Gọi điện thoại xong Phạm Văn Kiệt gọi Diệp Thiên Thư và Lạc Quan Kỳ ra ngoài, đi trong hành lang vắng người, ông ta nói:" Lát nữa chúng ta xuống nghênh đón lãnh đạo của tổng cục công thương tỉnh cùng sở trưởng Từ. Xử trưởng Lạc, chuyện lần này thực sự cám ơn anh nhiều lắm."
" Chủ nhiệm Phạm, coi anh nói kìa, coi tôi là ngườ ngoài đấy à? Cần khách khí gì với tôi chứ, được tham dự vào hành động này, là vinh hạnh của tôi mới đúng." Lạc Quan Kỳ nói câu này không phải do khiêm tốn, đối với nghề cảnh sát mà nói, tham dự vào hành động lớn là một loại vinh dự, huống hồ là lần này khả năng đạt được thành quả chưa từng Có:
“ Hà hà, Lão Lạc quen mồm ấy mà, vị trí này của tôi cần phải thế, anh đừng để ý." Phạm Văn Kiệt nói qua loa, ông ta và Lạc Quan Kỳ từng hợp tác vài vụ, khá thân thiết. Chỉ còn một bước nữa thôi, trong lòng khó tránh khỏi bồn chồn, chưa bao giờ quên được lần đầu ông tới Bệnh viện Chuyên khoa thần kinh Vị Nam, nhiều năm làm cảnh sát, ông trơ lỳ với các loại tội phạm rồi, nhưng đám đa cấp đó thành công khơi lên sự căm phẫn của ông ta, siết chặt nắm đấm:" Không dễ dàng, chúng ta đi tới bước này thực sự không hễ dàng, khi đó tôi không dám kỳ vọng nhiều như vậy. Thiên Thư, cậu còn nhớ lần tôi đưa cậu tới bệnh viện tâm thần không?"
Diệp Thiên Thư nghiêm nét mặt:" Nhớ ạ, ở đó tôi đã thê nhất định liều mạng với bọn chúng.”
" Rốt cuộc tới lúc chúng ta đóng cửa đánh chó rồi ... Còn hơn một tiếng nữa, không sợ mọi người cười chứ, đã nhiều năm rồi tôi không kích động hồi hộp như thế này." Phạm Văn Kiệt xem đồng hồ, trong lòng khẩn trương không sao bình tĩnh lại được, chưa tới thời khắc cuối cùng luôn khiến người ta không yên:
Ông ta đã thế, Diệp Thiên Thư càng không nói cũng biết, suốt cả chuyên án, hắn đối diện với không ít lời chất vấn, nghi ngờ, số người lăm le thay vị trí của hắn cũng không ít, rốt cuộc cũng tới lúc hả hê rồi. Đương nhiên cũng vì có thể quét sạch tội phạm, tuyên dương chính nghĩa mà kích động.
Bọn họ xuống quá sớm, đợi hai mươi phút sau mới có một loạt năm chiếc xe cảnh sát nối nhau tới tổ chuyên án, lãnh đạo sở công an tỉnh và lãnh đạo tổng cục công thương tỉnh tới cùng lúc, đến ban trang bị hậu cần chẳng mấy ai để ý này, chỉ huy hành động đả kích kinh doanh đa cấp lớn nhất trên lịch sử.
Trong phòng chỉ huy vẫn được canh phòng nghiêm ngặt ngày đêm, bên trong chỉ có nhân viên bảo mật và tám nhân viên kỹ thuật, bọn họ đã gân một tháng ở nơi này rồi, cuối cùng thời khắc quyết chiến đã tới. Màn hình lớn chia ra làm 40 màn hình nhỏ, hiển thị hơn ba mươi điểm tập kết của các huyện thành phố, công an, công thương các loại đồng phục chỉnh đốn đội ngũ sẵn sàng đợi lệnh. Tiêu điểm của toàn bộ hành động ở Đồng Quan, huyện thành xung quanh điều động lực lượng cảnh sát lên tới trên 2000 người, đang phục kích ở đường cao tốc, đường quốc lộ, cùng với điểm tập kết trong thành phố. Màn hình nào cũng dày đặt đội ngũ hành động, khiến người xem cũng bất giác cảm thấy bâu không khí nghiêm túc.
