Diệp Thiên Thư ồ lên, hắn nhớ rồi Lư Hồng Bác là người Quảng Tây, thế thì hai người này có giao cắt với nhau ở điểm nào đó. Thủ đoạn lão luyện của ông già này, không phục không được, một phép thử nhỏ làm độ khả nghi tăng lên vô hạn rồi.
" Mở đầu tốt đấy, nào, hút một điếu thuốc đi." Diệp Thiên Thư hết sức khách khí, tự châm một điều thuốc, cách bàn đưa tới tận miệng Đồ Thân Hào:
Đồ Thân Hào ngậm điếu thuốc, mắt mở trừng trừng nhìn Lão Lạc đầy cảnh giác.
"Thực ra chúng tôi rất cảm thông với cậu, một nhân vật lớn như cậu mà bị bán đứng, tâm tình chắc chắn không dễ chịu nhỉ." Lạc Quan Kỳ dùng thái dùng thái độ trưởng bối nói chuyện, ông ta chưa gì đã âm thâm chiếm lấy ưu thế tâm lý rồi:
Đồ Thân Hào cười khẩy, không thèm để ý, theo như những gì hắn biết, thứ tra ra ở trên xe hắn chưa đủ định tội, hang ổ ở Tam Môm Hạp thì hắn có thể đẩy cho Hà Ngọc Quý và Giả Phương Phi. Còn chuyện ở Đồng Quan à, tất nhiên là do tổng giám đốc Lâm chủ trì rồi.
" Bây giờ hay có một câu nói, không sợ đối thủ mạnh như hổ, chỉ sợ đồng đội ngu như heo, anh hẳn là nghe rồi chứ?" Diệp Thiên Thư hỏi: Đồ Thân Hào lắc đầu, giọng nhạt nhẽo:" Chẳng hiểu anh nói cái gì, tôi không quen người anh nói, không tin anh dẫn họ ra đây đối chất, xem xem đúng là họ quen tôi không?” Đám giám đốc lớn phía dưới Hà Ngọc Quý không đủ tư cách quen biết hắn, thế nên bóng gió người nào đó khai hắn ra chỉ là trò cười.
Diệp Thiên Thư không để ý, vẫn tiếp tục nói:" Thực ra câu nói ấy dùng trong trường hợp của anh không chính xác, phải nói là không sợ đối thủ ngu như lợn, chỉ sợ đồng đội dữ như sói ... Bởi vì xưa nay thành trì đều bị phá từ bên trong, chẳng phải giấu anh, trong các vụ án hình sự tôi từng xử lý, có quá nửa được phá là nhờ người trong nội bộ khai ra, nếu tất cả đều thà chết không cúi đầu thì cảnh sát chúng tôi chẳng thể làm được nữa."
Cứ như con quạ lải nhải bên tai, nói những lời tựa vô nghĩa lại như có hàm ý, Đồ Thân Hào chẳng hiểu ra sao hết, hắn không dám tùy tiện tiếp lợi, sợ rơi vào bay chỉ hút thuốc nhìn đi nơi khác.
" Đừng cho rằng chúng tôi dụ cung cậu, chúng tôi không cần nói, cứ để sự thật nói cho cậu biết , cậu bị bán đứng như thế nào." Lạc Quan Kỳ đẩy tới một chiếc máy tính bảng:
Video quay ở hiện trường, Mã Thổ Chuy đang chỉ huy đám huynh đệ lưu manh của hắn tấn công Đại Đầu và Đại Chủy. Tiếp đó lại là một đoạn video nữa, Mã Thổ Chuy mặt mày lấm lét: Lát nữa tôi không vào được, làm chỉ điểm bán đứng anh em sinh con không lỗ đít là chuyện nhỏ, mất bát cơm khiến huynh đệ trong giới cười cho là chuyện lớn, tôi cũng phải giữ chút danh tiết.
Mẹ nó, Đồ Thần Hào đứng bật dậy nhổ điếu thuốc lá ra ngoài, hận không thể chém thứ ngu xuan đó mấy chục nhát dao.
" Cậu đoán xem người thứ hai bán đứng cậu là ai?" Lạc Quan Kỳ mỉm cười hỏi:
Đồ Thân Hào máu chảy rẩn rật, hắn có linh cảm không lành, xem ra không phải dụ cung, bọn chúng nắm được gì đó rồi, song hắn vẫn cắn răng không nói gì cả.
" Nam nhân trong video là đội trưởng đội chống buôn lâu của tổng cục công thương." Lạc Quan Kỳ đưa tay mở tiếp video nữa, đó là hình ảnh Dương Mộng Lộ giao đồ cho Chung Thế Hải rồi vội vàng lên xe rời đi, đó là thứ duy nhất liên quan tới Dương Mộng Lộ, ông ta cũng không giải thích nhiều về hình ảnh đó:
Có điều thế đã là quá đủ rồi, trí tưởng tượng của con người sẽ làm phần còn lại.
Quả nhiên ngay lập tức thấy Đồ Thân Hào không khác gì bị sét đánh, miệng mấp máy, tựa như đang lẩm bẩm: Không thể nào, không thể nào.
" Không định nói gì à, tôi biết cậu đang đợi tình tiết không đủ phán tội, sau đó cùng lắm là bị xử tội kinh doanh phi pháp, chẳng mấy chốc là ra.
