Chương 201: Hành động lớn: Lôi Đình. (4)

Chương 201: Hành động lớn: Lôi Đình. (4)

Nơi chiến đấu khốc liệt nhất là ở Du Lâm: Ở đó có một tòa nhà nổi tiếng ve bán hàng đa cấp, tất cả cư dân đều là những người từ nơi khác đến làm bán hàng đa cấp, mà trong đó rất nhiều người thì lại còn theo nhóm, dưới lầu có người tuần tra, trên lâu có người canh gác. Khi xe cảnh sát vừa bao vây những người đó thì họ đã tổ chức lại, cầm chân ghế, chân giường, hàng trăm người cùng nhau xông lên tấn công hàng rào, tổ hành động thì sốt ruột, khiên chống bạo động từ một tầng tăng hai tầng, từ hai tằng tăng lên bốn tầng.

Mang lực lượng lớn đến thế rồi, ai mà ngờ lại xem nhẹ sức mạnh của người dân, gần như là không có gì trang bị màu mè gì cả, bọn họ chỉ đơn giản là lao vào âm ầm. Đội khiên tới bốn tầng bị đổ guc hàng loạt, bên ngoài nhanh chóng cứu người, bao vây những người này ở giữa, tình hình nhanh chóng biến thành hỗn chiến, vài lân bắn súng cảnh cáo mà không có tác dụng.

Không còn cách nào khác, tổ hành động đành phải ném hai quả lựu đạn cay vào đám đông, trong đó một quả lại bị kẻ liều mạng ném lại, khiến cảnh sát bị bao vây phải ho sặc sụa... May mắn là đã giải tán được một phần người, vừa bắt vừa chạy, tiếp tục nâng cấp thành chế độ chiến tranh đô thị, công thương, công an, cùng với lực lượng bảo vệ nhanh chóng được viện trợ đã bắt đầu chặn các ngõ nhỏ để bắt người...

Cảnh tượng hiện trường các nơi truyên về hoặc kịch liệt, làm người ta lo lắng; hoặc đáng thương, làm người ta xót xa, những ánh mắt do đẫn, những gương mặt thất thân, những người không còn một xu dính túi khóc lóc thảm thiết, thậm chí có người ngu muội đem phan nộ phát tiết lên cảnh sát tới giải cứu.

Con số truyền vê tổ chuyên án phản ánh đường tình thế đã điên rõ tới mức nào, từ 500 người đột phá tới 1000 người chỉ chưa tới mười phút, từ 1000 lên tới 5000 người cũng chỉ cần 10 phút mà thôi. Đến khi tiến vào 18 giờ, con số người bị hại trong các tụ điểm đa cấp đã lên tới 8000 người, vẫn còn tăng lên.

Không ai vui vẻ được nữa, thành công này, chẳng ai muốn, không khi ở trung tâm chỉ huy rất nặng nề.

" Sở trưởng Từ, chuyện đưa tin ...' Phạm Văn Kiệt nhỏ giọng nhắc nhở: Sở trường Từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn báo cáo con số nạn nhân không ngừng tăng lên, buông một tiếng thở dài:" Lập kế hoạch đưa người dân về địa phương, liên hệ với cơ cấu giao thông vận tải, cả đường sắt nữa, xử lý ổn thỏa một chút .... Chuyện đưa tin thì tạm gác lại đi, xong xuôi mọi chuyện đã."

" Vâng, chúng tôi đã có kế hoạch rồi, sẽ hoàn thiện thêm." Phạm Văn Kiệt đáp lời, tiếp tới đây là công việc phiền toái, đưa gân một vạn người về địa phương, dù chiến dịch này kết thúc, bọn họ vẫn bận rộn một thời gian dài.

" Các đồng chí, cố gắng thêm chút nữa, vất vả thêm chút nữa, hôm nay tôi sẽ tăng ca cùng với mọi người ... Đội ngũ đa cấp cả vạn người, đúng là bữa tiệc của kẻ điên. Tôi tin rằng đối với mỗi người ở đây, trong lòng không ai có niêm vui đại án được phá, bởi vì đây không phải là vinh diệu của chúng ta mà là sỉ nhục .

