Chương 190: Kỳ nhân có kỳ năng. (1)

Chương 190: Kỳ nhân có kỳ năng. (1)

" Oan cho chúng tôi, chúng tôi cũng biết hài hước đấy, nhưng mà trốn ở đây đã một ngày một đêm rồi, cậu nghĩ còn chút tế bào hài hước nào còn sót lại không?" Người đóng giả nhân viên bảo dưỡng giải thích, không dám đùa với Mộc Lâm Thâm, hỏi ngay tình hình, hỏi một phát là cảm giác hài hước tới ngay:

“ Bọn chúng có bao nhiêu người?”

" Không còn ai hết, cơ bản đi cả rồi."

"Thu được bao nhiêu tiền rồi?"

" Làm sao tôi biết chứ?"

" Ai phụ trách thu tiên, chủ mưu là ai?"

" Cái đấy tôi càng không biết."

" Này đồng chí, tôi nói này, cậu làm nội tuyến kiểu gì thế hả? Trừ ngủ với nữ nghi phạm ra thì không biết cái gì hết à?"

" Ồ thế các anh biết nhiều hơn tôi hả, còn hỏi làm gì nữa?"

Chỉ vài câu là hai bên đều nghẹn, xem ra giao lưu với nhau không dễ dàng, cả một đám cảnh sát thường phục tức đỏ mắt trừng trừng nhìn nội tuyến, không ngờ là cái hạng vô dụng như vậy. Mộc Lâm Thâm cũng tức giận, con mẹ nó sao phái tới cả lũ ngu thế này, không hiểu bọn đa cấp hoạt động thế nào à? Toàn hỏi những câu ngu dốt, bọn chúng mà dễ dàng tiết lộ ra mấy điều đó thì cân quái gì mấy người nữa. Cục diện căng thẳng một cái, nhân viên bảo dưỡng đẩy mấy người anh em kia ra, ở đây trừ hắn là biết một chút về vị nội tuyến này, biết y tự nguyện tham gia vụ án, là nội tuyến đỏ lập hồ sơ, những người khác hiển nhiên coi y là kiểu nội tuyến được chiêu dụ. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho 3326, nhỏ giọng thì thâm một lúc, sau đó đưa cho Mộc Lâm Thâm:" Điện thoại của Ngốc Đản, anh ấy muốn nói chuyện với cậu." Mộc Lâm Thâm hừ mũi, vừa mới nhận lấy di động là mắng ngay:" Ngốc Đản, tên chó má anh ở đâu đấy hả?"

Bất tri bất giác, khí chất thổ phỉ trên người Mộc Lâm Thâm càng lúc càng mạnh, nghe giọng điệu thì đồng chí phía bên kia khá tôn kính y. Trò chuyện chốc lát, Mộc Lâm Thâm ném di động trở lại, đưa tay ra:" Đưa đồ đây."

Nhiệm vụ của bọn họ thực ra chính là thế, vốn chuyện này không dễ, vì có tính nguy hiểm cao, sợ nội tuyến từ chối, cần phải làm công tác tư tưởng, không ngờ y lại còn chủ động đề xuất như thế.

Nói tới đưa đồ liền có thứ hay để xem, microphone kẹp áo được thay đổi, đồng hồ đeo tay đổi kiểu, di động bị cậy nắp ra gắn thiết bị vào. Lại còn buộc thứ gì đó lên bắp chân Mộc Lâm Thâm, dùng băng dính quấn lại. Toàn là thiết bị thu phát tín hiệu từ xa, nếu không nhìn kỹ, sẽ không nhận ra là làm giả.

Chẳng biết nội tuyến có hiểu hay không, nhưng trong mắt cảnh sát đây là chuyện rất nguy hiểm, nếu như bị đối phương bắt tại trận, đánh cho nằm liệt giường vẫn là nhẹ. Người đóng giả nhân viên bảo dưỡng căn dặn:" Chủ yếu là nơi thu tiên, cậu cố gắng chụp được mặt người, cùng với số hiệu của các máy POS, trước khi chúng tôi tổ chức hành động, cố gắng tránh bọn chúng che giấu hoặc tiêu hủy chứng cứ."

Mộc Lâm Thâm gật đầu còn hứng thú xem xét mấy thứ gắn lên người. Cảnh sát đứng đầu thấy y như đứa trẻ con tò mò với đồ chơi mới, rõ ràng không hiểu tình thế của mình, thằng nhóc này còn non quá, hắn không đành lòng:" Người anh em, phải hết sức cẩn thận đấy, nếu xảy ra tình huống đột phát, chúng tôi khả năng không kịp ra tay đâu."

