Chương 145: Cách phá cục tàn nhẫn. (1)

Chương 145: Cách phá cục tàn nhẫn. (1)

" Anh biết vấn đề ở đâu không?”

Ngốc Đản vẫn lắc đầu không nói, lòng cười thầm, hắn bắt thóp thằng nhóc này rồi đó là thích khoe khoang, giả vờ không quan tâm, y sẽ nói bô bô ra thôi.

" Đó chính là vấn đề đấy, vì anh chính là vấn đề."

Ngốc Đản ngớ ra, quanh có thế nào mà lại do mình:" Làm sao vấn đề ở tôi được?"

" Vậy tôi hỏi anh, một người có tiền án gây thương tích, lại còn dám đánh cả bảo an của bệnh viện tâm thần để bỏ trốn, vậy phải như thế nào?" Mộc Lâm Thâm chỉ đũa về phía Ngốc Dan hỏi:

" Chính là như tôi." Ngốc Đản nghiêm túc nói, chuyện này không đùa được đâu, nhưng hắn đủ lòng tin vào năng lực đóng giả của mình, sẽ không có sơ hở gì:

" Hôm ở sân bay tôi cảnh báo anh rồi, đừng làm nằm vùng nữa, gặp phải người có nhãn quang sẽ phát hiện, anh tưởng tôi nói vui thôi sao. Tôi hỏi anh, Đại Đầu thường xuyên uống tới say, không nhận ra cả mẹ hắn, anh đã bao giờ uống say chưa?"

" Sao tôi dám." Ngốc Đản gạt đi, uống say nói linh tinh thì sao? Hắn sao có thể mắc loại sai lầm sơ đẳng đó:

"Tôi lại hỏi anh, Đại Chủy thấy nữ nhân là chảy nước dãi, ngày đêm tơ tưởng tới Dương mỹ nhân, mở mồm ra toàn mông với vú, anh có thế không?”

Ngốc Đản im lặng, hắn không phải loại người đó.

" Khi ăn cơm, bất kể là ăn ở nhà hàng sang trọng, hay là ăn cơm đầu đường, anh đều nhét hết vào miệng, căn bản không hề phân biệt ngon dở, đúng chứ?”

Ngốc Đản gật đầu, đó là điều chắc chắn rồi, ai để ý mấy chuyện ăn uống làm gì.

" Anh có đi chơi gái bao giờ chưa? Anh đã chơi thuốc phiện chưa? Anh đã đánh ai dở sống dở chết chưa?" Mộc Lâm Thâm liên tục đặt câu hỏi, hỏi tới Ngốc Đản không đáp nổi, dù giả danh gì thì hắn cũng là cảnh sát, làm việc phải có giới hạn. Mộc Lâm Thâm đoán chừng nói tới đây hắn đã thấm rồi:" Đấy chính là vấn đề, anh chẳng có cái tật xấu gì, gương mẫu hơn cả cảnh sát, ai mà tin anh là người cùng đường được? Hơn nữa tôi với anh vốn tính cách đối lập, vậy mà kè kè đi với nhau, nên giờ e là tôi cũng bị anh liên lụy khiến người ta nghỉ ngờ luôn rồi."

Đây là vấn đề nghiêm trọng, kỳ thực nghe Mộc Lâm Thâm nói một nửa là Ngốc Đản đã nhận ra rồi, không có sơ hở gì chính là sơ hở lớn nhất của hắn.

" Lúc đầu anh làm rất tốt đấy, tôi không hề nhận ra, lúc đó thậm chí tôi coi anh là thành phần nguy hiểm cần tránh xa, nhưng sau khi Lão Lư gọi người tới ga tàu hỏa, anh bắt đầu có vấn đề." Mộc Lâm Thâm nhắc: Ngốc Đản đặt mạnh đũa xuống, hắn biết vấn đề ở đâu rồi, sai lâm của hắn bắt đầu từ lúc thấy thế lực sau lưng của Lão Lư, nhìn thấy tám tên thuộc hạ đưa Tiểu Mộc đi, hắn không phản ứng gì. Nếu như trước đó hắn toàn tâm toàn ý đóng vai một tên tội phạm tìm cách trốn trại, thì sau này vụ án càng lúc càng nghiêm trọng hắn chỉ lo bị lộ tẩy mà quên mất vai trò của mình.

