Cơm trưa của Mộc Lâm Thâm hôm nay lại là một bữa tiệc, hơn nữa điều bất ngờ là còn có sự tham gia của Đại Đầu và Đại Chủy. Nơi ăn cơm là Nhà hàng Vọng Tây Đô nổi tiếng ở Đồng Quan, tiệc mang đậm phong cách tây bắc, dê nướng cả con, cá sốt chua ngọt, gà treo quay ... Mỡ màng rất nhiều, làm mấy tên Đại Đầu, Đại Chủy và Ngốc Đản không ngừng lau dầu mỡ bên mép.
Đồ Thân Hào ăn không nhiều, nhìn có vẻ là hắn cực kỳ nhiệt tình gắp thức ăn rót rượu cho mọi người, kỳ thực ánh mắt luôn chú ý tới cách ăn uống văn nhã của Mộc Lâm Thâm, cách lau miệng nhẹ nhàng hơn cả nữ nhân của y. Thi thoảng lại mỉm cười ẩn ý với Dương Mộng Lộ có vẻ cực kỳ hài lòng và tán thưởng phong cách của Tiểu Mộc.
Ăn cơm xong lên xe, Đồ Thân Hào đuổi đám Ngốc Đản, Đại Chủy lên chiếc xe khác, bảo bọn họ tự về công ty. Chiếc xe Lexus do đích thân hắn làm lái xe, chở Dương Mộng Lộ và Mộc Lâm Thâm.
Ngốc Đản có phần bực bội, cho dù hắn có được tin tưởng tới mấy thì cấp bậc cũng chỉ dừng ở làm tay chân thôi, không cùng tầng cấp với Tiểu Mộc. Hơn nữa an bài bất ngờ này làm hắn ý thức được, chuyện lớn có vẻ sắp bắt đầu rồi.
Bắt đầu thật sao?
Có vẻ đúng là như thế, trên xe Dương Mộng Lộ tủm tỉm cười quay đầu lại nhìn Mộng Lâm Thâm ngồi ở ghế sau, từ góc độ của cô có thể thấy ánh mắt ra hiệu của Đồ Thân Hào. Hắn cười ha hả hỏi:" Lâm Tử, thấy hương vị tây bắc chúng tôi thế nào, làm cậu hài lòng không?” "rat ngon, tuy nhiều món mỡ màng nhưng không làm người ta thấy ngấy, thích hợp cho đại tiệc gia đình, mọi người quây quần cùng ăn, rất có không khí." Mộc Lâm Thâm tán dương, cho thấy y thực sự không chỉ biết ăn, có điều cuối cùng vẫn là chép miệng:" Chỉ là thiếu mỹ nữ."
Đồ Thân Hào cười phá lên, nói đó mới là phong phạm anh hùng, Dương Mộng Lộ không hề phật ý, tiếp lời:" Cho nên sẽ giới thiệu mỹ nữ cho cậu."
" Lại sắp làm việc sao? Chị Dương này, hai chúng ta phối hợp không phải là càng tốt hơn à, kim đồng ngọc nữ, đánh đâu thắng đó." Sau nụ hôn hôm đó, ánh mắt Mộc Lâm Thâm nhìn Dương Mộng Lộ càng táo bạo hơn:
Dương Mộng Lộ nhỏ nhẹ dỗ dành:”" Tôi có thể làm dì cậu rồi, còn ngọc nữ gì nữa."
" Còn chứ, trong mắt tôi, chị Dương như lan như ngọc ấy." Mộc Lâm Thâm ngây ngất nói, không tán tỉnh được người dì này, đúng là chuyện nuối tiếc lớn:
Đỗ Thân Hào cười không thở nổi, vỗ vô lăng giơ ngón cái lên với Tiểu Mộc:" Lộ Lộ, xem ra Lâm Tử một lòng chung tình với cô, hay là cô đồng ý đi"
" Được rồi, được rồi ... Không thừa lời với hai người nữa, bắt đầu từ hôm nay không cho phép ăn uống chơi bời nữa, phải tập trung tinh thần chuẩn bị vào việc. Lát nữa chúng ta sẽ gặp một người, cô ấy sẽ bảo cậu phải làm thế nào ... Lâm Tử, không thành vấn đề chứ?" Dương Mộng Lộ trực tiếp đi vào vấn đề:
Tức thì nhịp tim của Đồ Thân Hào bình thường lại, yên tâm hơn nhiều rồi, cười nói:" Vậy cậu muốn bao nhiêu?"
