Chương 127: Nguy hiểm không lường trước. (2)

Chương 127: Nguy hiểm không lường trước. (2)

Sợ hãi tới từ trong nội tâm con người chứ không phải từ bên ngoài, Mộc Lâm Thâm biết rõ điều đó nên cố gắng trấn định, nhưng bất kể y liên tục nói với bản thân, củng bố tâm lý ra sao cũng không áp được cơn sợ hãi ập tới, không áp được đủ loại tưởng tượng. Mình sẽ bị treo lên đánh? Bị đánh đập tập thể? Hay bị tra tấn hành hạ, tệ hơn nữa là bị bỏ mặc ở chỗ hoang vu này?

Mộc Lâm Thâm cho rằng, mình da non thịt mềm thế này làm sao chịu nổi sự hủy hoại đó.

Phải làm sao bây giờ? Ngốc Đản đã cảnh báo rồi, hẳn là Dương Mộng Lộ giở trò không phải là cảnh sát thật. Bị giam ở một nơi không thấy ánh mặt trời thế này, Mộc Lâm Thâm suy đoán hẳn là đối phương phải đợi đến tối mới ra tay. Người của tổ chức đa cấp cũng là cao thủ tâm lý, chúng biết rằng chờ đợi trong yên ắng sẽ tự động hủy hoại ý chí một người, chứ cảnh sát còn chưa có trình độ cao tới mức dùng tâm lý chiến kiểu này.

Vấn đề là chỗ này, cảnh sát thật thì dễ nói, cảnh sát giả không dễ đối phó.

Làm người tốt thật không dễ, nếu để người ta biết mình là nội gián, chắc thế nào cũng bị đánh cho dở sống dở chết?

Làm người xấu cũng không dễ, người ta muốn khảo nghiệm lòng trung thành của anh, vẫn đánh cho dở sống dở chết.

Ôi thế nào cũng bị ăn đòn cho mà xem, fuck còn mẹ chúng nó, làm sao bây giờ? Mình ăn trận đòn này quá oan mà, lại còn chẳng có chỗ nào mà kêu oan nữa. Với lại mình có cái gì để bán đâu, đã bán đứng tổ chức đa cấp của người ta rồi, bây giờ chẳng lẽ làm ngược lại, đi bán đứng cái tổ chức kia à? Không thể làm thế được, làm gì người ta chịu tin, muốn bán đứng cũng phải có chút chứng cứ, với cái tính cách của mình, người ta có tin mình là tai mắt của cảnh sát không?

Suy đi nghĩ lại mãi không cách nào kết luận được, Mộc Lâm Thâm đang tính những chiêu khốn nạn độc ác nhất để giữ mạng, nhưng không có chiêu nào không sơ hở.

Đúng rồi, đám cảnh sát cũng không phải loại kém cỏi, cái trò truyền tin trong nhà vệ sinh, giờ nghĩ lại thực sự là quá hoàn mỹ, muốn nắm thóp mình cũng làm gì có.

Đúng rồi, đây có lẽ là một cuộc khảm nghiệm bất ngờ, mình bị bắt đi một cách đột ngột, khi đó trên người dù che giấu chút gì thôi cũng có khả năng bị hoài nghi. Nhưng mà hiện giờ trên người mình không có cái gì hết, muốn bán đứng bên kia cũng không có chứng cứ. Thôi đành phải phải cứng rắn tới cùng, làm một phần tử đa cấp thực sự vậy. Xoảng ... Một tiếng động lớn làm Mộc Lâm Thâm giật cả mình, y nghiêng tai lắng nghe, sau đó lờ mờ nghe thấy tiếng chửi mắng, có vẻ như là mắng tên Đại Chủy kia. Tiếp theo đó nghe thấy tiếng động uỳnh uych, nghe mà khiếp đảm, nghĩ tới chiêu trò mà đám xã hối đen Mỹ thường dùng dẫn mặt người ta, như là cho vào bao tải dùng gậy quất một trận, đợi khi được thả ra thì nửa đời còn lại cơ bản chỉ có thể nằm một chỗ thôi. Lại thêm một lúc nữa, nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của Đại Đầu ...

