Chương 159: Lần nữa gặp giai nhân. (3)

Chương 159: Lần nữa gặp giai nhân. (3)

Bức ảnh mà Ngốc Đản đưa cho Mộc Lâm Thâm xem chính là chụp Quan Nghị Thanh khi ở quán ăn Khánh Thần, cô đang bận bịu đón khách, mặc áo nữ sinh dân quốc màu xanh lơ, tết tóc bím đứng sau quầy, vì trời nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, nụ cười tươi rói. Phân đông các cô gái Mộc thiếu gia quen trước nay đều là loại thời thượng, tuy đẹp đấy, không có được vẻ tự nhiên mộc mạc như cô gái này, vẻ đẹp khiến mắt người ta nhìn thấy dễ chịu.

" Hình như vậy, do tổ chuyên án 402 phía Thượng Hải an bài." Ngốc Đản như không có khái niệm gì vê mỹ nữ giọng rõ hời hợt, giật lấy tấm ảnh, bật lửa đốt luôn cả hai:

“Này này, giới thiệu em gái đó cho tôi được không?” Mộc Lâm Thâm đuổi theo, hiển nhiên là tâm tư méo mó bị khuấy động rồi:

Cơn đau bụng khi nãy giờ chuyển sang Ngốc Đản rồi:" Tôi có quen cô ấy đâu, chúng tôi không cùng một đội không cùng một hệ thống, cậu biết thừa tôi chưa từng tới Thượng Hải mà."

" Không phải là cùng một tổ chuyên án à? Có chút việc nhỏ như thế cũng không làm được, lại định quịt đấy phải không?" Mộc Lâm Thâm giận rồi, đám cảnh sát này nói lời như gà ăn xong quẹt mỏ vậy:

"402 là chuyên án mang tính toàn quốc, mỗi tỉnh đều có một tổ

riêng ... Tôi nói đùa với cậu thôi mà cậu coi là thật đấy à? Làm có chút chuyện mà muốn tổ chức bồi thường cho cậu một nữ cảnh sát à? Cậu thử đái một bãi rồi soi gương xem, bọn họ là chiến sĩ phục vụ vì nhân dân đã qua khảo nghiệm, còn cậu là loại dư nghiệt của tư sản, đòi xứng với họ à?" Ngốc Đản quit nợ thật rồi:

Mộc Lâm Thâm nghiến răng trèo trẹo, chỉ mặt Ngốc Đản:" Ngốc Đản, anh nghĩ cho kỹ đi, cẩn thận tôi có cơ hội chơi chết anh đấy."

"Ôi tôi sợ quá cơ, chúng ta là cào cào cùng một xâu, tôi chết sẽ kéo cậu theo, đừng dọa tôi, không ích gì đâu." Ngốc Đản không coi ra gì:

" Chết này!" Mộc Lâm Thâm tức tối cho tên bội tín bạc nghĩa đó một cú đấm mười phần công lực từ phía sau:

Đáng tiếc tay chân lẻo khoẻo như Mộc thiếu gia, đánh như thế chẳng khác gì gãi ngứa, Ngốc Đản thản nhiên đi tới mở cửa xe ra, cố tình trêu tức:" Thây Lâm, mời lên xe."

" Các anh không có một chút chữ tín nào à, nhìn ông chủ Đồ cho tôi đãi ngộ cỡ nào, tối hôm qua còn hỏi tôi thích loại nữ nhân nào, hắn bao hết ... Ôi, kết bạn không cẩn thận." Mộc Lâm Thâm lắc đầu ngồi vào ghế Sau:

Ngốc Đản xuyt một tiếng, bảo y im mồm, chỉ cần bắt đầu lên đường là hắn tiến vào trạng thái nằm vùng, không đùa cợt nữa, với lại trên cái xe này chẳng biết có thiết bị nghe trộm gì đó không, đừng tưởng chúng đã tin rôi mà lơ là.

Hai người đi cùng xe rời tiểu khu, tới thẳng công ty kinh doanh đặc sản địa phương của ông chủ Đồ, đó là nơi kinh doanh hợp pháp, cho tới tận bây giờ trong nhà cũng không tra được vấn đề gì của công ty này, ngay cả chút hành vi trốn lậu thuế cũng không có.

Cơ mà cái gì thái quá cũng không tốt, ở hoàn cảnh bây giờ, ai làm ăn mà không có vấn đề này nọ chứ? Nếu không khó mà có thể kiềm lời được, anh càng tỏ ra không thấy có vấn đề gì càng khiến người ta thấy có vấn đề.

