Đêm khuya, đầu đường cao tốc Đồng Quan.
Đại Đầu lái xe, giống như bóng ma đỗ ở dưới ngọn đèn cao áp, vừa mới ăn tối xong, vê phòng nghỉ chưa được bao lâu thì hắn bị gọi đi, người gọi là Dương Mộng Lộ, sau đó tới đây đợi liền mấy tiếng liên. Hắn cũng đã quen cái chuyện làm việc không có giờ giấc này rồi, cho nên chẳng hỏi một câu, hai người cứ như thế lặng lẽ chờ đợi.
Trong xe rất yên tĩnh, cũng rất buồn tẻ, thiếu đi thằng nhóc kia pha trò, làm bầu không khí trở nên rất áp lực.
Đợi hơn hai tiếng liền mới nhận được điện thoại, Dương Mộng Lộ xuống xe, không bao lâu sau có một chiếc xe rời đường cao tốc đi về chỗ bọn họ, là xe lạ cả, quy củ cũ, xe luôn được đi thuê, dù là lúc làm việc hay nghỉ ngơi đầu vậy cả. Xe vừa dừng một cái liền thấy dáng người beo béo của ông chủ Hà Ngọc Quý đi xuống.
Dương Mộng Lộ đi lên, vừa mới bước vào trong xe liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, người uống rượu vừa mới thấy cô là lập tức xán tới cười hì hì. Chính là Lư Hồng Bác, Dương Mộng Lộ chẳng để ý tới ông ta, quay sang mắng Hà Ngọc Quý:" Lão Hà, thần kinh ông ta đã có vấn đề lớn như thế, anh còn để ông ta uống rượu à?"
" Cô nói thế là oan cho tôi quá, tôi làm sao quản nổi ông ta chứ? Ông ta muốn đi, tôi tìm còn chẳng ra ấy chứ, phải tốn công lắm mới kéo được ông ta ra khỏi bàn nhậu đấy." Hà Ngọc Quý xuống xe đổi gió kêu oan: Lư Hồng Bác ợ một hơi rượu, lè nhè:" Chén say ta hát ta chơi, thú vui say hát người đời được bao. Tháng ngày thấm thoát chóng sao, hạt sương buổi sớm tụ vào lại tan ... Lộ Lộ, có nhớ tôi không?"
" Sao ông không uống chết luôn đi." Dương Mộng Lộ nhăn mặt xuống xe, mùi trong xe không chịu nổi:
Lão Lư cũng cười khà khà bước xuống, say tới không biết gì nữa rồi. Dương Mộng Lộ hỏi Hà Ngọc Quý:" Lão Hà, phía đó có yên tĩnh không?” " Yên tĩnh, tĩnh tới mức phát chán ấy chứ, không cho tôi phóng tay làm, nếu không thì chỉ trong hai tháng là xong việc dọn đồ mà đi rồi." Hà Ngọc Quý không hài lòng, than phiền tiền thu được quá chậm:
Làm đa cấp là hợp tác kiếm tiền, giống giám đốc lớn cấp A như Lão Hà, có thể lấy được chừng 30% tổng ngạch, còn lại tuyệt đại đa số phải chia cho giám đốc cấp B,C, tiêu hao cũng là rất kinh người.
Dương Mộng Lộ mấy hôm nay tính tình không tốt, mắng:" Hai tháng qua anh kiếm được mấy chục vạn rồi, còn muốn thế nào nữa? Biết đủ đi, nước nhỏ chảy dài, an toàn là hàng đầu."
" Có được bao nhiêu đâu, cô xem thuê xe này, nhân công này, ăn ở ... Ui, nói tới ăn ở, phải nuôi cái vị đại gia kia, có biết tốn kém thế nào mà. Phải rồi, chúng tôi đi qua đây là để hỏi hai bọn họ thế nào?" Hà Ngọc Quý hỏi vội:
" Chẳng thế nào cả, xem chừng ông chủ Đồ vẫn còn nghi ngờ." Dương Mộng Lộ đem quá trình khảo sát kể hết một lượt: Lão Hà nghe xong thì nổi nóng, không ngờ đá Lão Lư một phát:" Xem đi, Lão Lư, tôi đã nói thế nào? Khó khăn lắm mới nhặt được bảo bối, vậy mà đem đi tặng người ta, đã thế người ta cũng không cần ... Tức chết đi được, hắn không cân thì thôi, sao nặng tay như thế, bảo bối của tôi chạy mất rồi.
