Chương 182: Khi phá kén trùng sinh. (1)

Chương 182: Khi phá kén trùng sinh. (1)

Mộc Lâm Thâm và Giả Phương Phi vào trong thang máy, không ai nói với ai một lời nào, khác hẳn với tình cảnh lúc vừa mới tới. Ting, thang máy mở ra, tổng giám đốc Lâm uy phong ngời ngời xuất hiện, Hà Ngọc Quý đã đợi sẵn bên ngoài, vỗ tay lớn tiếng giới thiệu:" Đây chính là tổng giám đốc khu vực tây bắc của Thương vụ Vĩ Hằng chúng ta, cũng là nhân vật truyên kỳ mà mọi người đã nghe tên suốt dọc đường ... Mọi người cùng hoan nghênh tổng giám đốc Lâm..."

Bên ngoài là đội ngũ do Mã Bộ Phương dẫn dắt, trên hai mươi người, xếp thành hai hàng phân chia nam nữ, đồng loạt khom người chào tổng giám đốc, ánh mắt hâm mộ sùng bái. Mộc Lâm Thâm lạnh lùng đi ngang qua đội ngũ này vào phòng tiếp khách, trái cây, đồ uống, hoa tươi đã bày biện xong, chỉ còn đợi bắt đầu tọa đàm.

Đợi người đi vào, Giả Phương Phi kéo tay Hà Ngọc Quý đứng lại, cô đôi chút do dự, nói nhỏ:" Chú, tâm tình của anh ta không ổn, sợ là không đối phó với chuyện lớn được."

Hà Ngọc Quý nghe vậy thì giật mình, rít lên giữa hai hàm răng:" Đến lúc này rồi còn để xảy ra chuyện như vậy à, không phải cháu ngủ với cậu ta mấy ngày rồi sao, để đến lúc khẩn cấp mới nhận ra? Trước đó cháu làm cái gì vậy hả?”

" Chú giỏi thì chú ngủ với anh ta đi, chính cháu cũng vừa mới phát hiện ra vấn đề." Giả Phương Phi ấm ức vô cùng, đáng lẽ lúc này Mộc Lâm Thâm phải tự tin bừng bừng, phấn khích như uống thuốc kích thích mới đúng, mặc dù không thấy y căng thẳng nữa, nhưng bộ dạng lầm lì đó cũng không phù hợp, e là chỉ chuyển từ trạng thái cực đoan này sang cực đoan khác:

Hà Ngọc Quý ngăn lại:" Thôi được, bây giờ không nói thêm gì nữa, tốt hay xấu thì cũng chỉ có thể trông vào cậu ta thôi, làm gì cũng không kịp nữa rồi ... Cháu chuẩn bị đi, nếu cậu ta không ứng phó được thì vào lấp liếm, sau đó đưa người đi ăn cơm..."

Hai người ghé tai thì thâm bàn bạc chốc lát rôi đi vào phòng tiếp khác, thư ký Giả hôm nay đảm nhận vai trò phục vụ tươi cười rót nước cho khách hàng, thi thoảng lại liếc nhìn Mộc Lâm Thâm, càng nhìn càng giận, tên đó khí thế được mấy giây, giờ xìu xuống như xuất ra rồi vậy, chẳng có tí tinh thần nào.

Hà Ngọc Quý khẽ ho một tiếng, Mã Bộ Phương biết ý, lập tức bước ra, giọng điệu rất hồ hởi:" Xin giới thiệu cho mọi người, đây tổng giám đốc Lâm của chúng tôi, Lâm Mộc Sinh, là giám đốc địa khu tây bắc của đầu tư thương vụ Vĩ Hằng. Tiếp theo đây xin mời tổng giám đốc Lâm phát biểu mấy câu, mọi người có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi anh ấy, trong lĩnh vực đầu tư, anh ấy chính là chuyên gia."

Tiếng vỗ tay vừa thưa thớt lại ngắn ngủi, chẳng có tí nhiệt tình nào, có lẽ là gương mặt quá non nớt của Mộc Lâm Thâm khiến nhà đầu tư hoài nghi. Dù sao bây giờ cái gọi là thân thoại làm giàu bị lạm dụng quá nhiều, chẳng những thế còn lẫn lộn thật giả, khó mà phân biệt được. Mộc Lâm Thâm từ khi bước vào phòng khách còn chưa nói một lời, song đã nhìn qua số khách hàng mấy lượt rồi. Bảy nữ, mười lăm nam, người trẻ nhất chỉ hai mấy tuổi, còn người già nhất thì trên năm mươi, trong đó không có lấy nổi một cô gái xinh đẹp, tối đa chỉ có vài người trông tàm tạm, cho nên hứng thú giảm mạnh.