Một đầu sợi tơ khác nối với nơi đóng quân của tổ chuyên án ở Trường An, lưới trời lồng lộng thưa mà khó lọt đang bài binh bổ trận, đêm từng chút thông tin vụn vặt một gom góp thành đường dây xuyên suốt toàn bộ vụ án.

Ngày 15 tháng 6, Trương An Bình ( Trương Phi), còn có tên giả là Trương Quốc Khánh xuất hiện ở thành phố Đồng Xuyên.

Ngày 16 tháng 6, nhân viên thực địa truy tìm ra tung tích của Mã Kiếm Phong ( Mã Bộ Phương). Tên giám đốc lớn đã mất tích một thời gian này xuất hiện ở Du Lâm, hắn có thân phận hoàn toàn mới, tên là Mã Tương, không ngờ theo một đoàn du lịch, hiện đang di du lịch.

Còn có chuyện hoang đường hơn, Từ Năng Huệ ( Từ Đạt) vừa mới thực hiện xong một đợt huy động vốn xuất hiện ở Hohhot. Còn vị Đổng Trác mới chỉ xuất hiện ở Phú Huyện đúng một lần, tới tối 16 mới lộ tung tích, tới tận Ordos - Nội Mông rồi.

Hôm nay có một tin tức mới, điểm kiểm nghiệm thiết lập ở thành phố Thượng Hải đã phát ra cảnh báo, ngay sau đó cảnh sát Thượng Hải truyền tới hình ảnh nghi phạm tới quán cơm Khánh Thân đường Hồ Nam thăm dò tin tức.

Hà Ngọc Quý a?

Không ngờ là Hà Ngọc Quý, cái tên này và Lư Hồng Bác từ sau khi biến mất ở Trường An thì chưa từng lộ diện, không ngờ lại mò tới tận Thượng Hải để điều tra tin tức về Tiểu Mộc.

Quy cách này thực sự là rất cao đấy.

Chát, Diệp Thiên Thư hưng phấn vỗ bàn, giơ ngón cái lên với Lạc Quan Kỳ, may mà có ông ta nhắc nhở, bọn họ mới kịp thời bố trí chỉ tiết như thế, báo tin:" Chúng tôi mới thu được tin từ Thượng Hải, không ngờ tên đó tự mình đi tra xét ... May mà có kinh nghiệm của anh, nếu không chúng tôi phạm sai lầm lớn."

Trước đó tổ chuyên án chỉ bố trí một thân phận trên giấy tờ cho Tiểu Mộc, nếu chỉ tra qua hệ thống thì không thấy có vấn đề gì, không ngờ họ vẫn đánh giá thấp tầm quan trọng của chàng trai đó, hoặc có thể nói là xem nhẹ đám đa cấp.

" Một đám lừa đảo, đừng hi vọng chúng tin ai." Lạc Quan Kỳ đặt báo cáo xuống, dù sao cũng là khách, ông ta không thể nặng lời, sai lâm cỡ này nếu là cấp dưới của ông ta thì đã không thể tha thứ rồi:

Kỳ thực cũng khó trách lắm, tỉnh Thiểm Tây trước nay đã bao giờ phải đối phó với loại tội phạm này đâu, để một cảnh sát còn khá trẻ như Diệp Thiên Thư phụ trách vụ án thế này đã thấy quá sức hắn. Chủ nhiệm Phạm mang danh nghĩa vậy thôi, ông ta còn công tác chính, không phải lúc nào cũng có mặt ở tổ chuyên án.

Chứ còn không phải à, như lúc này đây chỉ còn lại Diệp Thiên Thư và Lạc Quan Kỳ trong nhà thôi, hắn vừa đi vòng quanh vừa liệt kê ra số tin tức sớm thuộc làu làu:" Xử trưởng Lạc, chuyện phát triển tới đây làm tôi không hiếu thấu nữa rồi, tới tận Thượng Hải xác minh thân phận của nội tuyến là chứng tỏ bọn chúng đang chuẩn bị hành động lớn, chứng tỏ là có tụ điểm mà chúng ta chưa phát hiện ra ... Nếu như thế thì bọn chúng phải tập trung lực lượng lại chứ, Hà Ngọc Quý tới Thượng Hải thăm dò có thể hiểu, đám giám đốc lớn kia thì thậm chí có hai tên chạy một lèo tới Nội Mông rồi."

Lạc Quan Kỳ ngẩng đầu lên:" Tổ trưởng Diệp lo lắng điều gì?"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...