" Lão A thì tôi thực sự không dám võ đoán, phán đoán không đủ dữ liệu dễ khiến chúng ta sai lệch từ đầu. Nói thật là mười mấy năm trời đấu tranh với đám ngườ đa cấp này, cảm thủ sâu nhất của tôi không phải về sự quỷ dị của chúng, mà là sự bất lực của chúng ta ... Khi mới bắt đầu phát hiện ra sự nguy hiểm của đám người này thì chúng ta thậm chí còn chưa quy chế liên quan để xử phạt chúng.”
“ Tôi chưa quên lúc đó ở Quảng Tây, đám giảng viên đa cấp thế hệ đầu ngông nghênh thế nào, có thể quy công khai quy tụ tới mười vạn tín đồ, công khai tổ chức các buổi diễn giảng. Chúng đủ sức phá hỏng hệ thống thương nghiệp dân sinh của một thành phố. Khi đó có bắt được thì tối đa là xử phạt giáo dục, thậm chí khi đó các đồn công an cơ sở còn coi đó là phương thức sáng tạo thu nhập thêm cho đơn vị, đến khi nhận ra nguy hại của chúng thì quá muộn rồi." Lạc Quan Kỳ nhớ lại chuyện cũ mà thở dài:
Ông ta đang nói tới hành động Bão Táp mang tính toàn quốc nhiều năm trước, Quảng Tây là tỉnh chịu thiện hại nặng nhất, sau khi bỉ đả kích, ngân hàng biến mất luôn mấy trăm triệu tiền gửi.
" Đúng thế, chúng ta ý thức được tính nguy hại của bọn chúng thì đã muộn rồi, cho tới bây giờ, việc kiến lập pháp chế tương ứng vẫn còn tụt hậu. Theo pháp quy hiện hành, đám giám đốc nhỏ phía dưới tối đa cũng chỉ định tội kinh doanh phi pháp mà thôi, mức xử phạt quá nhẹ này chính là điều làm đa cấp lan tràn như vậy, lợi ích thì cao mà độ rủi ro còn thấp hơn cả người làm ăn đàng hoàng." Chủ nhiệm Phạm có rất nhiều bức xúc: " Dù sao cũng là có rồi, cũng là đáng mừng, thời đầu chúng tôi còn chẳng biết gán tội gì, bọn chúng giấy tờ rất đầy đủ, đôi khi xử bừa cái tội trị an rồi thả. Mấy năm qua khuynh hướng là thế này, các thành phố tuyến đầu nâng cao đả kích, khiến bọn chúng bắt đầu chuyển ánh mắt sang các tỉnh nội địa, các địa khu xa xôi ... Lựa chọn Thiểm Tây cũng là do loại đường lối này mà ra. Pháp chế được bổ xung, nhưng bọn chúng cũng tiến hóa, đem tầng quản lý và tập đoàn phía dưới phân tách ra, tránh bị cảnh sát bắt hệt. Còn như vụ án lần này, tôi lại thấy dấu hiệu thăng cấp của đa cấp, Thiểm Tây là vụ án đầu tiên đa cấp có khả năng liên kết với thế lực ngầm ... Như thế tôi không bài từ khả năng, vị Lão A kia sẽ không cần phải lộ diện." Lạc Quan Kỳ đưa ra một dự đoán rất xấu:
Câu nói này chẳng khác nào hất một bát nước lạnh vào vụ án đang tiến triển mau chóng, khiến Phạm Văn Kiệt, Diệp Thiên Thư đều im lặng. Lạc Quan Kỳ mất một lúc mới sực nhớ ra, có chút ngại ngùng bổ xung:" Xin lỗi, đây là suy đoán cá nhân của tôi thôi, tôi vốn là người hay theo thuyết âm mưu thế đấy."
" Cậu thì thấy sao Thiên Thư?" Phạm Văn Kiệt chỉ nắm phương hướng vụ án, không tham gia điều khiển trực tiếp như Diệp Thiên Thư:
" Không cần biết hắn là ai, tôi cho rằng lân này hắn không thể chạy thoát. Cứ cho rằng hắn may mắn thoát thân, chỉ cần chúng ta bắt hết đám binh tôm tướng cá của hắn, vẫn có thể đổi lại vài năm yên bình cho toàn tỉnh ... Hơn nữa tôi cho rằng, chúng ta chỉ cần đóng đinh chắc vào những kẻ này, Lão A sẽ bị lôi ra, tôi không tin bao nhiêu người như thế lại không ai biết Lão A.
" Diệp Thiên Thư lạc quan hơn nhiều, hoặc cũng có thể nói đó là mong đợi của hắn:
Lạc Quan Kỳ gật đầu, cầm tập báo cáo giấy lên, ông ta không quen xem tài liệu trên các thiết bị điện tử, luôn phải in ra như vậy, cười nói:" Vụ án này hết sức thú vị đấy, không chỉ có nằm vùng, lại còn có nội tuyến, có người tố cáo, chui hết cả vào tổ chức của bọn chúng, đã thế người tố cáo còn khai ra nội tuyến, xem ra thế nào cũng có một vở kịch hay."