Khi đó vẫn có người tài trợ cho cậu làm lại đúng không?" Lạc Quan Kỳ nói, chính vì yên tâm có người phía sau, đám này mới cứng đầu được: Đồ Thân Hào tuy đang trong trạng thái tinh thân lay động dữ dội, bị đả kích mạnh, nhưng hắn chưa mất trí, nên vẫn im lặng.
Diệp Thiên Thu tiếp lời:" Tiếc quá, số tiên thu được ngày hôm nay chưa kịp chuyển đi, nhưng tiền thu được trước đó thì đã bị người ta chia ra chuyển đi vào lúc 17 giờ rồi, đó là lúc anh chuẩn bị đào tẩu ... Anh nói xem người ta lấy xong tiền là cao chạy xa bay hay còn niệm chút tình nghĩa cũ với anh?”
Chân tướng không cách nào chứng thực, nhưng liên tục hai lần đả kích bởi người hắn chưa từng nghi ngờ, khiến hắn không tin vào ai nữa rồi, hai mắt do đẫn nhìn về phía trước.
" Cậu có thể không nói, nhưng đừng nghĩ rằng chúng tôi không thể phán tội cậu, còn có người thứ ba bán đứng cậu đấy, có muốn biết là ai không?" Lạc Quan Kỳ tiếp thục đả kích:
Còn nữa, Đồ Thân Hào tuyệt vọng, hắn thậm chí nghi ngờ bản thân, rốt cuộc đã làm gì mà gặp phải kết cục này chứ:" Ai?"
Cửa lại két một tiếng dài rồi mở ra, đi vào là một cảnh sát cao lớn trong bộ đồng phục trang nghiêm. Vừa nhìn thấy người này, mắt Đồ Thân Hào muốn lồi ra ngoài, hắn đứng bật dậy rồi lại như mất hết sức lực ngồi xuống, mặt trắng bệch, bàng hoàng như thấy ma giữa ban ngày. Mã Thổ Chuy làm hắn phẩn nộ, Dương Mộng Lộ làm hắn không tin nổi, nhưng người này khiếp hắn khiếp đảm. Chính là Trương Cuồng, hắn đi tới nói:" Ông chủ Đồ, cảm ơn anh vì nhiệt tình khoản đãi, đợi sau khi anh mãn hạn tù ra ngoài, chúng ta có thể làm bạn, tôi tán thưởng sự hào sảng của anh."
Nói xong kính lễ với hai người kia rồi di ra.
Từ đầu tới cuối Trương Cuồng xuất hiện chưa tới một phút, nhưng hiệu quả cực kỳ rõ ràng. Lạc Quan Kỳ đợi cho Đồ Thân Hào hoàn hồn mới nói:" Không cần chúng tôi phải nói nữa nhỉ, riêng việc giả mạo công vụ viên thôi đã đủ cho cậu phải đi tù ba năm rồi, tình tiết nghiêm trọng, năm bảy năm là có thể. Có tổ chức nữa thì càng quá ... Ài, chưa kết tội in ấn xuất bản trái phép, kinh doanh phi pháp, chủ mưu tổ chức đa
cấp ... Tôi nói này, ông chủ sau màn như cậu sống hết phần đời còn lại trong tù là cái chắc rồi."
Đồ Thân Hào hoàn toàn sụp đổ, mắt nhắm lại, giọng đầy cay đắng:" Chủ mưu à? Tôi chẳng qua là con lừa chở hàng xui xẻo nhất bị kéo qua sa mạc thôi ... Các người muốn hại chết tôi đấy à? Sao bao nhiêu cứt đái đổ hết lên đầu tôi thế, tôi có năng lực lớn như thế sao? Các ngươi không bắt được chủ mưu nên đem tất cả đổ lên đầu tôi đấy à?"
" Cậu nói vậy là sai rôi, chúng tôi không bỏ qua cho kẻ đứng phía sau, nhưng luật pháp chú trọng chứng cứ, bằng vào toàn bộ chứng cứ chúng tôi có được bây giờ, đều chỉ vào cậu đó." Lạc Quan Kỳ thở dài:
" Nếu điều tra bế tắc, chúng tôi dừng ở đây thì anh ăn cơm ăn tù tới cuối đời." Diệp Thiên Thu nhấn mạnh: Hai mắt Đồ Thân Hào do ngau, đúng thế với tình huống bây giờ, lối thoát duy nhất của mình là bán đứng người khác, cung cấp thêm thông tin, nếu không chúng thoát hết, chỉ mình mình chết thôi.
Lạc Quan Kỳ và Diệp Thiên Thư đợi thêm một lúc rồi đứng dậy, thu dọn như muốn đi, Đồ Thân Hào đang hoảng loạn cuống cả lên, gọi:" Này, này đừng đi ... Tôi khai, tôi khai hết .. Tôi muốn, tôi muốn tố cáo..." Không có gì bất ngờ, người bị tố cáo họ Lư, tên Hồng Bác.
Hai người bọn họ luôn âm thầm hợp tác với nhau, bày ra một "ông chủ Giả" không hề có thật để tổ chức tập đoàn đa cấp này, một người thì phụ trách tuyển mộ nhân viên, một người phụ trách rửa tiền, hai người họ phân công hợp tức đã mấy năm.
Chủ mưu rốt cuộc đã được xác định.
Có điều kết quả không làm ai vui mừng, vì cả chủ mưu lẫn tiền đã biến mất, trở thành tiếc nuối lớn nhất của vụ án này.
Bình luận