Chương 223: Câu đố chưa được giải. (1)

Chương 223: Câu đố chưa được giải. (1)

" Có tin rồi này." Trương Cuồng đưa di động cho Mộc Lâm Thâm:

Mộc Lâm Thâm đi dép lê, mặc quần ngố, áo thun thoải mái, đúng trang phục ra biển nghỉ mát, thiếu mỗi điều vắt chân lên bàn đeo thêm cái kính râm nữa thôi, y có chút uể oải cầm lấy xem. Từ đất bắc trời cao đất rộng, tới nước nam sóng to gió mạnh, thời gian qua di chuyển nhiều, thời tiết khác biệt, làm Mộc thiếu gia không khỏe lắm, hôm qua ăn uống thế nào vừa sốt vừa tiêu chảy, chỉ ra hiệu thuốc mô tả bệnh tình, mua ít thuốc cầm cự tạm. Hiện giờ hết sốt cũng không tiểu chảy nữa, nhưng người chẳng còn chút tinh thần nào.

Bọn họ đang ở trên con đường ven biển thành phố Châu Giang, bên tai là tiếng sóng biển, tiếng hải âu, đưa mắt nhìn tới là thành phố cờ bạc cách eo biển. Thời tiết ẩm thấp ở phương nam đối với người phương bắc là ác mộng không thể thích ứng, đại hán chân vạm vỡ như Trương Cuồng giờ cũng thành gà bệnh, toàn thân nổi mẩn.

Là tin tức biểu dương trong nhà, rất nhanh được đưa lên đầu trang tin trong tỉnh, vào thời đại thông tin phát triển này, chẳng cần là người mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng cũng có thể biết đủ kiểu tin tức trên đời.

Mộc Lâm Thâm ném trả di động, thấy Trương Cuồng lại mặt nhăn mày nhó gãi lên gãi xuống trông phát tởm, đánh vào tay hắn một cái:" Đừng gãi, càng gãi càng ngứa thôi, đã bôi thuốc rồi mà."

" Chẳng có tác dụng mẹ gì cả." Trương Cuồng cáu kỉnh, tuy tay đã ngừng gãi, nhưng lưng thì vẫn liên tục cọ vào cột đèn, như con sâu, không yên nổi một phút, đây là đặc tính trời sinh, không chịu nổi không khí ẩm:

" Chút nữa thôi, sắp kết thúc tới nơi rồi ... Ngốc Đản, tới lúc đó tôi sẽ nhớ anh lắm đấy." Mộc Lâm Thâm dường như cứ trêu chọc Trương Cuồng là y tích cực hơn hẳn:

Trương Cuồng giở ngón giữa lên:" Bớt tỏ ra thân thiết đi, kinh phí đã gấp đôi dự toán rồi, toàn là do bị cậu ăn mất, tôi đang không biết phải về nhà ăn nói thế nào đây. Một bữa cậu ăn mất một nghìn, tôi câm hóa đơn đó về không phải bị chửi chết thôi à?"

" Nhỏ nhen, tôi còn từng ăn một bữa cả vạn, không thanh toán được thì tính cho tôi."

"Đương nhiên là tính cho cậu, cậu nghĩ tôi sẽ móc túi hộ à?" Trương Cuồng tuyên bố rõ ràng, đúng là loại quan hệ chẳng ra làm sao:

Đúng là đám cảnh sát, cứ nhắc tới tiền là keo kiệt không chịu nổi, Mộc Lâm Thâm khit mũi coi thường, mắt đảo trái phải một hồi, cái bệnh thích châm chọc cảnh sát lại tái phát:" Ngốc Đản, anh có phát hiện ra không, cảnh sát các an và bọn đa cấp có rất nhiều điểm chúng đấy... Anh cứ thử nghĩ mà xem, về hành động nhất trí cao độ, về nhận thức cũng nhất trí cao độ, giữa các tâng cấp với nhau luôn giữ tính quyền uy tuyệt đối. Anh biết nếu bản thân được đặt vào tổ chức đa cấp thì vị trí của anh là gì không? Chính là thành phần bị tẩy não tâng thấp nhất, ngày ngày hô hào khẩu hiểu, trong lòng mang mộng tưởng, dốc sức hoàn thành nhiệm vụ giao phó, anh cứ nghĩ mà xem giống hệt nhau luôn.

