Chương 163: Cùng chung mạch truyền thừa. (2)

Chương 163: Cùng chung mạch truyền thừa. (2)

Một chiếc bàn lớn sang trọng, cửa sổ kính cao sát trân, không gian rộng rãi tràn ngập ánh nắng. Bên trong phòng tủ rượu đầy ăm ắp, bàn trả cổ kính, đứng trước cửa sổ có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố Đồng Quan. Mộc Lâm Thâm lững thững bước qua không gian rộng tiến về †ủ rượu, vẻ mặt thản nhiên như không.

Dáng vẻ này làm Giả Phương Phi vô cùng hài lòng, cô ngồi xuống ghế giám đốc, xoay một vòng, nhìn Mộc Lâm Thâm:" Hình như anh chẳng bất ngờ chút nào."

" Là một tổng giám đốc, chẳng lẽ lại còn bất ngờ với nơi làm việc của mình à?" Mộc Lâm Thâm vừa nói vừa mở tủ rượu ra, chọn một chai, tay trái nhấc hai ly thủy tinh đi tới đặt lên bàn:

Pặc một tiếng, nút chai rượu vang đỏ được Mộc Lâm Thâm mở ra, động tác hết sức sành điệu, y lấy khăn lau nhẹ miệng chai, tay cầm ở nửa dưới chai rượu. Rượu được rót nhẹ nhàng mà dứt khoát, chảy chính giữa ly, đến khi được một phần ba thì y nâng miệng chai rượu lên trên, rượu dừng ngay tức thì không bị nhỏ giọt. Chỉ là rót rượu thôi cũng khiến Giả Phương Phi bị mê hoặc.

Mộc Lâm Thâm đưa một ly lên, nâng ly mình, miệng nói nhỏ chữ cheers, khẽ lắc thân ly rượu nhấp một ngụm, tức thì mặt biến sắc, nhổ rượu trở lại ly, giọng không hài lòng:" Phòng tổng giám đốc mà lại đặt rượu giả à?"

" Đạo cụ thôi mà, đừng để ý quá, ở Trung Quốc người uống rượu vang có thể đạt tới trình độ của anh không nhiều đâu." Giả Phương Phi hơi ngại ngùng, cả tủ rượu lớn như thế mà là đồ thật thì cần gì phải đi lừa đảo nữa, có điều bị y phát hiện ngay lập tức cũng làm cô xấu hổ, dù gì đều là loại giả hạng nhất, không dễ phát hiện đâu. Cô đặt ly rượu xuống, mở ngắn kéo ra, lấy ra túi toàn sách, đặt lên bàn.

Tư bản dân gian Trung Quốc, Thắng ở dòng vốn, Trò chơi tư bản, toàn là sách tài chính cả. Mộc Lâm Thâm thuận tay lật xem vài trang, những lý luận trong đó so với lời lẽ chung chung truyền cảm hứng của Dương bì quyển thì khó học hơn rất nhiều. Cho nên rốt cuộc Giả Phương Phi cũng đã nhìn thấy nét mặt gặp khó của Mộc Lâm Thâm rồi.

" Thấy khó hả?" Giả Phương Phi hỏi:

" Chỉ có ba ngày, cô thử học thuộc lòng cho tôi xem." Mộc Lâm Thâm nhấc một cuốn sách dày như viên gạch lên:

"Co người học thuộc được trong ba ngày đấy, nhưng chưa chắc đã dùng được, cho nên cũng không cần phải quá nghiêm túc như thế. Nhưng anh cũng không thể chẳng biết chút nào, để tâm đọc một lượt đi." Giả Phương Phi dặn, giọng không thương lượng:

Mộc Lâm Thâm đặt sách xuống, có chút nghi hoặc nói:" Không cần làm một cách vội vàng như vậy chứ, nơi này còn thiếu nhiều thứ lắm." "Thiếu cái gì?" Giả Phương Phi hỏi:

" Chuyện đó còn phải nói sao, nhân viên đâu?" " Rất nhanh sẽ có thôi."

" Còn trung tầng quản lý nữa?"

" Đang trên đường tới rồi."

" Còn xe, phải có vài chiếc khá khẩm chứ."

"Thuê là được thôi mà."

Mỗi câu hỏi đều được Giả Phương Phi đưa ra câu trả lời đơn giản, hết thảy đều đã chuẩn bị xong xuôi rồi, công ty được trang trí, xe thì đi thuê, nhân viên cũng thuê nốt, rồi thêm một tên tổng giám đốc giả hiệu.

