Đến khi Mộc Lâm Thâm xách cái túi chứa mấy chai nước quả về thì mấy vị kia vẫn nhìn chằm chằm về phía khu nhà vệ sinh, khi thực sự thấy y quay về mới thở phào, rõ ràng thời gian y không có mặt là thử thách lớn với họ. Mộc Lâm Thâm vui vẻ ngồi xuống chia nước quả cho mọi người, đám kia gục mặt xuống ăn như chết đói chết khát, y thì vẫn thong thả ưu nhã như mọi khi.
Dương mỹ nữ chỉ ăn nửa bát mỳ đã đặt đũa xuống rồi, cô luôn ăn rất ít, lần nào cũng là cô ăn xong ra ngoài đợi bọn họ, điều này tạo khoảng cách rõ ràng, như luôn đang nhắc nhở rằng bọn họ không cùng tâng cấp.
Hôm nay đứng lên, Dương Mộng Lộ đột nhiên có động tác lạ, năm ngón tay luôn qua mái tóc mềm của Mộc Lâm Thâm vuốt nhẹ, sau đó hai tay vươn ra vòng qua cổ y, thân thể mềm mại dán lên lưng y, khẽ hôn lên má một cái. Mộc Lâm Thâm ngạc nhiên quay đầu sang nhìn, Dương Mộng Lộ nheo mắt lại cười hết sức vui vẻ, mặt hai người gân trong gang tấc, cảm thụ được cả hơi ấm từ đối phương phả lên mặt mình, thân mật như đôi tình nhân.
Đại Đầu trố mắt nhìn, miếng thịt bò vừa rơi lên miếng rớt bịch xuống bát, nước bắn lên khiến hắn la oai oái.
" Đây là báo đáp cho cậu vì đã không phụ tin tưởng của tôi."
Dương Mộng Lộ nói xong đưa tay khẽ quẹt mũi Mộc Lâm Thâm rồi mới đi, Mộc Lâm Thâm ngơ ngẩn nhìn theo hồi lâu. Khi quay lại thì ba tên kia ngừng ăn, bị cảnh ướt át bất ngờ làm sững sờ, nhất là Đại Chủy, mồm há hốc ra, cảm tưởng nước dãi sắp chảy xuống rồi.
"Ui, làm lưng tôi tới giờ còn bun rủn, thật là êm ái ... Ui, thật là thơm, tôi còn từng sờ đùi cô ấy đấy, vừa mềm vừa đàn hồi ... Chậc chậc, xem ra tối nay tôi có thể tới phòng cô ấy rồi, các anh chịu khó đứng gác nhé." Mộc Lâm Thâm đắc ý cực kỳ, không thèm che giấu chút nào:
Đại Đầu bị nghẹn ho khù khụ, Đại Chùy thì như người mất hồn, Ngốc Đản thở dài không thèm nhìn cái bộ mặt chướng mắt của Tiểu Mộc nữa. Tâm thái của hắn cũng đang thay đổi, mới đầu còn lo cho an toàn của Tiểu Mộc, bây giờ ấy à, hắn lo cho cái tổ chức đa cấp kia, dẫn con sói này vào, tám thành không thoát được số phận, nam bị hãm hại, nữ bị đưa lên giường.
Xé tờ giấu quảng cáo "phú bà mang bầu” dán ở trên cửa gian vệ sinh, Mã Phong Hỏa vất vả lê hai cái chân tên cứng, rời khu phục vụ chui vào trong xe.
Ở trong xe cũng chẳng dễ chịu hơn chút nào, nóng cứ như phòng xông hơi vậy, lái xe và Liên Cường đang ra sức quạt phành phạch, mồ hôi đầm đìa, vì sao à? Cái xe nát này không có điều hòa chứ sao nữa, dù có cũng không thể dùng, không thể nào đi theo dõi còn nổ máy được. Mã Phong Hỏa nặng nề ném người xuống ghế sau, đưa tình báo mới nhận của Tiểu Mộc, Liên Cường liền chụp ảnh gửi về trong nhà.
Tình báo hết sức chỉ tiết, giám đốc nhỏ phụ trách tụ điểm là ai, giám đốc lớn phụ trách thu tiền là ai, sử dụng tài liệu giảng dạy gì, thời gian triển khai bao nhiêu. Số tình báo này cộng thêm vào ảnh chụp trộm của bọn họ, tương lai sẽ dùng làm chứng cứ định tôi.
Lão Mã duỗi chân ra xoa bóp, miệng còn xuýt xoa:" Cường Tử, chuyến sau đến lượt cậu đi nhé, mẹ nó chứ ngồi trong nhà xí nửa tiếng, chân tôi sắp không duỗi thẳng nổi nửa rồi, đã thế còn vừa nóng vừa thối, ra ngoài nhìn thấy người ta ăn uống là tôi buôn nôn không chịu nổi."
Lái xe phì cười, bị Lão Mã tức tối bợp cho một phát:" Được rồi, lần sau không cần Cường Tử, tới lượt cậu đi."
Liên Cường mồ hôi mồ kê nhễ nhại:" Anh tưởng bọn tôi dễ chịu lắm à, trong xe tới bốn mươi độ, chúng tôi không dám lộ diện nhiều. Mẹ nó, tôi chỉ muốn làm nội tuyến, nhìn thằng nhãi đó, mỗi ngày đều có mỹ nữ làm bạn.”
" À, đúng rồi ... Thằng nhãi đó còn trả tiền cho tôi." Lão Mã lấy tiền ra đếm, chia đếm xong thì có hai cái tay vươn tới cướp rồi, lộc trên trời rơi xuống, ai có mặt người đó có phần.
Lái xe hớn hở cất tiền vào túi, cảm khái:" Thế này phải gọi là gì đây, chúng ta lại còn cần nội tuyến cứu tế nữa chứ."