Vụ án này đúng là đặc sắc, trước kia đa phần là một hướng, cảnh sát tra manh mối, lần theo đó thu thập chứng cứ đả kích. Còn lần này cảnh sát phối hợp với tội phạm diễn kịch, đối phương muốn đánh lạc hướng, cảnh sát liền dốc sức phá tụ điểm đã bị chúng vứt bỏ, đối phương muốn cảnh sát không chú ý tới thành phố trọng điểm, cảnh sát liền vờ như không biết, đối phương muốn lập nên một con dê thế thân để thoát tội, cảnh sát liền phái tới con dê thế thân tốt nhất ...
Phạm Văn Kiệt bật cười, từ lúc chàng trai kia xuất hiện, vụ án đã đi theo chiều hướng chẳng ai ngờ, ông ta không tin tới mức này mà kẻ đứng sau còn có thể che giấu không lộ ra chút sơ hở nào.
Sau khi thương lượng, tổ chuyên án đưa ra một quyết định, hiệp đồng với cơ cấu công thương, đài truyên hình, báo chí truyền thông, ngay trong ngày hôm đó triển khai hoạt động đả kích đa cấp phi pháp một cách rầm rộ với quy mô chưa từng có.
Đừng hiểu lầm, đây chỉ là hoạt động tuyên truyền thôi, bị đả kích đều là những tụ điểm đa cấp nhỏ lẻ ở các huyện trấn, nhưng đều có phóng viên tháp tùng, sau đó tức tốc chế tác thành chuyên đề, chiếu lên đài truyền hình cả ba cấp tỉnh thành huyện ... Nghe phóng viên rỉ tai nhau, đây là nhiệm vụ chính trị, phải phát ngay trong ngay. Bọn họ cũng mừng quá, mấy khi phóng viên họ được cảnh sát phối hợp thế đâu, nhiệm vụ này đúng là hai bên cùng có lợi. Thế là vô số đoạn phim gay cấn, kịch tính có cả chút thảm liệt xuất hiện.
Cách đó mấy trăm km, Tiểu Mộc ... À không phải, tổng giám đốc Lâm Mộc Sinh nhận được điện thoại, vội vàng xuống lầu.
Thế giới của kẻ lừa đảo mỗi ngày một khác, chẳng có hai ngày nào là giống nhau, ngày thứ ba thì khác hoàn toàn. Câu nói đó không chỉ là hình tượng, mà là thực tế, giờ văn phòng đã có nhân viên qua lại làm việc sôi nổi rồi, Mộc Lâm Thâm không biết là vận chuyển từ nơi nào tới, có điều y nhìn ra được tuyển mộ từ vùng khác, hơn nữa còn chuyên môn chọn soái ca mỹ nữ. Khi tất cả đều mặc đồng phục, oa, nếu nói là công ty top 500 thế giới thì cũng chẳng ai nghi.
Khi đi qua văn phòng phó tổng giám đốc, cửa khép hờ, Mộc Lâm Thâm len lén liếc mắt qua, Giả Phương Phi từng lên giường với y đang cùng người quen cũ Hà Ngọc Quý đang bàn bạc công việc. Ông chủ Hà trước kia lúc nào cũng mang bộ dạng tài chủ nhà quê, bây giờ đã thay đổi hoàn toàn, râu cạo đi, tóc ở trán cũng được cắt tỉa gọn gàng, mặc thêm Âu phục, thắt thêm ca vát. Chu choa, ông chủ nhà quê đã biến thành phó tổng nghiêm nghị ròi, nhìn mỗi cái nhấc tay nhấc chân kia, chắc là luyện tập không ít đâu. Y không quấy ray bọn họ, khẽ gật đầu phong độ với một nữ nhân viên vừa mới tránh sang bên nhường đường cho mình, "tổng giám đốc" y có quyền tự chủ rất cao, chẳng phải làm cái gì cả ... À cũng không đúng, có một chuyện duy nhất để làm, đó là sau khi hết giờ có thể "làm" nữ thư ký.
Rón rén đi qua phòng phó tổng, nhắc tới chuyện này Mộc Lâm Thâm vẫn còn cười trộm, tối hôm đó mượn hơi men, trêu ghẹo cho thư ký Giả lòng xuân nhộn nhạo, sau đó là đưa về nhà đại chiến 300 hiệp. Nói ra thì bất kể đây có là tập đoàn đa cấp hay tổ chức lừa đảo, Mộc Lâm Thâm đều rất có thiện cảm với nó.
Chương 175vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận