Thời gian rời đường cao tốc là 13 giờ chiều, dừng lại ở bên đường nghỉ ngơi đôi chút, Dương Mộng Lộ xuống xe làm vài động tác duỗi người, mấy người còn lại ra sau một bức tường đất xả lũ. Hôm nay thật là nóng, cứ như cái lò nướng vậy, nắng gắt chiếu cho da bỏng rát, đi bộ trên đường trải nhựa mà cảm giác bồng bênh như nhựa dưới chân tan chảy ra rồi vậy, chân chẳng cần phải dùng sức gì cũng làm đường lõm vào.
Nóng, thực sự là quá nóng, trái đất này ngày càng không thân thiện với con người nữa.
" Để tôi lái xe một chút cho, anh nghỉ đi." Dương mỹ nữ ngồi vào vị trí ghế lái, thay thế cho Ngốc Đản:
Ngốc Đản cũng không kiên trì làm gì, đi đâu, tới nơi nào mới dừng lại, đi như thế nào, Dương mỹ nữ là người nắm re hơn ai hết. Ngốc Đản ngồi xuống ghế sau, lấy mông huých Mộc Lâm Thâm vào góc, Mộc Lâm Thâm kinh hãi hét lên:" Chị Dương, hay là để tôi lái xe cho, Ngốc Đản lại có ý đồ bất chính với tôi đây này."
" Ha ha, vậy là cậu hiểu tâm tình của tôi khi ở bên cạnh cậu rồi đấy." Dương Mộng Lộ không bênh vực, lại còn châm chọc:
Đại Đầu và Đại Chủy há miệng cười phụ họa như hai thằng ngốc, nói chung dù không còn hận chuyện y hại mình ăn đòn nữa, nhưng quan hệ của họ về bản chất không đổi, không ưa thằng nhãi mặt trắng này. Ngốc Đản gắn giọng:" Nhìn bộ dạng đàn bà của mày kìa, ai thèm làm gì chứ?" Vừa de dọa, hắn vừa sắn tay áo lên, giống như muốn ra tay, nhưng ngón tay thị vạch lên bắp tay đen xì của mình thành hàng chữ: Cẩn thận, xảy ra chuyện.
Tên này bao lâu không tắm, có thể cạo ghét thành chữ thế này chứ? Mộc Lâm Thâm thầm mắng, sau đó mới nhớ ra, đây không phải là lúc nghĩ chuyện đó, đột nhiên rời đường cao tốc, đột nhiên đổi người lái xe ... Đúng rồi, vừa mới rẽ vào đường quốc lộ cấp huyện rồi?
Thò đầu nhìn ra ngoài đường, mặt đường hắt lên hơi nóng hầm hập làm cảnh tượng méo đi, xung quanh là ruộng ngô xanh mươn mướt, ngô cao bằng cả đầu người đã có bắp rồi, những chiếc lá rung rinh trong gió nóng. Nhìn trước nhìn sau không thấy một bóng người, xe cộ qua lại cũng không có, con đường mấp mô rõ ràng thiếu tu sửa lâu ngày, bụi đất màu vàng nhạt bám đầy thân xe. Xa xa hơn là rặng núi nhấp nhô, tạo nên một khung cảnh vừa hoang sơ vừa hùng vĩ, chiếc xe tựa chấm nhỏ đi giữa đất trời bao la.
Mặc dù bọn họ thường xuyên hoạt động ở chỗ dân cư thưa thớt, nhưng thế này cũng vắng vẻ quá rồi, làm Mộc Lâm Thâm bất an.
" Ngốc Đản, tránh xa tôi ra một chút, anh chỉ có một mình, cố ý chiếm chỗ của tôi đấy à?" Mộc Lâm Thâm cố gắng đẩy thân hình cao lớn của hắn ra, tuy về chiều cao thì hai người không chênh lệch bao nhiêu, thể hình quá khác biệt, khiến y cố hết sức chẳng ích gì, chỉ làm trò cười cho Đại Chủy và Đại Đầu: Trên cánh tay Ngốc Đản có thêm dấu hỏi do Mộc Lâm Thâm viết, ý là có chuyện gì? Ngốc Đản lắc đầu, làm sao hắn biết được, sau đó dùng lưỡi liếm lòng bàn tay, kỳ lên tay một cái, chớp mắt bí mật của bọn họ đã bị diệt trừ.