Đó là nguyên nhân mà Giả Phượng Phi mới thấy y chẳng có tí tinh thần nào.

Những người tới đây ngày hôm nay đều có một điểm chung, đó là đều bị bị đám giám đốc lớn gạ gẫm tới ngứa ngáy toàn thân. Hôm nay chính là ngày cho bọn họ chứng kiến thực lực của công ty, để bọn họ hạ quyết tâm, để bọn họ vét hết túi ra. Thời gian qua Mộc Lâm Thâm chẳng nhàn rỗi, trong đầu y đã rà soát lại toàn bộ lý luận mà mình đã học được, nhưng không phát hiện ra có một lý luận nào thích hợp dùng với một nhóm người có khoảng cách tuổi tác chênh lệnh như thế.

Hết cách rồi, phải tùy hứng phát huy thôi, Mộc Lâm Thâm thấy diễn thật nhất vẫn là diễn chính mày, y chẳng bỏ tay khỏi túi quần, ngồi dựa vào lưng ghế, dáng vẻ lười nhác, tiện tay vứt di động lên bàn, thái độ rõ ràng là chẳng muốn xuất hiện ở nơi này:" Mọi người đừng nghe phó tổng Hà và giám đốc Mã thổi phồng, những câu chuyện mà các vị nghe được liên quan tới tôi, thành phần tô vẽ nhiều lắm, tuyên truyền ở bên ngoài là một chuyện, chúng ta ngồi cùng nhau nói chuyện là chuyện khác."

Chết tôi, cái thằng này sửa kịch bản rồi, nó bị điên à? Hà Ngọc Quý giận dữ lườm Giả Phương Phi, Giả Phương Phi không dám ngẩng đầu lên nữa, người run bần bật, chuyện này mà hỏng, cô không dám nghĩ tới hậu quả, số tiền bỏ vào đây đã quá nhiều. Còn chưa phải sốc nhất, Mộc Lâm Thâm chỉ tay một vòng:" Thẳng thắn mà nói nhé, kiếm được 1040 vạn trong vòng sáu tháng cũng là khoác lác nốt, trừ khi anh là quan nhị đại, phú nhị đại, có mối quan hệ đặc biệt rộng thì may ra mới kéo ve được những vụ làm ăn như thế... Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, nếu đúng là quan phú nhị đại, cũng chẳng cần thiết làm loại đầu tư này, nói không chừng người ta còn đem thẳng tiền tới nhà tặng ấy chứ, mọi người nói đúng không?"

Trong phòng có người cười khẽ, câu này không sai, nếu thực sự giàu chảy mỹ, cần gì chạy khắp nơi kiếm tiền? Vài người thì nhíu mày, không hiểu vị tổng giám đốc này định làm cái gì, loạn hết cả tính toán của họ. Mã Bộ Phương thì giật mình thon thót, thằng nhãi ranh này chọc thủng luôn lớp vỏ đẹp de bọn họ tốn công khoác lên mình y, nếu cuối cùng không thu lại đồng nào thì mình thảm. Hắn trừng mắt lên vớ Hà Ngọc Quý, Hà Ngọc Quý làm như không nhìn thấy, giờ chuyện thế này rồi, bọn họ can thiệp vào coi như xong, lục đục nội bộ, tổng giám đốc không có quyền uy? Ai tin anh nữa.

" Xem ra mọi người cũng thích cách trò chuyện thẳng thắn này, tôi cũng thích thế, vậy thì hôm nay tôi nói thật với mọi người luôn nhé. Chẳng có một phương thức kiếm tiền nào là vạn năng hết, trong chuyện làm ăn còn có câu, cùng nghề không cùng lợi, cùng là một chuyện kinh doanh đấy, có người thì làm tới hưng thịnh, người thì lại khuynh gia bại sản ... Đó là tình huống tôn tại thực tế, chúng ta khi mang tiên vất vả có được ra đầu tư thì phải có năng lực giám định này mới được, đừng nhắm mắt ném bừa thấy người ta kiếm ra tiền thì bản thân cũng ngứa ngáy." Mộc Lâm Thâm nghiêm túc nhìn khách hàng:" Kẻ nào nói với mọi người, đây là vụ làm ăn thắng chắc, chỉ cần ném tiền vào ngồi không đợi chia phần, tôi nói cho mọi người biết, đó là bọn lừa đảo."

Chương 183vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...