Tình hình bây giờ là đối phương đã lấy hết tiền mặt, thẻ ngân hàng của họ, rõ ràng không cần làm thế, ý đồ rõ là muốn thăm dò, để xem khi dồn vào đường cùng rồi thì mình hành động thế nào ... Bây giờ chỉ cần có hành động hợp tình hợp lý, là đánh tan nghi ngờ của bọn chúng ngay.

Câu hỏi là, một kẻ thất nghiệp, thêm vào có tiền án, lúc cùng đường lang bạt đầu đường xó chợ phải làm gì? Đáp án là cướp chứ làm gì, giống như lúc bọn họ vừa mới thoát khỏi bệnh viện tâm thần trốn tới Hán Trung ấy, chỉ thế thôi.

Mộc Lâm Thâm nhìn thấy Ngốc Đản cầm đũa ăn tiếp, ăn như chết đói chết khát thì biết hắn đã hiểu vấn đề của bản thân ở đâu, cười khẩy:" Lại chuẩn bị báo cáo về nhà làm giả vụ cướp đấy à?"

Ngốc Đản khựng người, tất nhiên là phải thế, hắn là nằm vùng, lại là loại nằm vùng khác khu vực, lãnh đạo không phải người nhà hiểu mình, nên làm việc gì cũng phải cẩn thận hơn bình thường, không thể chưa báo đã làm, nếu không sẽ có rắc rối.

Thế nhưng giọng điệu của Mộc Lâm Thâm thì biết tính toán này của mình có vấn đề rồi, lân này không rõ vấn đề ở đâu, sợ nghĩ ra thì đã muộn. Hắn cắn răng hạ quyết tâm, hỏi thẳng:" Cậu nói đi, chúng ta phải làm như thế nào?"

" Giả thì làm giống đến mấy cũng vẫn không thể che giấu hết sơ hở, đợi trong nhà nghiên cứu đi, nghiên cứu lại tìm ra phương án phù hợp thì muộn quá rồi. Bây giờ chúng ta đã đi cùng nhau tới ba bốn ngày, bọn chúng hẳn là đã ngờ vực rất lớn, muốn dàn dựng một vụ cướp qua mặt một tên địa đầu xà, sẽ phải làm bao nhiêu công tác để qua được tai mắt của hắn?" Mộc Lâm Thâm càng nói càng nghiêm trọng:

Ngốc Đản gật đầu, hắn thừa nhận những lời này.

Mộc Lâm Thâm xoa xoa tay cứ như đợi chuyện này lâu lắm rồi vậy, ra hiệu cho Ngốc Đản ghé tới gân mình, thì thầm:" Cách suy nghĩ hợp lý trong trường hợp một tên tội phạm bị đẩy vào đường cùng là mạo hiểm làm một vụ lớn, kiếm khoản tiền rồi cao chạy xa bay ... Hiện giờ không biết có bao nhiêu ánh mắt nhìn vào chúng ta, quá tốt, nói không chừng chúng ta gây họa, bọn chúng còn dẹp yên hộ chứ, vì sao? Chúng sợ chúng ta rơi vào tay cảnh sát, đúng chứ?"

"Tôi nhắc anh, Ngốc Đản không phải là kẻ thông minh, cũng không quá ngốc, tiền cướp được không được quá nhiều để thành vụ án nghiêm trọng, không thể quá ít không đạt hiệu quả ... Anh tự nghĩ cách đi, tôi là nhà lý luận, còn thực hiện phải trông vào anh." " Được, không thành vấn đề ...' Ngốc Đản lấy ra chiếc di động mà Đồ Thân Hào để lại, trong đó lưu đố điện thoại để họ gọi điện cho hắn khi đến Đồng Quan, vì cẩn thận, họ không chủ động làm thế, quyết định đúng là chính xác, nếu hắn đã nghi mình còn chủ động đến nhà là tự khai rồi. Pin đã bị hắn cố tình bật máy liên tục cho cạn kiệt, cái di động này có vấn đề, nếu có cài nghe trộm thì hết pin không dùng được nữa, nhưng đảm bảo là phải có định vị, thứ đó có thể dùng rất lâu, nếu lời của Mộc Lâm Thâm là đúng, hắn có cách xác nhận, nhưng đột nhiên lại do dự:" Nếu cậu sai thì sao, lúc đó chúng ta lấy được tiền rồi, há chẳng phải diễn giả thành thật, không muốn đi cũng không được à?"

Chương 146vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...