện đó đi"
Thân Lệnh Thần liệt kê ra một loạt yêu cầu, khiến Quách Vĩ nghe đến mức phải bật cười.
Quan Nghị Thanh tò mò hỏi hắn cười gì, Quách Vĩ nhỏ giọng đáp: “Điều kiện này không biết là tuyển nội tuyến hay là tuyển con rể mà tiêu chuẩn cao quá mức.”
Nghe thế Quan Nghị Thanh cũng bật cười, cô cảm thấy người đáp ứng được yêu cầu này quả thật rất khó tìm. Ngay cả cảnh sát già cũng cảm thấy khó khăn, vừa gõ bàn phím vừa nói: “ Đúng là hơi khó thật, không có chút tiền án thì ai lại chịu làm nội tuyến cho mình, mà trợ cấp thì chẳng được bao nhiêu. Trừ những người dân tự nguyện tố giác, phần lớn chỉ điểm viên đều bị chúng ta nắm thóp nên mới phải làm việc này... Để tôi tìm thử xem... Hả?"
" Sao thế?" Thân Lệnh Thần vội vàng ghé tới nhìn màn hình:
" Lạ quá, không khác gì đo ni đóng giày cho cậu luôn này, chỗ chúng tôi đúng là có một người như thế thật." Cảnh giát già ngạc nhiên:
Thân Lệnh Thần cũng bất ngờ không kém:”" Thế à, tôi còn lo lắng là điều kiện quá cao, tốt nhất phải là người Thượng Hải, hơn nữa còn có kinh nghiệm xử lý manh mối vụ án, còn là loại tự nguyện là tốt nhất luôn."
" Không thể nào ... Toàn bộ đều phù hợp." Cảnh sát già tiếp tục gõ bàn phím, màn hình hiện thị một bảng biểu đen trắng rõ ràng, người ngoài có lẽ nhìn không hiểu lắm. Ông ta chỉ thay vào số mật mã, sau đó đứng dậy đi tới một trước loạt ngăn bảo hiểm được khóa chặt, cẩn thận tìm ra một bộ hồ sơ rất dày, khi giao cho Thân Lệnh Thần, ông căn dặn rất trịnh trọng:" Chỉ được xem ở trong này, không được mang ra ngoài, không được chụp lại. Có thể tiếp xúc, nhưng không được cưỡng ép, cậu ta nằm trong danh sách nội tuyến đỏ, loại người này sắp tuyệt tích rồi, nếu như xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn nào, chúng ta sẽ phải day dứt cả đời."
Thân Lệnh Thần cẩn thận nhận lấy, tài liệu rất nặng, hắn đặt xuống bàn xem nhanh cho vài trang đầu, càng xem càng sáng mắt. Bất thình lình có tiếng kêu kinh hãi phía sau lưng, hăn quay đầu lại nhìn, thì ra là Quan Nghị Thanh, chưa kịp nói gì thì cô kinh ngạc chỉ tay:" Sư phụ, tôi biết người này đấy."
" Không thể nào, là tên hoàn khố đó à?" Quách Vĩ cũng bất ngờ không kém, hắn xem kỹ lại rồi bật cười:" Đúng là y rồi. Sư phụ, chúng tôi biết người này, thật đấy, năm ngoái trong chuyên án 402, phía tỉnh Thiểm Tây có nhờ chúng tôi tra hồ sơ về người này, về sau cục lại thông qua ban ngoại sự để điều tra, hô sơ của y còn do chính tôi đi lên thành phố lấy vê. Cơ mà sau đó xảy ra chuyện gì thì chúng tôi không biết, chỉ biết rằng tỉnh Thiểm Tây đả kích đa cấp phi phạm được bộ biểu dương, vụ đó còn oanh động cả nước một thời gian đấy."
" Xem ra đúng là duyên phận." Thân Lệnh Thần mừng lắm, là nội tuyến trong vụ án lớn vậy thì quá tốt, hơn nữa nếu đã có nhận biết từ trước thì sau này tiếp xúc cũng dễ dàng hơn nhiều:
Phát hiện ra là người quen, làm cả Quan Nghị Thanh và Quách Vị hứng thú hẳn lên, cũng cùng tụ lại xem hồ sơ, mới đầu mang tâm trạng vui đùa, nhưng lật xem hồ sơ sau này không khỏi giật mình, người này không chỉ cung cấp thông tin, còn cùng với tổ thực địa truy lùng ngàn dặm, bắt về hai nghi phạm trọng điểm đang lẩn trốn ... công tích không phải nhỏ đâu.
Bình luận