Chương 157: Lần nữa gặp giai nhân. (1)

Chương 157: Lần nữa gặp giai nhân. (1)

Thời đại bây giờ các vụ án không còn độc lập đơn lẻ như trước kia nữa, do nhiều nhân tố, giao thông phát triển, liên lạc thuận lợi, cũng có thể là để né tránh đả kích, thường liên quan rất rộng. Vụ án 402 xuất phát từ tỉnh Thiểm Tây nhưng lại có sợi tơ liên hệ nối với thành phố Thượng Hải cách đó cả nghìn dặm ...

Ngày 17 tháng 6, giữa trưa, nắng hè rực rỡ, tràn đầy năng lượng khiến thiên nhiên và cảnh quan nơi đây được bao bọc ánh vàng tuyệt đẹp, một chiếc xe mang biển vùng ngoài đi tới đường Hồ Nam thành phố Thượng Hải, đường phố ồn ào mang theo vài phần mùi vị phố chợ, bớt đi không khí đô thị, cả người và xe đều đi lại lẫn lộn trên đường, tiến chậm như rùa. Lái xe thò hẳn đầu ra ngoài, tựa hồ tìm kiếm cái gì đó. Ồ, tìm thấy rồi, một mặt tiền nhỏ không bắt mắt lắm, lại bị hai cái cây tán lá rậm rạp đan xen vào nhau che đi mất tấm biển nền đen thiếp chữ vàng: Quán cơm Khánh Thần.

Nhìn cảnh này làm trong lòng lái xe thả lòng rất nhiều, ông ta đỗ xe ở đẳng xa, quan sát một hồi không thấy có khách vào mới đi xuống, thong thả bước tới quán cơm, nhà hai tầng, tường vàng, cửa sổ gỗ màu đen, đó gần như là phong cách đồng nhất trên con đường này, chỉ khác nhau lớn nhỏ thôi. Quán có mười mấy cái bàn, còn chưa tới giờ đông khách một cô gái tết bím tóc xinh xắn, ăn mặc kiểu nữ sinh Thượng Hải cổ, đứng sau quầy tính tiền. Giữa thành phố hiện đại phồn hoa, đâu đâu cũng thấy những cô gái ăn mặc thời thượng, trang điểm cầu kỳ này, một cô gái mang lại cảm giác đơn thuân tươi mát như thế thật hiếm có. Cô gái phục vụ đang chống tay trên bàn vẻ mặt lờ do ngài ngủ, thấy nam tử trung niên đi tới liền đứng ngay dậy, mời ông ta vào bàn. Loại bàn trong quán cơm này là nhỏ thường thích hợp nhất hai người ngồi, rõ ràng không phải chỗ bạn bè tụ tập, là kiểu quán thích hợp khách quen đi một mình hoặc rủ thêm một người bạn thân hoặc người yêu thì hơn, cảm giác ấm cúng, đồ đạc khá cũ, hiển nhiên là quán lâu năm. Phục vụ tay chân nhanh nhẹ rót trả hỏi ăn gì.

Nam tử trung niên nhìn quanh quán một lượt đánh giá, đột nhiên hỏi một câu:" Ông chủ của các vị họ Lâm à?"

" Dạ." Phục vụ viên máy móc gật đầu rồi quay sang nhìn cô gái ở quầy: Cô gái đang làm sổ sách không vui:" Chú hỏi chuyện đó làm gì, tới ăn cơm hay tìm ông chủ?"

"Tìm ông chủ, thuận tiện ăn cơm." Người đó cười, đó là nam tử trung niên, thân hình hơi phát tướng, mặt hiền hòa trông không giống người xấu:

Cô gái ở quầy nhíu mày đánh giá một lúc, vươn cổ ra phía sau gọi:" Cha, cha ... Có người tìm này."

Chốc lát sau có nam tử buộc tạp dề chạy ra, người cao ráo gầy gò, nhìn bộ dạng thì rõ ràng vừa rồi ở trong bếp làm việc, đi ra tay cò đang quệt vào tạp dề.

Cô gái chỉ chỗ khách ngồi, ông chủ đó đi tới khom người niềm nở hỏi:" Không biết anh muốn gọi món gì, quán cơm Khánh Thần chúng tôi có món diêm bát kê vang danh xa gần, anh có muốn một xuất không?"

