Phạm Van Kiệt biết nghi hoặc của Diệp Thiên Thư, nên không cần đợi tới phòng hội nghị, ngay trên đường đi nói:" Buổi chiều tôi đang báo cáo với sở trưởng Từ thì nhận được tin tức từ tổng cục công thương, tin tức họ thu được rất trị với chúng ta, đám người đó đang chuẩn bị một hành động lớn hơn."
Hiểu rồi, vì thế sở tỉnh thuận nước đẩy thuyền, lựa chọn ba tụ điểm đa cấp nhỏ ở địa phương, làm tuyên truyền ầm ï, để đám cốt cán đa cấp đang ẩn nấp cho rằng, cảnh sát mới chỉ biết được một chút thế thôi, chậm mấy bước so với bọn chúng.
Lạc Quan Kỳ tán thưởng:" Rất cần thiết, rất thành công, tôi thấy ngay cả trong tổ còn phải bất ngờ. Dưới tình huồng bình thường, sau khi hoàn thành một đợt huy động vốn, đám đa cấp đã phân biệt được điều kiện kinh tế của các cá thể, trừ người có tiềm lực và biểu hiện ưu tú được giữ lại, số khác sẽ bị vứt bỏ, hoặc cắt đứt liên hệ, mặc họ tự sinh tự diệt."
" Kỳ thực bọn chúng mở rộng một cách tràn lan bất thường như thế, có lẽ cũng là một sự thăm dò với chúng ta, xem chúng ta đã nắm được bao nhiêu vê bọn chúng, hoặc cũng có khả năng là đánh lạc hướng các trinh sát của chúng ta." Diệp Thiên Thư thở phào:
" Hẳn là đều có cả, mười mấy năm trời đả kích không hết, bọn chúng thành tinh cả rồi." Phạm Văn Kiệt thì thở dài:
Đi vào phòng hội nghị, ba người lần lượt ngồi xuống, tin tức tổng hợp trong ngày lập tức được đưa tới trước mặt chủ nhiệm Phạm, ông ta xem lướt qua phần mình quan tâm nhất:" Sao vậy, bọn họ tách nhau ra à? Tình huống thế nào rồi? Tin tức vê trung tâm thương mại Kim Khoa Khải Việt này ra sao? Đã tra ra được chưa? Còn nữa rốt cuộc Đồ Thân Hào là thế nào, một ông chủ nhỏ thôi sao làm nhiều việc thế?"
Liên tục mấy câu hỏi, Diệp Thiên Thư cẩn thận báo cáo:" Chủ nhiệm Phạm, đối với tên địa đầu xà Đồ Thân Hào này, chúng tôi vẫn chưa xác định được là hắn rốt cuộc có năng lực lớn cỡ nào, cho nên lực lượng cảnh sát địa phương tạm thời chưa dám kinh động, sợ có tai mắt. Ở Đồng Quan chỉ có một tổ ba người thôi, bọn họ bây giờ đã quá sức
rồi ... Chúng tôi mới phái thêm một tổ nữa tới, cho nên giờ chưa có thêm tin tức.
Phạm Văn Kiệt biết cái khó trong đó, đại bộ phận trường hợp hành động vượt địa bàn, ngay cả người của mình cũng không dám tin tưởng, ông ta ném báo cáo lên trên bàn:" Buổi chiều tôi báo cáo cho sở trưởng Từ, phương châm của sở tỉnh không đổi, chỉ thị cho tôi chúng ta không thể chỉ thỏa mãn việc đánh bọn chúng bị thương, đánh bọn chúng bỏ chạy, để chúng có thời gian phục hồi, mà chúng ta phải đánh tan bọn chúng, không cho chúng cơ hội quay đầu lại ... Ở phương diện này, tổng đội công thương sẽ cung cấp tin tức cho chúng ta, xét thấy đây là lân liên hợp hành động giữa công an và công thương, là trung tâm chỉ huy của cả hành động, chúng ta ngàn vạn lần không được lơ là mất cảnh giác..."
Lãnh đạo bắt đầu bài giảng chính trị, ít nhất Diệp Thiên Thư cũng nghe ra được một tin, sử ủng hộ ở trên tỉnh giành cho hắn không đổi, có thể yên tâm công tác. Cùng lúc ấy Mộc Lâm Thâm đang đi vào phòng ve sinh trong nhà hàng Tây Duyệt Khách.
Ưu thế lớn nhất của tổ chức đa cấp chính là hoạt động khép kín, ngăn cách toàn bộ các thiết bị thông tin hiện đại hóa, phương tức truyên tin đều chọn cách lạc hậu mà cực đoan. Trước khi Mộc Lâm Thâm bắt đầu dùng cơm đã thấy Liên Cường mặc bộ vest nghênh ngang đi vào rồi, lòng cười thâm, ăn bữa này mà lúc trở vê không được tổ chức thanh toán thì cả tháng mì tôm cũng chẳng có mà ăn.
Vừa mới vào phòng vệ sinh đã bị Liên Cường tóm lấy, khẩn cấp hỏi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao tách ra, địa điểm mới là cái gì?