" Chuyện này thì phải xem các anh làm ăn lớn thế nào đã, chúng ta phải win win, đó mới là cơ sở tiếp tục hợp tác lâu dài, một bên thua thiệt thì không hay chút nào, đúng không?”
" Ha ha ha, tôi rất thích nghe lời này đấy."
" Không để cậu phải thiệt đâu, như mọi khi, kiếm được bao nhiêu phải xem năng lực của cậu." Dương Mộng Lộ mỉm cười, nhưng trong mắt lại thoáng qua sự nuối, chàng trai này cuối cùng cũng sa đọa rồi:
Lộ trình thực ra cũng không hề xa, Đồng Quan chỉ có hai quận nội thành, diện tích không lớn, tuy thế ngoại thành hiện giờ phát triển không kém nội thành là bao.
Bọn họ tới tòa nhà thương nghiệp Kim Khoa Khải Việt nằm ở khu khai phát. Đây là tòa nhà mang tính tiêu chí của khu khai phát, từ xa trông giống tháp đôi, đến gân mới thấy hai tòa tháp đôi lại được kết hợp bằng một tòa nhà rộng lớn hơn chục tầng, phần mặt trước cực kỳ độc đáo, giống miếng bịt mắt cho người khó ngủ, phần dưới ở chỗ đường vòng cung hở ra cho mũi mới là cửa kính loang loáng.
Trên bậc thêm đá hoa cương, người tiếp đón đã đợi trước. Nhìn thấy cô gái đó, Mộc Lâm Thâm tức thì thừa nhận cách nói giới thiệu mỹ nữ cho y. Người ra đón họ đúng là một mỹ nữ, cao khoảng 1 m 68, mặc trang phục công sở thẫm màu chỉnh chu nghiêm túc, dày cao gót đen, nhưng trang phục bình thường không át được vẻ đẹp như đóa hoa hồng nở rộ giữa mùa hè đó.
Tuổi chừng 26, 27 đã có chín chắn nhất định, nhưng vẫn chưa mất hết tươi trẻ của thiếu nữ, thực sự là độ tuổi đẹp nhất của nữ giới.
Cô gái đó tươi cười đi tới bắt tay họ, không che giấu ánh mắt sáng lên khi nhìn Mộc Lâm Thâm, là cô gái rất tự tin bạo dạn, tán thưởng không chút che giấu, còn chủ động đưa tay ra:" Oa, đẹp trai hơn cả trong tưởng tượng của tôi ... Làm quên một chút, tôi tên là Giả Phương Phi, chuyện tiếp theo nghe theo sự an bài của tôi."
" Được, tôi rất vui lòng góp sức." Mộc Lâm Thâm ưu nhã bắt tay, đáp lại bằng nụ cười mờ ám, mắt phải hơi nháy một cái, thoáng chốc đã truyền đi tín hiệu nào đó rồi:
Trò chuyện vài câu ngắn ngủi, bất ngờ là Đồ Thân Hào và Dương Mộng Lộ không đi tiếp nữa, đứng ở cổng tòa Nhà, hai người đưa mắt tiễn Tiểu Mộc và Giả Phương Phi khuất trong đại sảnh đông đúc, hết sức tự nhiên. Nhưng Đồ Thân Hào lại thấy không tự nhiên nữa, hồ nghi hỏi:" Cái thằng nhãi đó không có chút tò mo nào à? Sao chẳng hỏi gì đã đi theo một người lạ như thế chứ?"
Dương Mộng Lộ bật cười:" Có một mỹ nữ quốc sắc thiên hương đi cùng, anh thấy làm gì còn quan trọng nữa không?"
" À, quên mất." Đồ Thân Hào cười to, không hiểu phong lưu uổng thiếu niên, mấy năm qua hắn chỉ chăm chú làm ăn, không ngờ quanh đi quẩn lại tâm thái già rồi, khen Dương mỹ nhân hiểu nam nhân, cùng cô lên xe rời đi, cũng không nghe không hỏi chuyện sắp xảy ra là gì.
Bình luận