Dựa theo kinh nghiệm tán gái vô số của Mộc Lâm Thâm, cô gái trải qua nhiều gập ghềnh như Dương Mộng Lộ thích một nam nhân chững chạc hơn mình, phải là người từng trái sóng gió, thấu hiểu được thói đời ấm lạnh, mới có thể chấp nhận được cô gái quá khứ nhơ nhuốc như cô. Cho dù nam nhân đó có là người luôn lôi kéo cô làm kẻ lừa đảo, làm đa cấp .... Ông ta yêu thương Dương Mộng Lộ, nhưng đồng thời cũng hại cô, tâm lý mâu thuẫn này là gì, y còn quá thiếu kinh nghiệm sống để hiểu hết.
Còn Dương Mộng Lộ có quay về không? Có khả năng đó, y chỉ có thể đánh thức cảm xúc cũ trong cô, còn lại tự cô quyết định thôi.
Tình cảm của hai người họ có lẽ vượt qua tình yêu từ lâu, trở thành loại giống tri kỷ rồi.
" Được, được, cậu nói cái gì cũng đúng hết, tôi chịu thua, nhưng người đâu, Dương Vân đâu, sao tôi không thấy cô ấy?" Trương Cuồng lấy thực tế đánh bại lý luận của Mộc Lâm Thâm:
" Anh không cần mỉa mai tôi, chẳng phải cảnh sát các anh trải ra cả đống, tra mấy vạn lữ khách ra vào cũng có thấy quái gì đâu? Nếu không có cách của tôi, vậy thì anh định làm cái gì nào? Tôi nghe cao kiến của anh đây." Mộc Lâm Thâm lườm một cái:
" Mẹ, cái thằng nhãi ranh này, ít nhất không thể làm ầm ï lên như vậy, lặng lẽ tra tiếp ... Sao tôi chỉ muốn bóp chết cậu chứ, không phải cậu làm ầm ï lên như thế là để đánh động nữ nhân kia bỏ trốn chứ hả?" Trương Cuồng trút giận lên Mộc Lâm Thâm, muốn bóp cổ y, thậm chí còn nghỉ ngờ thăng nhãi này lại lân nữa mềm lòng vì gái:
Không ngờ Mộc Lâm Thâm không vừa, bực tức đạp một cái vào đùi Trương Cuồng, đó còn là do hắn né được đấy, nếu không thì trúng chỗ hiểm rồi. Tức giận xông tới, hắn vừa mới khống chế được Tiểu Mộc thì bên ngoài ồn ào, không rõ xảy ra chuyện gì, Trương Cuồng cả kinh, buông y ra, chạy tới bên cửa nhìn ra ngoài, mặt tức thì cứng đờ.
Cảnh sát canh gác đang ngăn cản một nữ nhân đang muốn đi về phía này, nữ nhân đó tóc nhuộm vàng rực, làn da trắng trẻo, mặt tròn tròn, nhìn lướt qua không nhận ra là ai. Đối diện với cảnh sát ngăn cản, cô bình tĩnh vuốt mái tóc dài, sau đó xoa lên má, trên trán, lấy xuống mấy miếng hóa trang trùng với màu da, tức thì khiến cho đám cảnh sát tức thì biến sắc, gương mặt này chỉ trong nửa ngày họ đã nhìn vô số lần, từ xa lạ đã trở nên quen thuộc.
Là nghi phạm Dương Vân, một loạt những khẩu súng giơ lên lập tức chĩa về phía cô, tiếng hô trấn áp vang dội.
Dương Vân hoàn toàn không để ý, cô đứng ở đó, mắt hướng về căn phòng kính, nước mắt đã kìm lại được lần nữa trào ra, chiếc va li cô xách rơi xuống, muốn đi tới căn phòng đó. Đám cảnh sát làm sao cho phép được, nhất tê tạo vòng vây xung quanh, sau đó xông tới khống chế, muốn còng tay Dương Vân, gào khóc cào cấu.
" Tránh ra, tất cả tránh ra, để cô ấy vào.
" Lạc Quan Kỳ từ phòng giám sát đã nhìn thấy chạy xuống quát, chỉ một nữ nhân tay không tấc sắt mà thôi, không cân phải sử dụng biện pháp bạo lực, lại còn rút súng gì chứ, ông cũng thấy mất mặt:
Đám cảnh sát vừa buông tay, Dương Vân đã khóc to chạy vào phòng, bên ngoài tường người liền được thiết lập, bộ đàm thông báo liên tục truyền tin.
Dương Vân vừa mới chạy vào phòng, người khựng lại một chút nhìn Lư Hồng Bác, sau đó đi tới gục bên gối ông ta mà khóc, khóc tới mất kiểm soát.
Lư Hồng Bác không có mấy phản ứng, vẫn cái bộ dạng mệt mỏi kiệt quệ đó, chỉ có hai hàng nước mắt chảy dài:" Lộ Lộ, em thật ngốc, đã đi rồi sao còn quay lại làm gì nữa? "
" Lão Lư ..." Dương Vân khóc nấc lên, đã không thành tiếng nữa, tay hướng về phía Lư Hồng Bác bị còng tay ra sau, run run vuốt ve gương mặt gầy gò của ông ta, nước mắt tuôn ào ào như chuỗi hạt đứt, khổ sở nói:" Em không đi, em không thể đi một mình bỏ lại anh ... Lão Lư, em và anh cùng ngồi tù, chúng ta không cần tiên nữa ... Không cần, không cân gì nữa, chỉ cân ở bên nhau là được .... Em lúc nào cũng nghe anh, nhưng lần này em không làm được, không thể bỏ lại anh như thế..." Loại tâm lý thống khổ, giải thoát, hối hận xoắn vào nhau ở giây phút tái ngộ này, toàn bộ biến thành nước mắt.
" Đừng khóc, đừng khóc ... Lộ Lộ, xin lỗi, xin lỗi, rốt cuộc vẫn là anh hại em cả đời, xin lỗi ...' Lư Hồng Bác khuyên nhủ Dương Vân, nhưng bản thân lại khóc nhiều hơn cô: Dương Vân lấy khăn tay lau nước mắt cho ông ta, lau máu ở khóe miệng:" Không sao, không sao, chúng ta đều sai cả, không phải lỗi của ai ... Lão Lư, anh đừng khóc, chúng ta còn nửa đời còn lại, không thì còn kiếp sau, khiếp sau em vẫn tìm anh."
Mộc Lâm Thâm không ra xem, vẫn ngồi đó đầu ngửa ra sau nhìn trần nhà, miệng lẩm bẩm hát Em có thể ôm anh được không? Trương Cuồng cũng không đi ra, cái miệng hung hăng lắm rốt cuộc chỉ lấp ló sau khe cửa, xử trưởng Lạc lúng túng đứng đó không thể ra lệnh bắt, niềm vui nhiệm vụ hoàn thành bay biến sạch, ông già trải qua không ít thăng tram cuộc đời lén quay đầu đi lau nước mắt.
Chẳng vì cái gì khác, hành vi của họ đáng hận, nhưng nguyên do đáng thương.
Ngày hôm đó 1700 vạn tiên tang vật hành động 6.22 đã đánh mất được truy hồi thành công, chủ mưu Lư Hồng Bác sa lưới, một nghỉ phạm trọng đại khác là Dương Vân tự thú. Tin tức truyền về, tổ chuyên án reo hò tưng bừng.
Ngay trong đêm hai nghi phạm bị áp giải vê Thiểm Tây, chuyến bay hạ cánh xuống sân bay Hàm Dương đã là ba giờ sáng, đối diện với xe cảnh sát bao phủ cả một vùng, hai nghi phạm còng tay vào nhau không có vẻ gì là buôn bã, ngược lại nắm tay nhau đi xuống, lúc lên xe tù, Lư Hồng Bác còn mỉm cười cám ơn cảnh sát áp giải mình.
Có phải là cám ơn cảnh sát giúp ông ta giải thoát không, hay là để ông ta có cơ hội biết, trên đời này có thứ thực sự đáng lưu luyến? Lòng người phức tạp, Mộc Lâm Thâm ngồi nhìn họ lên xe qua 6 cửa sổ máy bay, y chẳng đoán ra được.
Bình luận