Chuyện đã khơi ra rồi Ngốc Dan biết không thỏa mãn thằng nhãi này, y sẽ không để mình yên, khẽ thở dài:" Cậu đoán đúng rồi đấy, tôi là cô nhi, không cha không mẹ.”
" Hả?" Mộc Lâm Thâm trố mắt, không ngờ rằng còn tệ hơn cả y đoán, không phải không được cha mẹ yêu thương, mà là không có luôn:" À, xin lỗi, đụng chạm tới nỗi đau của anh rồi."
" Không có gì, tôi bị lừa bán, một tuổi đã bị người ta bắt mất, khi được giải cứu ra thì đã hơn bốn tuổi, không hề có chút ấn tượng gì về cha mẹ mình, cho nên cậu nói đúng, tôi chưa từng biết tới tình cảm của cha mẹ." Ngốc Đản nói tới đó khit mũi xem thường:" Nhưng cậu cũng chẳng đúng, vì đây không phải là câu chuyện bi thảm, mà là câu chuyện hạnh phúc, tôi may mắn được trở thành nhân vật chính trong câu chuyện đó."
" Hạnh phúc?" Mộc Lâm Thâm ngẩn người, có hạnh phúc gì trong câu chuyện này sao, không khỏi sinh nghi, không phải lừa mình chứ, nói ra tên này làm nội gián không tệ, trước kia cũng đã qua mặt y một lần rồi: " Sau khi được giải cứu ra, tôi được đưa tới viện phúc lợi nhi đồng, do tìm mãi không ra cha mẹ đẻ của tôi cho nên viện phúc lợi thành nhà của tôi ... Từ nhỏ tôi ăn cơm trăm nhà, mặc áo trăm nhà mà lớn lên, cái thế giới này nhìn chung vẫn nhiều người tốt hơn kẻ xấu, tôi trưởng thành là nhờ những người hảo tâm không rõ tên đó. Hơn nữa có mấy cảnh sát giải cứu tôi, bọn họ vẫn thường tới thăm tôi. Chuyện hạnh phúc nhất trong ký ức của tôi chính là bám vào cửa sổ, nhìn xem có chú hoặc dì mặc cảnh phục nào tới chơi với tôi, mang đồ ăn ngon tới cho tôi không? Trong đó có một cảnh sát ve sau là cha nuôi tôi, ông ay là người rất bảo thủ, có khi là còn hung dữ hơn cha cậu, vào tuổi nổi loạn, tôi không ít lần bị ông ấy dùng thắt lưng da đánh đòn." Ngốc Đản nói những lời này với nụ cười, không hề giống đóng giả:
Mộc Lâm Thâm ngạc nhiên, nhưng y cũng biết bề ngoài dễ thấy, bản chất khó tìm, vì con người là một động vật rất phức tạp. Đối với người này đó là cuộc sống bi thảm, với người khác không chừng lại là câu chuyện hạnh phúc.
" Sau đó cha anh đưa anh đi làm cảnh sát à?" Mộc Lâm Thâm hỏi:
" Cậu lại sai rôi, ông ấy làm cảnh sát cả đời, điều không muốn thấy nhất là tôi đi vào vết xe đổ của ông ấy." Ngốc Đản giải thích:" Chỉ người trong cuộc mới hiểu gian nan và nguy hiểm trong đó, ai lại muốn người thân yêu của mình làm cái nghề như thế?"
" Vậy sao anh còn làm trái ý ông ấy, thậm chí còn làm loại cảnh sát có nguy cơ cao nhất."
"Thế nên mới nói cậu vẫn còn non lắm, nhân tính đâu đơn giản như trong sách vở của cậu đâu, ông ấy tuy không muốn tôi nối nghiệp ông ấy, nhưng nếu tôi thực sự làm thế, ông ấy lại rất vui mừng. Tôi làm cảnh sát cũng không hẳn là vì muốn nối nghiệp ông ấy, vì những người từng quyên góp, giúp đỡ viện phúc lợi nhi đồng, tôi không biết họ là ai, nhưng họ ở ngoài kia. Thế giới ngoài kia rất nhiều thứ tệ hại, đúng là vậy, thế nên tôi mới làm cảnh sát, giúp đỡ người cần giúp đỡ, báo đáp lại ân tình tôi đã nhận." Ngốc Đản cười, một nụ cười rất đơn thuân chất phac:
Mộc Lâm Thâm ghét nhất là loại lời lẽ thuyết giáo này, kể cả là có làm y cảm động, ngả lưng nằm xuống giường, tính con lửa nổi lên:" Anh đi đi, tôi buồn ngủ rồi."
"Tôi đi đây, nhưng còn một câu nữa ... Lâm Tử, bất kể là cha giàu hay cha nghèo, làm cha đều không dễ dàng gì đâu, cho dù không báp đáp gì cũng được đi, nhưng không tới mức phải báo thù họ chứ? Đó là điều mà tôi thấy khó hiểu nhát ở cậu đấy.' Ngốc Đản đứng dậy, câu cuối cùng đó là điều mà hắn luôn muôn nói:
Hiển nhiên là có hiệu quả, thế nên chỉ nhận được đúng một chữ "cút" từ Mộc Lâm Thâm.
Nói chuyện không không hợp, tất nhiên là dừng lại, đều là người trưởng thành rồi, nhiều chuyện nên nhắc tới là dừng, Ngốc Đản trước khi đi còn tắt đèn.