" Bọn chúng đều nghe cậu á?" Cảnh sát đứng đầu không hiểu:

“ Chứ còn sao nữa, các anh mà tới muộn một ngày nữa, đoán chừng tôi tự biến mình thành giáo chủ của cái tổ chức này mất." Mộc Lâm Thâm đắc ý, với y mà nói thì chuyện này cũng nhiều thú vui, đối với người học cái môn tâm lý học biến thái mà nói, cơ hội có được thực tiễn thế này không nhiều, mà sân khấu sử dụng kiến thức càng ít:

Thôi chẳng nói nữa, vị kia ngậm miệng luôn, cái thằng nhãi này có chút tà môn. Nhân viên bảo dưỡng đã gắn đồ xong, dạy Mộc Lâm Thâm phương thức sử dụng, chủ yếu là làm sao để chụp ảnh một cách kín đáo không bị người ta phát hiện ra. Mộc Lâm Thâm thì lại quan tâm chuyện khác, chất vấn:" Này tôi bảo các anh, sáng nay là cơ hội tốt, cả người lẫn tiên đều ở đó, vì sao không xông vào? Còn đợi tới bao giờ nữa?”

" Không dễ như cậu nói đâu, còn phải tìm kẻ đầu não, nhận diện thân phận, bảo vệ chứng cứ, khống chế dòng tiền, phạm vi phải cân nhắc quá nhiều, hơn nữa không phải chỉ có một chỗ, cần ra tay đồng loạt, phối hợp hành động..."

" Thôi thôi, khỏi phải nói, tôi thấy các anh chẳng qua là chê thu hoạch quá ít, muốn vỗ béo để làm thịt như lợn chứ gì."

Người đứng đầu kiên nhẫn giải thích:" Cậu không hiểu, người ta mà không thu tiền thì bắt thế nào? Chức trách của cảnh sát không phải thế, đó là nhiệm vụ của công thương thuế vụ."

" Các anh tới giờ vẫn còn mơ hồ quá nhỉ, chúng đã thu tiền rồi đấy, thực ra đi du lịch chính là một cách thức tẩy não của bọn chúng. Còn cách nào hay hơn không? Đi cùng xe, ăn uống ngủ nghỉ, sinh hoạt cùng một chỗ, bao nhiêu cơ hội, bọn chúng đã sàng lọc người, thậm chí thu không ít trước khi tới đây rồi."

Cả đám chết đứng, ai nghĩ đi du lịch cũng là cách thức tẩy não chứ, nhưng nghe cũng có vẻ hợp lý.

" Vậy bọn chúng còn tụ tập ở đây làm cái gì?" Một người đưa ra nghi vấn: " Ai lại chê tiền quá ít chứ, tập trung tẩy não thêm một lần nữa, chứng kiến thực lực của công ty, để nhưng người chưa gia nhập nhanh chóng giao tiền gia nhập, người đã gia nhập thì một lòng một dạ, phát triển thêm tuyến dưới cho bọn chúng. Giống như các anh bồi dưỡng, tập huấn ấy, thống nhất tư tưởng, nâng cao nhận thức, đồng tâm hiệp lực đưa sự nghiệp từ thắng lợi đi tới thắng lợi cao hơn." Mộc Lâm Thâm giọng điệu khoa trương, hoàn toàn là thuận miệng bốc phét, dọa đám ngốc thôi:

Đám cảnh sát nghe tái mặt, cứ sợ là ra tay quá sớm không bắt được tiên, nhưng nghe Mộc Lâm Thâm nói xem chừng là quá muộn rồi. Người đứng đầu nói, mau báo về trong nhà hành động đi, nhân viên bảo dưỡng nói chắc chắn hành động trước tối, còn bảo Mộc Lâm Thâm:" Thời điểm hành động cụ thể sẽ phụ thuộc vào tín hiệu cậu đưa ra, theo như phán đoán ở trong nhà, số khách từ xa tới vẫn sẽ có thêm một đợt nữa, khi đó sẽ là thời cơ ra tay tốt nhất."

" Vậy thì chuẩn bị đi vào 17 giờ chiều." Mộc Lâm Thâm nói:

" Hả, cậu biết thời gian chính xác à?" Nhân viên bảo dưỡng sửng sốt:

" Anh nói thừa đấy à, bọn họ tới là để nghe tôi giảng bài chẳng lẽ tôi lại không biết lúc nào ... Tôi đi đây, các anh đợi dấy, lát nữa sẽ truyền tin cho các anh." Mộc Lâm Thâm nói xong xoay người vẫy tay bỏ đi, men theo cầu thang bộ lên tâng trên, vào thang máy ve công ty:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...