Chương 172: Nhị phiến khuynh tổ chức. (1)

Chương 172: Nhị phiến khuynh tổ chức. (1)

Trên đường từ thành phố đi ra khu khai phát, chỉ có mười mấy km thôi nhưng xe cộ đông đúc như mắc cửi, trong đó có không ít xe khách lớn chở đám đông du khách tới du lịch, hào hứng giơ máy ảnh chụp linh tinh. Một chiếc xe Honda mini màu màu đỏ tươi khéo léo lách qua những chiếc xe lớn đó, Mộc Lâm Thâm vừa lái xe vừa thỉnh thoảng liếc mắt sang bên cạnh nhìn Giả Phương Phi đang nằm nửa dựa vào lưng ghế với đôi mắt khép hờ.

Tóc đen bóng mượt, đôi mắt đào thường ngày lấp lánh giờ khép nhẹ, hàng mi dài khẽ rung lên, gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng, cổ áo hôm nay cài cao hơn một chút rất kín đáo, dưới chiếc áo sơ mi hồng phấn là bầu ngực không quá đầy đặn nhưng đường cong phác họa ưu mỹ, cùng hai chân dài thẳng tắp được bọc trong đôi tất đen đang giao nhau.

Giả Phương Phi toàn thân mệt mỏi, nửa tiếng trước thôi cô phải thúc giục mấy lần nam nhân kia mới chịu buông tha cô, chuẩn bị đi làm, cảm giác thỏa mãn đó bao lâu rồi nhỉ? Cô cũng không nhớ nữa, từ ba bốn năm trước, sau khi chia tay mối tình đầu, cô gần như chỉ biết tới công việc.

Liếc mắt sang nhìn gương mặt điển trai kia, những khoảnh khắc nóng bỏng kích thích đêm qua lại hiện ra trong đầu ... Hôm qua cô uống không ít vang, vì cô đoán được mọi chuyện đi tới đâu, quả thực tiếp đó mọi thứ diễn ra đúng như thế, cô được y dìu ra xe, sau đó vê nhà một cái liền ôm nhau hôn cuồng nhiệt. Chẳng kịp về tới phòng, ở ngay ghế sô pha phòng khách, trên người cô đã không một món đồ nào được cởi ra, tiếp đó không nhớ nữa, cô như lịm đi trong mê say. Đến khi tỉnh dậy, không ngờ có một loại cảm giác hưởng thụ, một loại cảm giác hạnh phúc khi nằm trong vòng tay rắn chắc của nam nhân.

Phát hiện Mộc Lâm Thâm lại lần nữa nhìn nhìn mình cười đắc ý, Giả Phương Phi đỏ mặt không vờ ngủ được nữa, gắt:" Đúng là đồ lừa đảo, lừa tôi tới nhà anh."

"Tôi có lừa đâu." Mộc Lâm Thâm phủ nhận:

" Còn dám chối, không phải anh nói muốn bàn bạc với tôi chuyện thao tác vụ đầu tư lên tới trăm triệu sao?" Giả Phương Phi hờn dỗi, hiển nhiên là che đậy xấu hổ vì quá dễ dàng rơi vào tay soái ca thôi:

" Không phải tôi đã đầu tư lên người cô mấy trăm triệu vào cô đấy sao? Cô nuốt sạch sẽ rồi còn gì nữa. " Mộc Lâm Thâm cười gian:

" Đồ đáng ghét, đồ lưu manh." Giả Phương Phi mặt đỏ hơn than, đánh y vài cái rồi phì cười, chỉ tay:” Rẽ vào kia mua cho anh bộ quần áo, tổng giám đốc gì mà chỉ có mỗi một bộ, thế sao được ..."

Đồng Quan vậy là chính thức khởi động rồi, nơi khác càng tích cực hơn, quả cầu tuyết cứ thế cham chậm lăn, càng lăn càng lớn, manh mối không ngừng xuất hiện khiến phía cảnh sát ngửi thấy chỗ không tâm thường của tập đoàn đa cấp này. Chuyện đả kích mấy tụ điểm ở các huyện ngoại thành vốn chỉ là cục đá dò đường thôi, kết quả đúng như dự liệu, đám giám đốc lớn phân bố tản mác ở các nơi không hề có hành động gì, vẫn việc mình mình làm. Có lẽ cảnh sát đột kích và giải cứu người vừa vặn trúng với ý muốn của chúng, giúp bọn chúng vứt bỏ duoc ganh nang.