Đang am đột nhiên có tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên, từ ngoài mặt đường một chiếc xe van Wuling loại làm dài hơn cho cảnh sát, nổ máy hùng hổ lao tới chặn ngang đường tiến của bọn họ. Từ trên xe có một cảnh sát mặc cảnh phục, cùng với mấy người mặc đồ hiệp cảnh nhảy xuống, chạy tới trước xe của bọn họ, đập thô bạo vào cửa kính:" Mở cửa, xuống xe, xuống xe."
Dương Mộng Lộ không biết chuyện gì, vừa mở cửa xe chưa kịp hỏi thì bị một tên cảnh sát kéo xuống, làm cô loạng choạng ngã ra đất. Mộc Lâm Thâm tức giận đạp cửa lao ra, Ngốc Đản ngăn không kịp, chỉ thấy y đỡ Dương mỹ nữ lên, đùng đùng nổi giận chất vấn:" Này, mấy anh kia, làm cái gì thế hả? Mặc cảnh phục thì có thể làm càn à, sao lại bắt nạt nữ nhân?”
" Chính là cô ta, còng lại." Cảnh sát đứng đầu lấy ảnh ra đối chiếu, chỉ Dương Mộng Lộ quát:
Hai hiệp cảnh đi tới bẻ tay Dương Mộng Lộ chưa hết bàng hoàng đã bị ra sau còng lại rồi, đang định kéo cô đi thì Mộc Lâm Thâm đẩy ra, giữ cô lại:" Các anh vì lý do gì mà bắt chị ấy, tôi nói cho các anh biết đây là hành vi
Chát! Tên cảnh sát đứng đầu tát y một phát, động tác nhanh gọn dứt khoát:" Cản trở thi hành công vụ, cẩn thận bắt cả mày."
Mộc Lâm Thâm má nóng rát, càng chửi:" Fuck cả nhà chúng mày, tao đi tố cáo, tao có người quen trong cảnh sát..."
Trả lời y là một cú đá ngã lăn ra đường, mấy tên cảnh sát còng lại đưa đi.
So với Mộc Lâm Thâm thì ba tên còn lại thành thật hơn nhiều, bị đám hiệp cảnh quát tháo liền xuống xe ôm đầu ngồi xuống rất tự giác, nhìn y bị đánh cũng không ý kiến gì. Hai hiệp cảnh nữa đi tới, còng bọn họ lại với nhau, sau đó một cảnh sát lái xe bọn họ đi.
Buổi chiều nắng to, quốc lộ vắng vẻ, chuyện xảy ra hết sức bất ngờ không ai chứng kiến, chiếc xe cảnh sát phóng đi trên con đường không người qua lại, chẳng mấy chốc mà biến mất.
Xe theo dõi không dám lộ diện, chỉ ở xa xa chụp lại cảnh vừa rồi, chuyện cảnh sát chấp hành công vụ giữa các đơn vị khác nhau thường xả ra chuyện can thiệp chuyện đơn vị khác không hay, nhưng chuyện này có chút vấn đề, Chi Dương là một cái trấn nhỏ, ngay cả đám đa cấp cũng chẳng ghé mắt tới tiểu trấn vùng núi này, vậy mà đi theo dõi loại nghi phạm đa cấp à?
Liên Cường so sánh biển xe cảnh sát, chụp được cả số hiệu cảnh sát trên ngực một người, ở nơi này tín hiệu không tốt, bọn họ phải đi một quãng, lên ngọn đồi cao mới có sóng. Chỉ nghĩ rằng là đơn vị anh em phá án trùng với mình thôi, đến khi có kết quả rồi mới tái mặt, không phải.
" Con mẹ nó, xe cảnh sát giả.' Mã Phong Hỏa nhìn mà trố mắt:
Liên Cường nhìn bốn xung quanh chỉ thấy núi nối tiếp núi, một bóng người cũng chẳng thấy:" Thôi chết rồi, nơi này trời cao hoàng đế xa, chúng ta cũng chẳng làm gì được."
Lái xe lại cười:" Nhưng mà các anh phải công nhận là cái xe cảnh sát đó giống thật đấy, tôi nhìn mà không nghi ngờ chút nào hết."
" Hay lắm ấy mà cười." Liên Cường cho hắn cái tát, đem tình huống bất ngờ này báo về nhà.
Bình luận