"
"Ai người ta làm ăn lớn mà, chắc chắn là phải cẩn thận hết mức có thể rồi, làm thế cũng thông cảm..." Lão Lư nói nửa chừng thì thôi, biết tính ông chủ Hà keo kiệt, hắn chỉ thấy tiền bay khỏi túi, đạo lý khác nghe không lọt tai:
Lão Hà không sao nguôi ngoai được, đi qua đi lại chửi đổng, lần trước cho ăn cho mặc, hầu hạ chu đáo như thế mà thằng nhóc đó vẫn chạy mất, khó khăn lắm mới kiếm về được. Giờ hay rồi, đánh người ta một trận, người ta có ngốc đâu quay lại kiếm đòn à? Lão Lư trình độ tất nhiên là không phải lo, nhưng người sợ nổi danh, lợn sợ béo, ông ta ra mặt một cái là kéo cả đám cảnh sát tới rồi, không cách nào lào lớn được, chỉ có thể lén lút như trộm.
Dương Mộng Lộ khuyên nhủ, đó là an bài của ông chủ Giả, nếu làm tốt, chuyện làm ăn bên này cũng có phần của bọn họ.
Vừa nghe thấy chuyện làm ăn, Hà Ngọc Quý đang chửi bới hỏi ngay:" Được bao nhiêu?"
" Vậy thì phải xem anh lôi kéo được bao nhiêu đầu người ... Còn nữa, nhất định phải đưa cái thứ tai họa này đi, ông ta là mục tiêu quá lớn, đi đến đâu thế nào cũng có cái đuôi bám theo. Ông chủ Già nói, lần này làm ăn rất lớn, dứt khoát không thể để xảy ra một chút sai sót nào hết." Dương Mộng Lộ kéo Hà Ngọc Quý sang bên nói nhỏ, chỉ về phía Lão Lư xuống xe bị trúng gió, đang ngồi bên vệ đường nôn oe:
Chuyện phải làm, chỉ tiết phải chú ý, dặn dò qua loa một lúc rồi Dương Mộng Lộ quay về xe, nhìn thấy Lão Lư vẫn còn đang nôn, chẳng hiểu sao còn tức giận, quay trở lại, dùng mũi giày cao gót đá cho ông ta một phát rồi mới đi.
Xe chở Dương mỹ nhân đi rất lâu rồi, Lão Lư mới nôn hết hậm hực quay về xe. Hà Ngọc Quý đưa cho ông ta chai nước súc miệng, Lão Lư say thì say chứ đầu óc vẫn còn tỉnh lắm:" Sao, các người chê tôi thì nói thẳng ra đi, mẹ nó chứ, giờ đều kiếm được tiền cho nên coi tôi là gánh nặng đấy hả?"
"Thôi đi, những năm qua ông tiêu bao nhiêu tiền, ai tiêu nhiều hơn ông không?" Hà Ngọc Quý vặn lại:
" Vậy ông cũng không thể vứt bỏ tôi giữa đường chứ." Lư Hồng Bác tức giận:
" Giáo sư ơi giáo sư, đây là an bài của ông chủ Giả đấy ... Với lại chỉ tránh lúc đầu sóng ngọn gió thôi, tới lúc làm ăn lại, chẳng phải vẫn mời ông ra sao? Tôi bảo với ông này, tới viện dưỡng lão sống yên ổn một thời gian đi, qua lúc sóng gió này tôi sẽ đến đón ông." Hà Ngọc Quý nói xong không yên tâm, lại dặn:" Đừng để tôi còn chưa tới thì ông đã chạy mất rồi nhé." " Hừ, không vui thì tôi chạy chỗ khác, ông quản được à?" Lư Hồng Bác hừ mũi:
Hà Ngọc Quý khởi động xe lái đi, xe đánh một vòng lại lên đường cao tốc, đợi xe qua trạm thu phí rồi, định quay đầu an ủi Lão Lư mấy câu thì ông ta đã nằm ở ghế sau ngủ từ lúc nào.
4 giờ 30 phút sáng, tổ chuyên án giám sát được chiếc xe của Hà Ngọc Quý rời khỏi địa bản tỉnh, không rõ đi đầu.
Có điều xét thấy thời cơ bắt giữ còn chưa chín muôồi, lại có manh mối quan trọng hơn xuất hiện, lực lượng cảnh sát tổ chuyên án bố trí căn bản không động tới bộ đôi giống như đang hoảng hốt bỏ trốn đó.
Bình luận