Nhưng khi sở trưởng Từ đi vào thì lại không hề có bầu không khí khẩn trương trước trận chiến, phía sau lưng thành viên tổ chuyên án đang đồng loạt đứng dậy là màn hình đang chiếu một cảnh tượng chẳng liên quan gì tới vụ án ... Ữm phải miêu tả thế nào nhỉ, to tròn, đầy đặn, thi thoảng rung rinh như hai quả bóng nước, gì thế, đợi vị trí di chuyển đi một chút, ô nhận ra rồi, ống kính đang chĩa vào một cô gái, đang ăn uống gì đó, thi thoảng lại phát ra tiếng nũng niu như mèo con, đút cho đối phương một miếng, camera ẩn giấu vừa vẫn chĩa vào ngực cô.
" Đây là cái gì thế?" Người của bên công thương giọng hơi bất mãn, ông ta rõ ràng biết chính xác đó là cái gì, hành động này quá không ăn nhập với tình hình mà, hàm ý rõ ràng, đây là có phải là trò đùa không, đùa giỡn thế này không hay đâu:
Sở trưởng Từ mất mặt lắm, nhưng không phản ứng gì vội, làm lãnh đạo lớn tới mức này rồi cũng hiểu, thứ không biết thì đừng vội phát biểu , chỉ đưa mắt nhìn Phạm Văn Kiệt chờ giải thích.
Phạm Văn Kiệt nhỏ giọng báo cáo:" Dựa theo yêu cầu của sở trưởng, chúng tôi truyên trực tiếp hình ảnh từ đồng chí ở tuyến đầu về."
" À, thì ra đây chính là đồng chỉ nội tuyến đỏ à?" Sở trưởng Từ tức thì vui mừng, sớm biết tổ chuyên án 402 có hai cánh tay trái phải, một là nằm vùng 3326, một là nội tuyến đỏ thần bí này:
" Vâng, cậu ta có chút bướng bỉnh, tuổi còn trẻ, tác phong nam nữ cũng có chút vấn đề, có điều chúng ta cũng không có quyền yêu cầu cậu ta phải .. Um, dạ cái đó ... Phạm Văn Kiệt bỗng nhiên nhận ra, từ góc độ cảnh sát, thật khó mà giới thiệu người này:
Trong trường hợp thế này, là cấp dưới đáng lẽ Diệp Thiên Thư phải nói hộ ông ta điều khó nói, mà chính hắn cũng chẳng biết phải nói ra sao. Cái gì mà nội tuyến đỏ, từ "đỏ" này không hợp với cậu ta, dùng màu "vàng" mới đúng.
Giới thiệu chưa kết thúc, hình ảnh đã thay đổi, cô gái kia đứng dậy, không biết vừa có chuyện gì làm cô gái phấn khích hôn y một cái, lại thân mật hỏi, bảo bối có muốn em bóp vai cho không? Nội tuyến trả lời, tôi vừa mới thỏa mãn cái bụng, không có nhu cầu tình dục, đi ra chỗ khác.
Thành viên tổ chuyên án ai nấy cắn chặt răng cúi đầu xuống nhịn cười đến khổ, mấy vị lãnh đạo thì cổ họng như gặp vấn đề tập thể, hắng giọng liên hồi, tình cảnh vô cùng đáng xấu hổ. Lãnh đạo lớn không hổ danh, sở trưởng Từ cười phá lên:" Hay, làm tốt lắm, có thể nhìn ra được quyền chủ động đã nằm trong tay cậu ta, đây là chuyện tốt, điều này bằng với quyền chủ động nằm trong tay chúng ta, xem ra hôm nay chúng ta sẽ có một hành động lớn đại thắng rồi, mọi người tập trung tinh thân, không nên để uổng phí nỗ lực của các đồng chí tuyến đầu."
" Vâng!" Đám đông đồng thanh, Diệp Thiên Thư càng nhìn sở trưởng Từ với ánh mắt bái phục, biến tình huống bất lợi thành có lợi, hết sức đường hoàng, bản lĩnh này phải học: Không khí thoải mái hẳn, mọi người ngồi xuống thảo luận mấy điểm mấu chốt của vụ án, cùng thời gian trôi đi, vụ án đi vào thời khắc quan trọng nhất.
Bình luận