Người đó không trả lời, lấy ra một bức ảnh, nói:" Có một chàng trai nhờ tôi tới đây chuyển lời với anh"

" Hả? Tôi không quen, ai thế này?" Thái độ của ông chủ quay ngoắt 180 độ, gạt tấm ảnh xuống đất, vừa nói không quen lại chỉ mặt khách:" Này nhé, tôi nói cho anh biết, dù thằng nghịch tử này ở ngoài kia có vay bao nhiêu tiền đi chăng nữa thì cũng không liên quan tới tôi, đừng có tới đây ăn vạ ... Có đi không thì bảo, nếu không tôi báo cảnh sát đấy, Thanh Nhị, gọi 110 đi."

" Ấy, ấy, ông chủ đừng nóng ... Tôi chỉ hỏi đây có phải là con anh không thôi." Khách cuống cả lên giữ ông chủ lại, phản ứng này làm ông ta không ngờ tới:" Có cần tới mức gọi cảnh sát không?"

"Tòa án đã phán nó thuộc về vợ cũ của tôi rồi, với lại nó cũng đã trưởng thành, không thể bắt người làm cha như tôi đây phải chịu trách nhiệm cho việc nó làm, còn muốn thế nào, muốn tôi nuôi nó như cha à?" Ông chủ càng nói càng giận:" Tôi cảnh cáo anh, chuyện nó làm không liên quan tới tôi ... Thằng tiểu vương bát đản đó ở ngoài lừa không biết bao nhiêu người rồi, sớm muộn cũng bị cảnh sát bắt ..."

" Cha, kệ người ta." Cô gái kia chạy tới kéo tay ông chủ, phồng má làu bàu:" Lại tới đòi tiên."

Kéo không được, ông chủ kia vẫn chỉ tay mắng:" Còn chưa cút đi, đợi chúng tôi bao ăn à? Bảo với thằng đó, thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, cho dù nó không đổi họ thì đây cũng không phải là nhà của nó."

Hiểu rồi, con trai là của vợ trước, con gái là của vợ sau, nặng nhẹ trong chuyện này thế nào, nam tử trung niên tự hiểu, mỉm cười đứng dậy, không nói gì thêm, xấu hổ đi mất.

Người vừa mới đi, cô gái chạy ra cửa nhìn, thấy khách vào xe liên quay về quầy gọi điện thoại. Ông chủ đứng đó đợi cô gọi điện thoại xong, thấy trong quán không còn khách nào khác, nhỏ giọng hỏi:" Nghị Thanh, rốt cuộc là có chuyện gì thế?"

" Cậu à, đừng hỏi nhiều như thế được không? Nhiệm vụ đấy." Cô gái xuyt một tiếng, rõ ràng không phải là cha con:

Cô gái này không phải ai khác, chính là nữ cảnh sát Quan Nghị Thanh từng tới gặp bác sĩ Phùng Trường Tường điều tra về Mộc Lâm Thâm, quán ăn này là của người cậu họ xa, vừa vặn đem sử dụng.

Cô tới đây làm việc đã mười mấy ngày rồi, chờ đợi mỏi mòn cuối cùng cũng có người tới hỏi câu này, sung sướng đi dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi. Người cậu vội vàng đuổi theo, thời gian qua nhờ cô cháu gái xinh đẹp này, quán đông lên không ít, đang mừng thầm thì ngày vui ngắn chẳng tày gang:" Này, con bé kia, cứ thế mà đi đấy à, tự nhiên đổi tên cửa hiệu của người ta. Cháu đi rồi, giờ cậu phải làm sao?"

" Cậu, đổi thì đổi có làm sao đâu, quán của cậu làm ăn chán bỏ xừ, làm gì có ai nhớ tên chứ ... Tên quán chú cứ để đấy, thế nào bọn chúng cũng tới lần nữa, cậu cứ làm ăn như bình thường, ai hỏi thì cậu trả lời giống như vừa rồi ấy." Quan Nghị Thanh cười hi hì:" Cậu giúp cháu, sau này nếu quán chẳng may bị cảnh sát đóng cửa thì gọi cháu, cháu giúp cậu."

" Cái con bé này, trù úm cậu thế đấy hả?" Ông chủ nhìn đứa cháu gái chạy mất mà buồn bực không thôi, giờ lại phải đi thuê một người khác thay thế, ai nhanh nhẹn xinh xắn như nó chứ:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...