Ngày 20, sở công an tỉnh Thiểm Tây mở cuộc hội nghị trưởng công an huyện thành, nội dung của hội nghị là liên hợp với cơ cấu công thương toàn tỉnh, triển khai cuộc tổng động viên đả kích hoạt động đa cấp phi pháp. Lực lượng cảnh sát các huyện thành bỗng nhiên bị điều chuyển không báo trước, được đưa tới khu vực trước kia chẳng liên quan gì, toàn bộ biên chế bị phá nát, tản mác khắp nơi. Cùng lúc đó tổ chuyên án 402 đưa ra nghiêm lệnh, không được phép tự ý hành động đả kích tụ điểm đa cấp, toàn bộ phải báo lên cho tổ trước.

Quyết định quái lạ này khiến cho cảnh sát cơ sở ở cấp huyện rủa xả không ngớt, nói một đám lãnh đạo chỉ biết ngồi bàn giấy máy lạnh, chẳng biết cái quái hết. Đám đa cấp ở trong tỉnh mang tới nguy hại nghiêm trọng rồi, còn tiếp tục đợi thêm nữa khác gì nuôi hổ gây họa. Các vị thích công to, có nghĩ tới quần chúng thiệt hại ra sao không? Đợi khi công lao các vị đủ lớn thì không biết bao nhiêu người nhà tan cửa nát.

Bên dưới không nắm được toàn cục chửi mắng bên trên, không biết rằng bên trên còn sốt ruột hơn bên dưới, Phạm Văn Kiệt vốn chỉ là lãnh đạo danh nghĩa, giờ phải bỏ hết công việc khác, ngày nhiều nhất phải báo lên sở công an tỉnh tới sáu lần.

Đồng Quan trở thành điểm mấu chốt của vụ án, cho tới nay còn chưa đưa ra được quyết định cuối cùng. Nếu như nơi đó thành điểm tập trung các tổ chức đa cấp, bọn họ sẽ quét trọng một mẻ lưới, giải quyết tận gốc hoạt động đa cấp trong tỉnh, ít nhất có thể yên bình vài năm. Nếu phán đoán sai lầm, không cần nói nữa, sự trì hoãn của bọn ho khiến đa cấp lan tràn khắp tỉnh, xử lý vô cùng mệt mỏi.

Trưa ngày 21, xe riêng của chủ nhiệm Phạm vội vàng tới nơi đóng quân của tổ chuyên án, ông ta đang trên đường báo cáo tình hình thì nhận được tin tức liền trực tiếp quay xe tới đây. Tin tức này rất bất ngờ, đám giám đốc lớn khác hành tung vẫn còn phiêu hốt, người tới Đồng Quan trước lại là người quen cũ.

Là Hà Ngọc Quý, không ngờ là Hà Ngọc Quý.

Vừa mới xuống xe Diệp Thiên Thư đã đi tới đón, tay cầm sẵn máy tính bảng, chủ nhiệm Phạm ngay lập tức nhận lấy xem: Tới từ lúc nào." "14 giờ 15 phút ạ, đi một chiếc xe bus đường dài, tới thẳng khu khai phát, đi cùng còn có hai mươi người, nam nữ mỗi bên mười người, đang tổ chức nhận diện gương mặt." Diệp Thiên Thư báo cáo vắn tắt:

" Chuyện điều tra lai lịch của Giả Phương Phi đã có tiến triển gì chưa?" Chủ nhiệm Phạm hỏi:

" Có rồi ạ, chúng tôi tra mãi không ra xuất sứ của cô ta, về sau sử dụng phương pháp đơn giản, tìm kiếm từ những mối quan hệ xã hội của đám giám đốc lớn đã xác định được thân phận, kết quả đúng là có phát hiện."

Lại là một tin tức trộn lẫn vui mừng lẫn ngạc nhiên, Giả Phương Phi tên thật là Giả Viên Viên, không ngờ lại là cháu họ xa của Ha Ngọc Quý, tố nghiệp chuyên ngành kế toán đại học tài chính Tây Bắc, không tra ra được lý lịch công tác nào ra hồn, đoán chừng là tốt nghiệp không kiếm được việc, cho nên hiến thân cho sự nghiệp đa cấp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...