.. Chúng ta, hôm nay, ở chính nơi này, thế với quốc huy trên đầu chúng ta, diệt trừ cái ác, đám người tổ chức đa cấp, không thể để sót một kẻ nào. Tuyệt đối không thể để thứ ung nhọt này tiếp tục chảy ra ngoài xã hội nữa." Sở trưởng Từ trâm giọng nói:

Toàn bộ lực lượng ở hiện trường, cùng với mấy chục điểm chị huy đáp lại chỉ có một chữ dứt khoát:" Vâng!"

Cách tòa nhà Kim Khoa Khải Việt đang bị phong tòa 2km, chung cư bình dân, xe cảnh sát đỗ lại, Ngốc Đản, Liên Cường vội vàng chạy lên lầu.

Tầng bốn, người ngồi ôm đầu dọc chân tường, đám huynh đệ của Mã Thổ Chuy gặp xui xẻo rồi, vừa mới xong việc về nhà định ăn nhậu tiếp thì thấy lượng lớn xe cảnh sát phóng như điên về phía Kim Khoa Khải Việt. Cả đám hoang mang, con mẹ nó, chỉ đánh vài thằng thôi mà, có cần phải huy động cả đại quân như thế không? Đám lưu manh chột dạ, không dám thò đầu ra, nấp ở trong phòng không dám thở mạnh. Kết quả vẫn không thoát, bị một đám cảnh sát tay lăm lăm súng xông vào khống chế.

" Anh cảnh sát ơi, chúng tôi có làm gì đâu, anh không thể đối đãi với quần chúng nhân dân như vậy được, anh có lệnh bắt không?" Bây giờ lưu manh cũng có ý thức pháp luật, biết cảnh sát không thể tùy tiện bắt người, chúng la hét thử thăm dò:

Cảnh sát mặt lạnh tanh đứng đó, căn bản không thèm để ý tới chúng. " Ê, chú cảnh sát, nói cái gì đi chứ, rốt cuộc chúng tôi phạm tội gì vậy?" Lại một tên lưu manh hỏi, đít chúng đầy phân, không hỏi cho rõ, lỡ khai ra tội người ta không biết thì sao?

Cảnh sát trông coi mặt vẫn trơ trơ không đáp.

Mã Thổ Chuy giận rồi, mắng mấy thằng đàn em:" Hỏi, hỏi, hỏi cái buồi, không thấy hắn là thằng sai vặt bảo sao nghe vậy à, biết cái chó ấy mà hỏi."

Á à, dám mở miệng xúc phạm cảnh sát à, cảnh sát trông coi rốt cuộc có phản ứng rồi, trừng mắt lên. Nhưng Mã Thổ Chuy là ai cơ chứ, tự xưng Đồng Quan bá vương, từ đồn công an cho tới phân cục, có chỗ nào mà hắn chưa bị bắt vào đâu? Trong người lại sẵn hơi men, Mã Thổ Chuy không ngờ lại còn gân cổ lên đối đầu:" Trừng mắt với ai thế hả? Có giỏi thì đánh chết ông đây xem nào, ông đây mà kêu một tiếng thì làm con mày ... Không có gan thì đừng trừng mắt."

Cảnh sát kia đi tới trước mặt Mã Thổ Chuy không xa, tay nắm chặt súng, nhưng không ra tay, mặt lạnh tanh:" Tao có bắn vào tường cũng không thèm bắn vào cái lỗ của mẹ mày để sinh ra loại con như mày... Ngồi cho tử tế."

Oa, cảnh sát còn chửi tục tiu hơn cả lưu manh, trấn áp luôn khí thế của Mã Thổ Chuy, không biết đâu ra tên cảnh sát mồm dơ dáy cỡ này. Nhưng hắn không chịu ngồi, cứ đứng đó nghênh nghênh cái mặt thách thức, hắn biết, cảnh sát đếch dám đánh mình. Ai ngờ chuyển biến bất ngờ xảy ra, mấy cảnh sát đi tới, nói, muốn đưa hắn đi. Mã Thổ Chuy sợ đái ra quần rồi, hỏi đi đâu, không ai đáp, cuống quít nói với bọn đàn em:" Các huynh đệ làm chứng nhé, nếu như tôi bị vứt xác ở đâu đó là do cảnh sát làm đấy, tố cáo chúng, báo thù cho tôi."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...