"

Trương Cuồng không thèm đáp, nói là trúng bay ngay, hắn trực tiếp sắn tay áo lên.

Mộc Lâm Thâm lập tức uy hiếp:" Ê, ê, anh cân nhắc cho kỹ đi, chọc giận tôi hậu quả hơi bị lớn đấy."

Khốn kiếp, lão già kia là cái thứ tà môn, đã vượt qua kiến thức của bọn họ rồi, nếu không có thằng nhãi này thì quả thực khó mà bắt được. Trương Cuồng áp lửa giận xuống, cười gượng tới phát sợ:" Được rồi được rồi, cậu nói đúng, cậu thích nói gì thì nói, dù sao sự thực là sự thực, không phải là cái mồm thối của cậu có thể đổi trắng thay đen." Mộc Lâm Thâm cười to, nói thế nào thì nói người có tín ngưỡng thực sự khiến người ta tôn kính, nhưng đây cũng chính là điều mà y chẳng thể hiểu nổi. Vươn mình một cái, cảm giác thuốc có tác dụng rồi, tuy uể oải chút nhưng không còn khó chịu nữa, hít sâu một hơn ngắm nhìn bãi biển có không ít mỹ nữ mặc với đủ kiểu áo tắm, cảnh tượng này rất có ích cho khôi phục của người bệnh:" Đúng là một nơi tốt, tôi luôn thích gió biển ... Ngốc Đản này, tôi không chê cười anh đâu, vì tôi còn chẳng bằng anh, anh có đội ngũ mà về ... Nhưng tôi về nhà rồi, chẳng biết tiếp theo phải sống thế nào."

" Sao thế, chẳng phải lo nghĩ gì, chỉ ăn chơi thôi mà không thích à?" Trương Cuồng hỏi:

" Không không, con người sống phải có tinh thân, nói sâu sắc hơn một chút, đó là ít nhiều phải có lý tưởng và kiềm tin ... Ví dụ như người làm kinh doanh, mộng tưởng của hắn là kiếm thật nhiều tiên, nói không chừng còn muốn thành người giàu có nhất vùng, giàu nhất thiên hạ. Hay như cảnh sát các anh, không nói tới mộng tưởng xa vời thiên hạ bình an, ít nhất cũng có vụ án trước mắt cần giải quyết, có bọn tội phạm chướng mắt cần xử lý, không thì trở thành lãnh đạo, chỉ huy thiên quân vạn mã, phất tay một cái hàng trăm xe cảnh sát bật đèn hú còi phóng đi cũng là thứ đáng theo đuổi ... Người làm chính trị mong quan cư nhất phẩm, người làm học vấn mong có danh tác truyền đời, lưu danh sử sách ... Ài, sao tôi chẳng có tí hứng thú nào." Một Lâm Thâm nói một tràng xong, tinh thần liền sa sút:

Đó chính là mặt chân thật nhất của một tên hoàn khố, do chưa từng bao giờ thiếu tiền, nên chẳng có khao khát kiếm tiền, do cuộc sống thuận lợi, chẳng có cảm giác chính nghĩa muốn mang lại bình yên cho thiên hạ. Tính cách lại vừa lười biếng vừa tự do tản mạn, đương nhiên không chịu nổi sự ước thúc của thể chế, chẳng đi làm chính trị được. Chỉ biết tìm thú vui nhất thời, nhưng sau mỗi cơn vui luôn để lại khoảng trống bất tận, lần này còn quá hơn, trải qua ngày tháng kích thích thế rồi, bảo Mộc Lâm Thâm quay về cuộc sống bình đạm sao mà chịu nổi? Trương Cuồng cười to:" Chuyện này tôi không giúp được cậu, cậu học tâm lý mà, tự giải quyết bệnh tâm lý của mình đi."

" Anh không biết câu lương y khó trị bệnh cho mình à? Chúng tôi là những người mất đi tín ngưỡng, mất đi bản thân." Mộc Lâm Thâm iu xìu xìu: " Chưa hết đâu, tôi còn nhìn ra cậu thiếu một thứ nữa đấy." Trương Cuồng quay sang nhìn:" Thất đức." "Tôi làm cái gì mà anh bảo tôi thất đức?" Mộc Lâm Thâm không vui:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...