Mộc Lâm Thâm cũng quen rồi, vừa soi gương rửa tay, vừa báo cáo nhanh gọn. Chủ đề chính, đầu tư thương vụ Vĩ Hằng, mục tiêu mỗi suất 69800 đồng, địa điểm tầng 22 tới 25 tòa nhà thương mại Kim Khoa Khải Việt, nhân viên hiện giờ chưa rõ, thư ký một người, Giả Phương Phi. Mỗi liên quan với Đồ Thân Hảo, Dương Mộng Lộ không rõ.
Báo cáo hết sức mạch lạc, chỉ vài giây thôi đã hoàn thành rồi, Liên Cường trong thời gian ngắn chưa xử lý hết loạt tin tức này:" Không thể nào chỉ có một người thôi à?"
“ Thêm vào tôi là hai."
" Bằng đấy người thì lừa được ai chứ?" "Nghe nói là những người khác sẽ tới nhanh thôi ... Mà tôi nói này, đầu các anh bị kẹp vào cửa rồi à? Tôi mới nhập môn có một ngày thôi, biết được bao nhiêu chứ, cần vội vàng vậy không?" Mộc Lâm Thâm không hài lòng:
" 69800 cơ à, có khả năng đó không?" Liên Cường không tin, thông thường chào mua một suất có vài nghìn thôi, con số này thêm vào hiệu ứng quả cầu tuyết thì e là phá kỷ lục mất:
" Chắc chắn đấy, công ty kia tiền thuê với tiên trang trí, ít nhất phải bỏ ra mấy chục vạn thậm chí là cả trăm vạn rồi, chưa tính đủ thứ chi phí khác, nếu chỉ thu 2800, 3800 như trước kia , không phải là lỗ vốn à?" Mộc Lâm Thâm bổ xung:
"Mẹ tôi ơi, bọn lừa đảo này chứ, chơi lớn thật đấy." Liên Cường khiếp sợ, nếu đầu tư tiền kỳ đã lên tới cả trăm vạn rồi, vậy thì bọn chúng định lừa bao nhiêu, đây chắc chắn sẽ là con số khiến người ta chấn động, biết bọn chúng sẽ chơi lớn, không ngờ lớn cỡ này:
" Chỉ có chừng ấy thôi, giờ tôi đang thay tổ chức tán tỉnh em gái này, để có thể moi được nhiều thông tin hơn từ trên người cô ấy, đừng có quấy rầy tôi." Mộc Lâm Thâm rửa tay xong, xoay người muốn đi:
Còn nhớ lúc mới đầu tên này sống chết không chịu làm nội tuyến, bọn họ mời không biết bao nhiêu người thuyết phục, thế mà bây giờ mặt mày tươi tỉnh, tinh thần hăng hái, sợ là quên thân phận thật rồi ấy chứ. Liên Cường vội vàng ngăn lại, nhét một thứ vào tay y, nói ngắn gọn:" Nghe lén." " Chậc, các anh đúng là không hề sợ tôi gặp nguy hiểm nhỉ? Biết bên đó quản lý thiết bị điện tử ngặt nghèo thế nào không?"
" Thì cẩn thận chút là được, nếu thấy có gì bất thường thì hủy ngay ... Mà tôi nói này Lâm Tử, cậu muốn tán gái thì nói là tán gái, đừng có mở mồm ra là đeo danh nghĩa tổ chức bên mép được không?"
" Được, tôi liều tấm thân này đi tán gái, xin tổ chức ủng hộ." Mộc Lâm Thâm nói ngược lại, trước khi đi y còn rút ví ra, chẳng thèm đếm, cứ thế tùy tiện rút một xấp tiền nhét vào trong túi Liên Cường, thở dài:
Liên Cường vốn còn khó chịu, tức thì trở nên lúng túng:" Cậu làm gì thế này, không hay đâu."
" Không phải tôi cho tiên anh, mà là nhu cầu của công tác, các anh có theo sát thì tôi mới an toàn được, chẳng may các anh hết tiền đổ xăng, hay đói tới mờ mắt, ảnh hưởng tới tôi thì sao? Còn nữa, tiện thể nhắc anh ăn mặc tử tế chút rồi hãng đóng giả nhà giàu được không? Đây là nhà hàng Tây, không phải quán vìa hè, xem này, chất liệu công nghiệp, hai khuy áo? Cho anh lời khuyên nhỏ, đừng bao giờ mặc loại hai khuy ... Chậc, còn râu ria thế này nữa, mất mặt cảnh sát."
Mộc Lâm Thâm chê bai một tràng rồi bước đi, nhưng lại khiến Liên Cường ở phía sau chửi tục mà lòng lại cảm động.
Chỗ này hơn 2000 đấy, trước giờ luôn là cảnh sát bỏ tiên mua chuộc nội tuyến, sao lần này tới bọn họ lại thành nội tuyến đi cứu tế cảnh sát chứ? Liên Cường câm xấp tiền trong tay, cảm xúc lẫn lộn, hồi lâu chưa hồi phục tỉnh thần.
Bình luận