Chết tôi rồi, Mộc Lâm Thâm hối hận tím cả ruột, nếu sớm biết đa cấp cũng cũng đen tối như thế này, thì dù có dùng súng ép mình, mình cũng không chơi. Nếu như bị đánh cho nửa đời sau nằm liệt giường thì cuộc đời này của mình đúng là lỗ chổng vó rồi.

Xoảng ... Chúng lại mở một phòng khác rồi, không ngờ nghe thấy tiếng thét của Dương Mộng Lộ làm Mộc Lâm Thâm choáng váng, thậm chí sinh ra ảo giác, chẳng lẽ phán đoán của mình sai rồi, nói không chừng là chông chéo trong chấp pháp. Hoặc biết đâu là đám đa cấp khác đang muốn loại bỏ kẻ thù, cho nên nửa đường chặn cô giảng viên xinh đẹp này?

Bốp! ... Bốp! ... Lại bắt đầu đánh, chắc là tới lượt Ngốc Đản đây, Mộc Lâm Thâm ghen ty với thân hình súc vật của Ngốc Đản, đánh tên đó một trận cũng như là thư giãn gân cốt thôi, hắn không sao, mình thì chịu thế quái nào nổi.

Xoảng, cửa sắt phát ra tiếng, toàn thân Mộc Lâm Thâm run lên, sợ đái ra quần rồi, rốt cuộc tới lượt mình, làm y nhớ tới một câu thơ.

Ta tự vung đao cười với trời, sống chết hết thảy đều anh hùng.

Nhổ vào, đám thi sĩ đó toàn là nói bậy, Mộc Lâm Thâm dù cho dùng thi từ khảng khái nhất để khích lệ mình cũng vô ích, trừ sợ tới muốn đái ra quần, toàn thân run lẩy bẩy thì chẳng còn cảm giác nào khác. Mộc Lâm Thâm bị hai người đưa tới căn phòng sát bên cạnh, túi chùm trên đầu bị bỏ ra, y dụi mắt, cảnh tượng dưới ánh đèn làm y sợ nhữn hai chân, thiếu chút nữa thì són ra quần.

Có hai tên đang ấn Ngốc Đản xuống, gậy cao su quất túi bụi lên người, Ngốc Đản bị đánh mà không hé răng một lời. Mộc Lâm Thâm kinh sợ nhìn người sau bàn, râu quai nón, trán rộng hàm bành, rất có mỹ cảm của nam tử cổ điển, đang cười rất ghê rợn. Nam tử mặc cảnh phục đó chỉ tay về phía Ngốc Đản nói với Mộc Lâm Thâm đang bị còng tay:" Sao, cậu dám hoài nghi quyền chấp pháp của chúng tôi à?"

" Không không không, tôi biểu thị sự tán thưởng, đối với loại người người rác rưởi này, phải dùng thủ đoạn nghiêm khắc để đối phó." Mộc Lâm Thâm liến thoằng nói, miệng vừa mở ra thì sợ hãi cũng vơi đi đôi chút:

Tên cảnh sát kia cười gắn, hô ngừng lại, xua tay sai người kéo Ngốc Đản đi, túy ý nói:" Nhìn cho rõ đi, đó là kết cục của kẻ không nói thật đấy, tưởng rằng chúng tôi tùy tiện tìm cậu à? Có biết vì sao chúng tôi bắt cậu không?"

" Biết ạ." Mộc Lâm Thâm gật đầu vội:

" Vậy là vì sao?" Viên cảnh sát vỗ bàn, đùng đùng nổi giận quát:

" Là, là vì ... Anh có thể gợi ý một chút được không? Tôi tôi từ chơi gái cờ bạc, đến lừa gạt gian dối đều có cả, anh hỏi cái nào ạ?" Mộc Lâm Thâm rut re hỏi lại: Viên cảnh sát kia buồn cười tới thiếu chút nữa thì không giữ nổi gương mặt nghiêm nghị, không ngờ hỏi ra kết quả đó, tức thì cắt ngang lối tư duy của hắn, hắn cũng dứt khoát chuyển hướng luôn, chỉ tay:" Thằng nhãi ranh này là con cá chạch, không cho nó ít bài học thì nó không chịu nói thật đâu.”

Hai cái tên vừa đánh Ngốc Đản xong lại cầm đồ chơi đi tới. Á một phát, Mộc Lâm Thâm tức thì ngã lăn ra đất la hét âm ï.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...