Trương An Bình ( Trương Phi), Mã Kiếm Phong ( Mã Bộ Phương), Đổng Thần Quốc ( Đổng Trác), Lưu Dũng ( Lưu Bị), Từ Năng Tuệ ( Từ Đạt) ... Tổng cộng mười mấy vị giám đốc lớn cùng với đám phân tử cốt cán đồng loạt hiện thân. Diệp Thiên Thư hít một hơi khí lạnh, có không ít người tới đây hôm nay mới mấy ngày trước bị bắt được trả về địa phương, thoáng cái đã xuất hiện ở Đồng Quan rồi.
" Xử trưởng Lạc, chúng tôi phải cám ơn anh." Phạm Văn Kiệt cảm khái vô cùng, mấy phen va vấp mất phương hướng, rốt cuộc cũng đi tới ngày hôm nay, cách thành công chỉ còn một bước nữa thôi:
Lạc Quan Kỳ khá trấn định:" Đừng nóng vội, giống như mọi khi, tôi phải hất nước lạnh cho các vị."
" Anh hất nhanh đi, tôi đang đợi đây." Phạm Văn Kiệt không ngại, đến giai đoạn quan trọng rồi, càng hất nhiều nước lạnh mới có thể phát hiện ra được sai sót trong bố trí:
" Điều thứ nhất, chứng cứ rất quan trọng, tới giờ chuỗi chứng cứ chúng ta thu được chưa đủ định tội chúng một cách chắc chắn, nên không được để chúng có cơ hội hủy chứng cứ ở hiện trường, chúng ta chưa chắc thắng đâu. Thứ hai, thời cơ bắt giữ càng quan trọng, đừng nóng vội, nếu sợ chúng phi tang tiền mà ra tay vội vã thì như điều một, chúng ta chưa đủ chứng cứ. Thứ ba chính là tiền phạm tội, chúng ta đóng cửa nói chuyện với nhau, cho nên tôi không ngại các anh cười, Quảng Tây chúng tôi thậm chí phòng ngừa không đủ, để chúng chuyển tiền ra nước ngoài." Đó là lý do Lạc Quan Kỳ tới giờ vẫn chưa dám coi thắng lợi đã nắm trong tay: " Đúng, nói rất hay ... Chúng tôi đã bố trí lực lượng đầy đủ, không để chúng chạy thoát. Về phần tiên phạm tội, chỉ cần không phải bọn chúng vác tiên mặt mà chạy thì khó thoát được cuộc thanh tra lần này. Thời cơ, quan trọng nhất chính là thời cơ, chúng ta phải giáng đòn sấm sét sau khi chúng đã thực hiện hành vi phạm tội không lâu ... Chuyện này do nội tuyến quyết định, dùng tin tức của cậu ta làm chuẩn." Phạm Văn Kiệt nói tới đây liền hỏi:" Đúng rồi, đã liên hệ được với nội tuyến chưa?”
Chưa, Diệp Thiên Thư sợ nhất là câu hỏi này, hắn lúng túng đáp:" Liên hệ không dễ ạ, cô gái kia, chính là Giả Phương Phi ấy, ban ngày thì kè kè theo bên cạnh cậu ta, đến tối thì ngủ cùng giường, chúng tôi căn bản không cách nào tiếp cận, các công cụ thông tin thì căn bản không dám dùng, thứ đó trong tổ chức chúng bị kiểm soát rất ngặt nghèo." Tình hình này ông ta cũng đa nghe báo cáo, không ngờ đối phương chưa hề lơi lỏng cảnh giác với nội tuyến, Phạm Văn Kiệt suy nghĩ hỏi:" 3326 thì sao?”
" Bọn họ đã chia tách nhau mấy ngày rồi ạ, 3326 hiện giờ đang ở cùng với người do Đồ Thân Hào triệu tập tới, tôi đoán nhiệm vụ của chúng là làm cảnh giới và động thủ khi cần, 3326 không thể tiến vào tang cấp cao được."
Thời điểm thế này, một nút thắt nhỏ thôi cũng có thể tạo ra hậu quả to lớn, Phạm Văn Kiệt nóng nóng ruột vỗ bàn nói lớn:" Thông báo với tiên tuyến, bất kể như thế nào cũng phải nghĩ cách thiết lập liên hệ với nội tuyến, trước khi hành động phải lấy được tin tức xác thực.
