Chương 148: Cách phá cục tàn nhẫn. (4)

Chương 148: Cách phá cục tàn nhẫn. (4)

Chuyện quỷ quái gì thế này? Tên vừa tới liên hệ với thằng mặt trắng là ai? Sao đột nhiên lại cùng thằng to xác bỏ chạy vào trong ngõ thế kia? Hai tên bám đuôi ở trong xe nhìn thấy từ xa, vì không nghe thấy Ngốc Đản nói gì, cho nên chẳng hiểu gì hết, chỉ thấy thằng nhãi mặt trắng kia cũng đã nhảy lên cái xe đạp điện chuồn mất. Một tên giục:" Mau bám theo đi, nếu không nó chạy mất giờ."

" Không sao, Đồ ca đã trải các huynh đệ khắp nơi rồi, nó chạy đi đâu được.' Lái xe hỏi:

" Thế là sao nhỉ? Ơ cái thằng to xác đâu mất rôi?" Tên ở ghế phụ lái ngó quay, vừa mới để ý thằng mặt trắng nhảy lên xe đạp, thoắt cái thằng đen xì kia đã không thấy bóng dáng đâu nữa:

Lá xe rõ ràng cũng bị Mộc Lam Thâm thu hút, ngây ra:" Mày hỏi lắm thế, tao mà trả lời được thì tao đã thành đại ca rồi:

Hai thằng theo dõi đang bị một loạt biến cố bất ngờ làm rối não thì điện thoại gọi tới, Đồ ca hỏi xảy ra chuyện gì, cả hai ú a ú ớ, thế là bị chửi mắng một trận. Lái xe đi qua bốn con phố, mấy chiếc xe theo dõi không ngờ tụ lại làm một ở đầu đường Thái Bạch, bấy giờ cả đám mới hiểu ra, thằng nhãi kia trêu bọn họ, căn bản là lang thang không có mục đích.

" Ê, không phải đâu, mày xem nó nhận điện thoại kìa." Trong một cái xe khác, tên trọc đầu xăm mình chỉ Mộc Lâm Thâm đang nhận điện thoại bên đường, sau đó y đột nhiên tăng tốc, người rạp xuống xe như tay dua:

" Mau bám theo." Tên trọc ghế phụ lái vừa thúc giục vừa gọi điện báo Đồ ca:

Vòng qua đường Thái Bạch, vào phố Hạnh Phúc, chạy xuyên khu dân cư Hài Hòa, cách nơi giao dịch vừa rồi không xa, sâu trong cái ngõ nhỏ của khu dân cư cũ, trước một căn nhà dân ba tầng cũ kỹ nhưng chưa tới mức nhà cổ. Mộc Lâm thâm dừng xe, thấy Ngốc Đản đợi sẵn ở cửa đang ra hiệu cho mình, cùng hắn đi lên lầu.

Nhà có ba tầng, chẳng sạch sẽ cho lắm, đồ đạc chất như cái nhà kho, bọn họ đi vào gian phòng mấy chục mét vuông, Ngốc Dan chỉ phòng vệ sinh. Mộc Lâm Thâm đứng bên cửa ghé đầu nhìn, ái chà, không phải là nam tử bán chứng minh thư kia sao, Ngốc Đản đúng là hung hãn, chẳng biết làm thế nào, tên đó ngồi trên bồn cầu ngoan như chim cút. Dụ ra, sau đó dọa bỏ chạy, tên đó cuống cuồng chạy thoát thân, nào biết mục đích của đối phương không phải là bắt hắn, mà là để bám theo tìm tới hang ổ của hắn.

Đúng là hang ổ thật, Ngốc Đản ngoắc ngoắc ngón tay chỉ một gian phòng khác, Mộc Lâm Thâm mở cửa ra nhìn, cửa vừa mới mở thì mùi mực xộc vào mũi, làm y không dám vào, chi đứng ngoài cửa nhìn. Trên bàn giấy tờ thành từng đống, nào là bằng tốt nghiệp, giấy chứng nhận, gì cũng có. Máy in, máy quét, máy vi tính, không phải loại xịn, trông như đồ nhặt ở đống rác đem về lắp ráp vậy, nhưng mà có vẻ cũng có trình độ lắm. Ngốc Đản từ trong nhà tìm ra không ít bằng chứng, hơn 200 chứng minh thư, một đống thẻ ngân hàng, giấy tờ bán thành phẩm không ít, chỉ cần thêm con dấu nữa là có thể biến thành nhân dân tệ rồi.