Rất lâu sau Mộc Lâm Thâm mới thò đầu ra từ trong chăn, ngây ra nhìn trân nhà tối om om, thói quen nhiều năm, dù đau lòng tới mấy cũng chỉ một mình trốn đi lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhưng mà giờ chẳng còn đau lòng như trước kia nữa rồi, y từng thế không bao giờ tha thứ cho cha mình, nhưng cuộc sống đột nhiên vào bước ngoặt, khiến y nhìn nó ở nhiều góc độ khác nhau, thấy như bản thân chưa từng thấy, nhận ra điều chưa từng nghĩ tới, mặt tựa hồ sáng dần, có vẻ như đã tỉnh ngộ.
Hoặc là không ... Chẳng qua là có tia ban mai từ cửa sổ chiếu vào thôi, một đêm chẳng biết trôi qua từ khi nào.
Tay trái cầm di động, ngón cái lướt màn hình, Đồ Thân Hào nhíu mày. Tay phải cam di động, ngón cái lướt màn hình, mắt nhìn qua đó, Đồ Thân Hào vẫn nhíu mày.
Ngẩng đầu lên sắc mặt giám đốc Đồ cũng không khá hơn, ở trước mặt là hai tên thuộc hạ tướng mạo chẳng ra sao, thuộc cái loại cầm tiền lo việc, đeo danh nghĩa bảo an ở công ty. Nhiệm vụ bọn họ nhận lần này là giám thị bộ đôi tối hôm đó từ Chi Dương tới Đồng Quan, sau đó ba ngày chỉ đem về được vài bức ảnh.
" Bọn chúng không đi đâu cả, suốt ngày ở trong nhà trọ thôi à2" Đồ Thân Hào ngạc nhiên lắm:
" Vâng, không đi đâu cả, cùng lắm là xuống lầu ăn cơm thôi." Một bảo an đáp:
Bảo an còn lại nhớ ra, chỉ ảnh Ngốc Đản:" À phải rồi đại ca, còn tới hiệu thuốc gân đó mấy lần, tối hôm đó em nghe bọn Hồ Tử nói là họ đánh thằng này dữ lắm, chắc là bọn chúng đang dưỡng thương." " Vậy tên này thì sao?" Đồ Thân Hào giơ ảnh Mộc Lâm thâm lên:
" Em chụp hết rồi đó đại ca." Một tên bảo an đáp:
" Mày chụp cảnh y đứng bên cửa sổ tạo dáng nghệ sĩ thì có tác dụng chó gì không?" Đồ Thân Hào mắng:
"Nhưng mà nó không ra ngoài thì em chụp cái gì được ạ, chắc là sợ không dám di đâu nữa." Bảo an đó giải thích:
Truy hỏi hai tên thủ hạ hồi lâu, bọn chúng thê thốt không hề làm biếng hay trốn việc, Đồ Thân Hào đành chấp nhận suốt ba ngày chỉ thu được từng đó tin tức. Đồ Thân Hào ném di động đi, phất tay đuổi người, một tên bảo an còn không biết điều, hỏi:" Đại ca, có còn theo dõi tiếp không? Hay là để em gọi mấy huynh đệ tới, chém cho bọn chúng nằm luôn là xong."
" Cái gì?" Đồ Thân Hào nổi khùng, vỗ bàn mắng:" Chúng mày dám tho mặt ra làm người ta sợ chạy mất, cẩn thận tao chém mày nằm luôn đấy."
Hai tên bảo an hoảng hốt chạy khỏi phòng, Đồ Thân Hào tức giận hất văng đồ trên bàn, tố chất đám thủ hạ của hắn là vấn đề lớn, nhưng người có tố chất lại không dễ tìm, cái đám ngu này không tát cho hét vào mặt thì chúng không hiểu được ý đồ của cấp trên.
Đúng, ý đồ là gì? Đồ Thân Hào ngồi xuống cái ghế giám đốc êm ái, ngả lưng ra sau, hai tên kia chết dí một chỗ không đi đâu cả là có ý đồ gì?
Hơn nữa hai tên tên có vẻ tính cách xung đột này lại chung sống hòa bình, trái với lẽ thường.
Còn một điều không thể giải thích được là, hai người bọn chúng bị tập kích bất ngờ, bị người ta đánh, lấy mất cả tiền, theo lý mà nói không thể dửng dưng thế này, phải có chút phản ứng gì đó chứ? Ví như chạy thật xa chẳng hạn, chứ chúng như ở nguyên một chỗ đợi lệnh triệu tập vậy. Không hợp lý, dứt khoát là không hợp lý.
Đồ Thân Hào cầm di động lên, xem hết lại ảnh chụp ba ngày qua lần nữa, nhiều lần phóng to ảnh lên xem kỹ chỉ tiết, nhãn quan của người từng làm lính trinh sát nói với hắn, có nghi vấn.
Chỉ đơn giản là hành vi không giải thích được, tới chỗ Đồ Thân Hào mà nói thành sự nghỉ ngờ lớn, vì hắn từng đi tù, hắn không quên được những bức tường bao cao lớn, những chấn song sắt lạnh lẽo, hắn sợ nơi đó, cho nên luôn phóng đại bất kỳ chút nghi vấn nào.
Bình luận