Cậu đi làm ngay đi, ngàn vạn lần không được có chút sai lâm nào."
" Vâng, tôi làm ngay đây." Diệp Thiên Thư khẩn trương chạy khỏi phòng chỉ huy:
Nôn nóng, lo âu cũng đang làm khó Mộc Lâm Thâm, y cầm cái di động do Giả Phương Phi đưa cho, do dự rất lâu mới cắn răng chuẩn bị bấm số, không gọi không được, nếu không liên hệ với tổ chức, ở đây bọn chúng lừa tới mấy nghìn vạn, tội đó đổ lên đầu ai? Cái mặt y trưng ra khắp nơi rồi, cảnh sát không tóm được chủ mưu, để lấp liếm mang mình ra làm dê thế tội tì sao?
Số mà y định gọi được trong nhà cấp cho trước khi xuất phát, dặn chỉ gọi khi khẩn cấp chuẩn bị bấm rồi nhưng kịp kiềm lại, không nên ngu ngốc như thế, vừa rồi chưa chắc đã là kiểm tra mình, có khi chỉ là cái bấy, dụ cho mình thả lỏng, trước khi hành động mình cần liên lạc với ai chứ?
Càng nghĩ càng khả nghi, Mộc Lâm Thâm quyết định không gọi nữa, tới đây rồi mà còn phạm sai lầm vớ vẩn như thế thì thật ngu ngốc.
“ Cộc, cộc, cộc.” Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Mộc Lâm Thâm hơi giật mình, suýt chết, nếu vừa rồi mình gọi điện thoại thì gay go to, khó mà ăn nói được. Y điều chỉnh lại nét mặt ngồi vào ghế nói mời vào, sau đó Giả Phương Phi tươi cười hiện thân, làm động tác mời.
“ Tổng giám đốc, khách tới rồi ạ” “Ừm!” Một Lâm Thâm đứng dậy, y phải đi đón tiếp những vị khách từ xa tới, tổ chức kia y không thể đắc tội, tổ chức này y không thể trêu chọc, nên phải đâm lao theo lao, làm tên lừa đảo tới cùng ...
" Đứng lại đã, sao mặt lại tái đi thế kia, anh căng thẳng à?"
Giả Phương Phi rất không vui, vì Mộc Lâm Thâm lộ lo lắng ra mặt, cô ghét nhất là loại nam nhân bình thường thì ba hoa phét lác, tới lúc quan trọng thì lại tuột xích, ngay tới ánh mắt cũng để lộ rõ sự khó chịu, như đang nói: Sao mình toàn gặp phải cái loại hàng vô dụng này? Nghĩ tới đó cô đóng luôn cửa lại, gương mặt xinh đẹp nghiêm khắc nhìn Mộc Lâm Thâm, tới thời khắc này, quyết không thể có một chút sai sót nào. " Tôi làm sao không căng thẳng cho được, trước kia toàn đi lừa nông dân nghèo khó, bây giờ phải đi lừa địa chủ giàu có, tất nhiên là phải căng thẳng rồi." Mộc Lâm Thâm che giấu tâm trạng hoảng loạn vừa mới rồi, có điều nguyên do khiến y căng thẳng lại không phải là như Giả Phương Phi nghĩ:
" Cho dù anh có căng thẳng thì đã quá muộn rồi, thành bại ở trong lần này, nếu như anh thể hiện không tốt, anh sẽ biết mặt tôi." Giả Phương Phi phẫn nộ, bộ dạng không khác gì hổ cái:
Không ngờ cô em này trở mặt nhanh như vậy, Mộc Lâm Thâm không dám coi đó là lời dọa nạt:" Hậu quả là gì?"
"Ít nhất thì anh không còn cơ hội đụng vào nữ nhân nữa đâu." Giả Phương Phi không chỉ uy hiếp miệng, mà con đi tới bóp đũng quần y:" Không phải lúc ở trên giường anh oai phong lắm à, hứa hẹn hay lắm à, sao bây giờ lại vô dụng thế này? Còn nhớ lúc ở trên giường anh nói cái gì không, cái bộ dạng này mà đòi nuôi tôi à?”
“Này này, bình tĩnh, có gì từ từ nói.' Mộc Lâm Thâm xoa dịu tình hình,
biết làm sao, hiểu lâm này y không cách nào giải thích được:
Bình luận