Trong mắt Mộc Lâm Thâm, thế này là quy mô ghê lắm rồi, ai ngờ Ngốc Đản nói:" Thường thôi, cỡ này thì đồn công an cũng chẳng thèm bắt."

" Lần nào anh phải dẫn tôi tới cơ sở lớn xem thế nào nhé, in giả quy mô công nghiệp luôn à?" Mộc Lâm Thâm tấm tắc khen, vừa nói vừa lục lọi: " Không cần tìm nữa đâu." Ngốc Đản biết y tìm cái gì:" Thằng này là con quỷ nghèo, trong nhà tổng cộng chưa có được 1000, tôi hỏi rồi, mới khai trương thôi, quảng cáo dán được hai ngày thì gặp phải chúng ta." "Đen đủi thật đấy, người anh em, khai trương không thuận lợi, nên tìm nghề khác."

Mộc Lâm Thâm thương hại nói với nam tử ngồi ôm mặt trong gian vệ sinh, sau đó dựa theo số điện thoại đã ghi lại trên bức tường quảng cáo để gọi.

" A lô, xin cho hỏi có phải là Công ty tín dụng vi mô Hảo huynh đệ không ạ? ... À, đương nhiên là có, tôi muốn vay chỗ các anh ít tiền ... 4 vạn ạ.... Vâng nhà tôi ở số 303, Xưởng Ngũ Phưởng, khu dân cư Hài Hòa phố Hạnh Phúc ... Vâng, cám ơn anh ... Ồ, lại còn tới tận nhà cho vay ạ, thế thì tốt quá, vâng, tôi đợi anh."

Cái giọng điệu thằng nhãi này sao nghe giống tên thái giám nịnh bợ như thế, Ngốc Đản đứng dựa cửa đợi y cúp điện thoại một cái là cười nhạo:" Cậu có biết bọn đó là ai không vậy, đám chuyên cho vay nặng lãi đấy, cậu tưởng bọn chúng ngốc đấy à? Cậu ngay cả chứng minh thư cũng không có mà đòi chúng cho vay tiền?"

" Một tên tội phạm thành công khi thực hiện hành động phạm tội phải có tâm thái thế này, đảm bảo người khác ngốc hơn mình." Mộc Lâm Thâm mỉm cười, ném hết đống chứng minh thư giả vào hộp giấy, xem ra không định dựa vào chứng minh thư, định quét mặt kiếm tiền rồi: Ngốc Đản nghĩ một tên công tử nhà giàu như Mộc Lâm Thâm thì chẳng hiểu gì về đám cho vay nặng lãi này, đâu có biết toàn bộ đám vay nặng lãi ở Thượng Hải sắp thành hảo huynh đệ của y rồi.

Khi chiếc Lexus của Đồ Thân Hào dỗ ở cổng khu dân cư Hài Hòa thì đã là hơn một tiếng sau. Nhìn kiến trúc thì có vẻ là xây dựng khoảng những năm 30 tới 50, kiến trúc kiểu phương tây, đều là căn nhà hai ba tầng, tường bằng gạch xanh, mái bằng, cửa gỗ, không có nét cổ kính, mà chỉ thấy tang thương cũ kỹ.

Xe vừa mới đỗ lại một cái lập tức thủ hạ đợi sẵn ở cổng vội vàng chạy tới bên cạnh xe báo cáo:" Đồ ca, thằng đó vào khu dân cư này, nhưng mà khu dân cư cũ này rộng quá, bọn em vẫn chưa tìm ra được cụ thể ở nơi nào."

Đi cùng với Đồ Thân Hào là Dương Mộng Lộ mặt đầy hồ nghi, hai người bọn họ đang cùng nhau ăn cơm thì bị tin tức làm kinh động liền chạy tới nơi này. Yên ổn vài ngày, không ngờ thoáng cái xảy ra nhiều việc như thế, hơn nữa bọn họ hoàn toàn không biết gì cả. Đối phương đã hủy điện thoại, vậy là đã tự cắt đứt đường lui, không muốn dính dáng tới họ.

" Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao bỗng nhiên hai tên đó lại phá điện thoại." Đồ Thân Hào hỏi thủ hạ:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...