Lão Mã muốn ra tay cướp lại, bị Liên Cường né được, lái xe thì chạy luôn xuống xe, nhanh chân đi mua về cả đống đồ uống lạnh, mấy anh em chia nhau. Nước lạnh vào ruột, vừa mới áp cái nóng xuống thì thấy cô gái phong tư trác tuyệt kia đi ra, cả ba người vội cúi xuống, nhưng vẫn len lén nhìn trộm.
Chiếc váy dài màu tím phú quý, mái tóc uốn quăn xõa ngang vai, lộ ra chiếc cổ trắng trẻo và bờ vai, mỗi bước chân đều mang tư thái mê người, thong thả đi về phía bãi đỗ xe.
Đến khi cửa xe đóng lại rồi, Liên Cường vẫn lưu luyến:" Em gái đó xinh đẹp thật đấy, mọi người đoán xem khoảng bao nhiêu tuổi?"
"36." Lái xe ngửa cổ uống ực ngụm nước lạnh, sao còn thấy nóng hơn cơ chứ:
Mã Phong Hỏa phản bác:" Làm gì nhiều tuổi thế, hẳn trên 30 rồi, nhưng không tới mức đó.'
"Tôi nói tới cỡ áo ngực, 36D." Lái xe bổ xung:
Ba người cùng cười khùng khục, cái này thì không ai phản đối, Mã Phong Hỏa chép miệng:" Xinh đẹp như vậy mà lại đi làm việc này."
" Anh Mã này, anh nói xem sau này định tội, cô ấy sẽ bị phán mấy năm?" Lái xe cũng tiếc lắm, một cô gái xinh đẹp, tất nhiên ai cũng mong muốn có tâm hồn thánh thiện, dù biết cô gái đó làm việc xấu thì vẫn mềm lòng vài phần:
" Khó nói lắm, nếu dính vào tội tham dự và tổ chức đa cấp thì nặng tội, nếu như chỉ giảng bài nhận tiền thì nhẹ hơn nhiều, cùng lắm là tịch thu số tiền thu nhập phi pháp, nếu có thêm tình tiết giảm nhẹ nữa thì xử phạt trị an thôi." Mã Phong Hỏa trả lời, quy định luật pháp vê đa cấp hiện nay vẫn còn quá nhẹ:
"Nhẹ quá, không đủ sức răn đe, hôm nay vừa thả ra, mai người ta lại đi giảng bài rồi." Liên Cường chỉ quan tâm tới tiền, mỹ nữ ấy nhìn một cái là đủ rồi:
" Anh Cường, anh nói vai trò của cô ấy trong vụ này lớn cở nào?" Lái xe còn trẻ lắm, thấy giai nhân là trái tim thổn thức rồi:
" Chắc là thuộc loại không nặng không nhẹ, phàm là người lộ mặt ngoài sân khấu thì đều chẳng phải là nhân vật to tát gì." Với kinh nghiệm làm cảnh sát hình sự của Liên Cường mà phán đoán thì cô gái này tối đa chỉ làm bình phong thôi:" Còn thua bọn giám đốc khu vực ấy chứ, kiếm tiên lẻ thôi."
Mã Phong Hỏa nghe vậy xem lại tình báo Tiểu Mộc mới truyền về:" Bọn đó đều không dễ bắt, xem này, hôm nay lại có thêm tên Đổng Trác, con mẹ nó, sắp gom đủ Tam Quốc Diễn Nghĩa rồi, hôm nọ vừa mới thấy Lưu Bị và Trương Phi xong."
Đêu là tên giả, biết thì biết đấy nhưng không xác định được thân phận thực sự, tương lai muốn bắt sẽ là một vấn đề, vì Tiểu Mộc và 3326 sẽ không thể ra mặt để làm nhân chứng. Trong tổ chức đa cấp, khó bắt nhất chính là đám giám đốc lớn dùng tên giả này, chứ Dương mỹ nhân à, suốt ngày đi loanh quanh, tội chứng rõ ràng, bắt lúc nào cũng được. Còn đám người phía dưới thì bắt vô ích, bắt xong lại phải trả ve địa phương, ngay cả đám giám đốc nhỏ cũng khó mà định tội được, vì bọn họ chỉ chịu trách nhiệm huấn luyện, căn bản không dính tới tiền phạm tội.
" Rốt cuộc đến bao giờ mới ra tay, bọn chúng chạy khắp nơi vơ vét tiền, đừng để khi chúng ta ra tay thì tiền đã không còn nữa, khi đó thì trố mắt ra." Lái xe lẩm bẩm:
"Theo dõi chặt vào, nói thừa làm cái gì, chỉ bằng vào việc chúng ta bám theo mò ra bao nhiêu tụ điểm như thế, không cần nói gì thì công lao hạng ba không thoát khỏi tay rồi." Mã Phong Hỏa uống hết chai nước, thở ra một hơi sảng khoái:
Liên Cường tiêu cực hơn nhiều:" Chẳng hi vọng gì, thưởng vài nghìn, chia ra cả đội, tới tay được mấy trăm, còn chẳng bằng thằng nhóc nội tuyến kia tiện tay ném cho."
" Này, này, nghe tôi nói đây, thằng nhãi cậu nhận thức có vấn đề đấy, rốt cuộc cậu là người tổ chức nào, còn tự biết không? Có tin tôi tát cho không?" Lão Mã đưa tay ra, gõ lên đầu hai tên phần tử tụt hậu nhận thức:
Lái xe nhìn thấy mấy người kia ăn xong, vội vàng cảnh báo, bọn họ liên lái xe đi trước, giữ khoảng cách không xa không gần với mục tiêu, tiếp tục chuyến hành trình theo dõi đường dài ...
Bình luận