Mộc Lâm Thâm nhấc chai rượu lên thở dài, chẳng có cái gì là thật hết, quay sang nhìn Giả Phương Phi, không ngờ cả hai bật cười cùng một lúc.

Thôi, thời buổi này lập công ty đàng hoàng cũng là để lừa đảo mà, để ý làm cái gì chứ.

Nhưng vẫn còn một thứ nữa, Mộc Lâm Thâm vờ vịt hỏi:" À, vậy thì trong giám đốc tôi đây cũng phải có một cô thư ký chứ?"

" Không phải ở ngay trước mặt anh sao?"

Giả Phương Phi đứng lên, tránh sang một bên nhường chỗ ngồi, hai tay đặt hờ trước bụng, thoắt cái biến thành dáng vẻ một thư ký đang đợi nghe ông chủ sai bảo. Mộc Lâm Thâm chẳng khách khí đi tới ghế ông chủ ngồi xuống, người hơi ngả ra sau cảm thụ hoàn cảnh xung quanh, sau đó điều chỉnh lại độ cao phù hợp với mình, lấy một cuốn sách tài chính, chỉ huy:" Thư ký Giả, đem quyết toán tài vụ quý này truyền tới máy vi tính của tôi ... Pha cho tôi cốc cà phê, ít đường thôi, tôi muốn tập trung xem tài liệu, có ai tới gặp thì cô tiếp là được rồi, đừng làm phiền tôi, đi đi."

" Vâng, giám đốc Lâm." Giả Phương Phi mặt mày hớn hở, Mộc Lâm Thâm nhập vai rất nhanh, trông hết sức tự nhiên, cô ôn nhu đáp một tiếng, xoay người lắc nhẹ hong, thong thả ra cửa, cẩn thận khép cửa lại cho tổng giám đốc đọc sách.

Một vụ lừa đảo từ đây chính thức mở màn.

Cách tòa nhà thương nghiệp Kim Hoa Khải Việt 4 km theo đường chim bay có một ngọn đồi thấp, chiều cao chưa tới trăm mét, trên này có một ngôi chùa cổ, đủ giúp ngọn đồi này khỏi vận mệnh bị san bằng ... Liên Cường, Mã Phong Hỏa mỗi người đeo một túi đồ lớn, thở hổn hển bước theo bậc thang đá rêu phong đi lên, suốt dọc đường hai người bọn họ chửi mắng không ngừng. Cái thứ chó má thật biết chọn chỗ, cái tòa nhà đó quá cao, không tìm đâu ra địa điểm có độ cao tương ứng để làm điểm giám thị, chỉ đành bỏ xe đi bộ, tới ngọn đồi ở gân đó để tim địa điểm.

Leo núi giữa trưa nắng thế này, chắc chỉ có đám thần kinh mới làm, nên dọc đường chỉ hai người họ. Đến lưng chừng núi phải lựa phương hướng thích hợp, bọn họ rời cầu thang đá, hành trình thêm vất vả, phạt cây mở đường, mướt mồ hôi mới tìm được chỗ thích hợp, một mảnh đất trống có tảng đá lớn nhô ra.

Liên Cường vừa thở lấy hơi được một lúc lại phải bắt tay vào việc, kính viễn vọng dài tới một mét, miễn cưỡng có thể đặt ngang nhìn thấy được nơi cần giám thị. Thấy người rồi, không sao, qua kính nhìn thấy Mộc Lâm Thâm ngôi trong văn phòng, vắt chéo chân chăm chú đọc sách. Hai người bọn họ đem tình huống báo về trong nhà, Liên Cường ngồi bệt xuống đất càu nhàu:" Giục, giục, cứ như muốn lấy mạng người ta vậy, có chuyện gì nguy hiểm được cơ chứ, không phải vẫn yên lành đấy à?"

Trong nhà sau khi biết Mộc Lâm Thâm và 3326 tách nhau ra liên thúc giục tổ thực địa, chia ra có nghĩa là phải thiết lập kênh thông tin mới, nhưng cái tổ chức đó quá chặt chẽ, người bên ngoài căn bản không có cơ hội tiếp xúc được. Hơn nữa điều này có lẽ là dấu hiệu cho thấy đối phương hẳn sắp có hành động, bọn họ nhận được lệnh, tuyệt đối không thể để mất dấu nội tuyến, đồng thời đảm bảo an toàn, liên tục báo tin về nhà.

Hai người bọn họ chạy một phen, mệt bở hơi tai, rốt cuộc là nhìn người ta ngồi phòng máy lạnh đọc sách.

Có muốn chửi bậy không cơ chứ.

Chương 164vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...